Hàng xóm của hàng xóm !

Nguyễn Thị Hải Yến- sinh viên Trường Cao đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật & du lịch Tây Bắc

Nó mỉm cười khi cái bóng dáng đó lướt qua ngay cả trong giấc mơ. Vậy là cả tiếng hay thậm chí vài tiếng đồng hồ sau chằn chọc đôi mắt cứ thao thức mơ màng cho bao kỷ niệm ùa về.

Nó và hắn đi bên nhau trông như đôi đũa lệch, chẳng đẹp đôi chút nào. Hắn cao trên 1m7, dáng người thư sinh, mái tóc đen nhánh chải lệch một bên, đôi mắt sáng long lanh như hút hồn bao bạn gái. Đặc biệt là nụ cười trông thật duyên, cái miệng nói chuyện lém lỉnh. Hơn thế nữa hắn còn là một sinh viên giỏi khoa m nhạc và rất sôi nổi trong các hoạt động đoàn. Còn nó…một con bé rất đỗi bình thường không giám nói là xấu nữa. Nước da ngăm đen, dáng người tròn trịa, mũm mĩm, ăn mặc thì quê kệch quá đỗi bình thường ,chả có gì nổi bật ngoài cái tính nhu mì, hiền dịu được mọi người khen ngợi. Và nó là hàng xóm của hắn!
Cọc cạch vậy thì sao thành một đôi được. Nhưng có lẽ vì nó không tự tin vào bản thân mình mà luôn lẩn tránh. Nó và hắn quen nhau thật tình cờ khi cứ đi qua nhà trọ của nó, hắn nhìn vào và mỉm cười thật tươi như thể quen thân lắm. Thế rồi nó và chị cùng phòng trọ cứ cười khúc khích khi hắn vừa đi vừa đánh mông. Trong lòng nó nghĩ “tên này cũng điệu đây”. Ở cách nhau vài nhà cũng gọi là hang xóm, thế rồi hắn lân la sang xem phim nhờ bên chủ nhà mình, rồi hai đứa thân nhau tự bao giờ. Mình và hắn lúc đó cũng chưa thực sự là thân lắm nhưng dễ đồng cảm có lẽ vì cùng xuất phát từ nông thôn, cùng lên lên từ đồng ruộng và hai đứa rất hợp nhau trong các câu chuyện về bất cứ vấn đề nào đó nhất là chuyện học hành.
Hắn sôi nổi, mạnh mẽ bề ngoài nhưng ít ai hiểu rằng hắn là anh cả trong gia đình có ba anh em và phải lao động từ rất sớm, đi làm thuê cả những công việc nặng như bốc vác…nhìn những ngón tay thon dài của hắn lướt trên phím đàn nó cũng không tưởng tượng được hắn đi làm thêm từ những năm học THPT từ xây dựng, bốc vác đến cầy bừa đỡ đần người bố khi mẹ hắn bị bệnh nặng đến nỗi rụng hết tóc, người em trai nhớ nhớ quên quên sau một cơn sốt thập tử nhất sinh lúc năm tuổi…Hắn nghỉ học một năm sau khi tốt nghiệp cấp ba. Với khả năng học tập của hắn có lẽ thừa sức để thi vào một trường đại học nhưng hắn lựa chọn trường cao đẳng ở gần tỉnh nhà, sẵn có năng khiếu âm nhạc và quan trọng hơn cả là học ở gần nhà sẽ tiết kiệm chi phí hơn nhiều. Có lẽ từ đồng cảm, cảm phục…cho tới cảm nắng là một khoảng cách không dài .
Nó và hắn thường có những buổi tâm sự, nói chuyện thật lâu khi đi dạo dưới trăng, chỉ đi dạo quanh khu trọ nghèo thôi mà thật sự đến quán xá có lẽ là lạ lẫm và xa xỉ với cả hai đứa. Hắn gọi nó là “Lùn” , còn nó gọi hắn là “ Hâm”. Cũng không hiểu nữa nhưng rồi cũng quen và nghe thân thuộc với cách gọi ấy.
Nó hiểu và thương hắn hơn khi có những buổi chiều nghỉ học sớm vội vàng bắt xe về quê cùng bố đi tìm đứa em trai thường bất chợt bỏ nhà đi cả vài ngày. Thương một thì lại nể phục nhiều phần. Hắn kể để có tiền đi học trong một năm ở nhà hắn phải đi làmđủ mọi thứ việc từ bừa thuê rồi bốc vác hàng lên xe bước qua cái cầu bắc bằng mảnh ván vốn chỉ đặt vừa hai bàn chân. Vậy mà khi tiếp xúc nụ cười than thiện luôn thường trực trên môi cái cảm giác bề ngoài có lẽ nhiều người nghĩ hắn có cuộc sống khá giả, vô âu vô lo. Đó cũng là những điều nó thêm cảm phục và học tập được ở hắn.
Cái nước da trắng ăn mặc bảnh bao không phải từ những trang phục đắt tiền mà hắn chỉ có hai , ba bộ đồ nhưng hắn mặc gọn gang và có lẽ dáng người của hắn vừa vặn quá, hay do say nắng hắn mà nó thấy hắn diện bộ nào cũng đẹp.
…Sông Lô chiều cuối năm ai tìm về bên ai, ta tìm về bên em. Dường như chiều nào cái giọng hát ấy cũng cất lên, quá đỗi thân quen. Hắn rất chăm chỉ luyện thanh hay gì đó..nó không hiểu nhưng cứ mỗi chiều lại mong ngóng được nghe cái giọng ấm áp ấy cất lên. Hắn rất thích hát những ca khúc của nhạc sĩ Phú Quang và ca khúc về Hà Nội. Giờ nó vẫn như đâu đây lời bài hát Hà Nội ơi! thầm hát trong tôi, đang vang lên khe khẽ từ cái miệng lém lỉnh của hắn. Nó ngóng từng buổi chiều đến. Rồi nó muốn nghe bài gì hắn cũng hát, cả bài Điều giản dị nữa – bài mà mãi về sau này nó nghe hoài mà không chán. Hắn không có nhiều tài liệu gì cả, nó cũng không có dư giả gì hơn nhưng nó vẫn luôn tiết kiệm tiền hàng tháng để mua tặng hắn những cuốn sách hắn cần. Nếu môn học nào giống nhau để tiết kiệm nó và hắn cùng sử dụng để không phải mua nhiều. Nhớ mãi cuốn sách đầu tiên nó tặng hắn , nó viết “ Thân tặng! hàng xóm của hàng xóm”. Hắn nói rất thích lời đề tặng này. Nó thấy vui lắm, mọi cảm giác cứ xốn xang…
Ngày qua ngày cứ êm đềm như thế, không đứa nào nói với nhau câu gì nhưng nó cảm thấy tâm trạng thật vui vẻ, học hành tốt hơn khi luôn có một người bạn tốt hiểu và luôn động viên chia sẻ, những ngày tháng đời sinh viên như ngắn lại.
Đi học ca đêm về 21 giờ, nếu bác chủ nhà còn mở cửa hắn lại vào nói chuyện một lúc rồi mới về. Bác chủ nhà cứ trêu “ mày tìm con Lùn nhà tao à?”, hắn chỉ mỉm cười thật tươi. Có dịp hắn định về quê ngoại ở Vĩnh Phúc chơi rồi ghé qua nhà mình, dịp đó là 30/4 nhưng cuối cùng cũng không thành vì lại bận thi hết môn. Một hôm đi học chiều về hắn vào phòng và tặng mình một chú chuột ôm đồng tiền bằng thạch cao nhỏ, mình rất vui vì đi qua cổng trường ngày nào bọn con gái mình cũng đứng ngắm mãi . Tượng chú chuột nhỏ mình rất chân trọng và để trên bàn học, vì mình hiểu nó nhỏ bé vậy thôi nhưng là cả tấm lòng của bạn ấy và hơn thế nữa bạn ấy phải chắt chiu, tiết kiệm từng đồng. Khi ở cùng bác chủ nhà bạn ấy còn nhận làm giúp vài việc như hàng ngày đi xay bột và làm bánh bán đồ ăn sáng, bạn ấy ăn cùng chủ nhà nên cũng đỡ phần nào chi phí đóng tiền ăn. (Giờ qua bao năm tháng con chuột ngậm đồng tiền bạn tặng nó vẫn còn giữ dù bị phai mòn không còn rõ hình thù.) Thời gian vẫn nhẹ nhàng trôi lắng vào con đường đê bao nhiêu kỷ niệm hồn nhiên, vô tư của một thời áo trắng, của những ngây ngô tuổi 8x. Buổi chiều hai đứa thường đi thể dục , hay đi ra bờ sông lấy đất về để nó học điêu khắc, bạn ấy cũng đi lấy cùng và cầm giúp vì khá xa và nặng, chẳng bao giwof để mình đi một mình. Nhưng mỗi lần đi bên nhau gặp bạn của hắn mình lại đi lùi lại ..chắc có lẽ vì mình sợ cái sự cọc cạch mà mọi người nhìn thấy, vì mình không tự tin…Vẫn nhớ những ánh mất âu yếm của hắn mà nó lại không muốn tránh, chỉ đón nhận ánh mắt ấy với khuôn mặt đỏ bừng, những lời động viên, tâm sự mỗi khi buồn vui, cử chỉ, hành động quan tâm nhau nhiều hơn. Nó chỉ nhớ hai đứa chưa hề giận nhau và hai đứa không hề nói đến tiếng yêu. Thế rồi cả hai đứa đều đi thực tập ở hai huyện khác nhau. Hết đợt thực tập ngày đầu tiên về hai đứa tìm gặp nhau. Hắn tặng nó cuốn sổ – quà tặng của giáo sinh xuất sắc nhất mà hắn giành được. Nó rất chân trọng và giữ gìn có lẽ cả cuộc đời này dù cuốn sổ không còn một trang giấy trắng để ghi chép nữa. Nó muốn giữ lại những kỷ niệm đẹp nhất của tình bạn hai đứa. Một thứ tình cảm trong sang, lung linh diệu kỳ, một động lực giúp nó sôi nổi hơn , học tập tốt hơn, vững vàng hơn trong cuộc sống.
Nghĩ lại ngày đó nếu nó tự tin mạnh dạn hơn như các bạn 9x sau này có lẽ hắn đã là của nó rồi. Hắn nằm ốm , sốt run lên mà nó chỉ đi mua thuốc về, không giám đánh cảm phải chạy xang nhờ cô hàng xóm. Khi đi chung trên đường gặp bạn bè hay các em xinh tươi khóa dưới túm lại bắt chuyện với hắn nó lại bước chân nhanh hơn không thì tự đi chậm lại lấy cớ đi sau, đi cùng lúc ấy chỉ thấy ngại , cảm giác như mình với cao ấy ( vì lúc ấy trong mắt mọi người có lẽ hai đứa mình là một đôi, vì thân nhau khá lâu rồi)..những suy nghĩ thật vớ vẩn.
Ngày sắp ra trường hắn tự dưng chuyển xóm trọ, ăn mặc sành điệu hơn và tất nhiên thời gian nó và hắn gặp nhau ngày một ít. Không hiểu sao khi gặp nhau là cảm giác gượng gạo, những câu chuyện thật ngắn. Thì ra người ấy đã theo đuổi hắn lâu rồi. Nghe đâu chị ấy là con nhà gia thế lắm, khi ấy đi học bọn nó còn lôi thôi lếch thếch lắm mà chị ấy đã thuê một mình một phòng đủ tiện nghi…Nhưng suy cho cùng nó cũng không trách hắn vì nó nghĩ đơn giản chắc hắn cũng yêu chị ấy và hơn tất cả chị ấy giám nói lời yêu hắn. Và hơn tất cả sau đó nó học được bài học về sự tự tin là không thể thiếu trong cuộc sống. Giờ đây nó vẫn thầm cảm ơn hắn, trong sâu thẳm tâm tưởng của nó mãi có hình bóng hắn – một người bạn thực sự đã cho nó những ký ức tuyệt đẹp của một thời áo trắng. Để mỗi khi vấp ngã hay gặp những buồn vui trong cuộc sống luôn vẳng bên tai lời động viên của hắn. Cố lên lùn ơi! Vì nếu hai đứa nảy nở một tình yêu thốt ra bằng lời chắc nó sẽ không có được những hoài niệm đẹp đến vậy.
Dù ở đâu và với cương vị nào mình tin với một người yêu đời tự tin, đầy nghị lực và tràn đầy năng lượng “ Hâm” của mình ngày xưa sẽ luôn hạnh phúc và gặt hái được thành công. Mình cũng tin rằng bạn sẽ luôn nhớ mình, một cô bạn hiền dịu ngốc nghếch luôn tiến bộ từ những lần bạn động viên cổ vũ.
Cảm ơn bạn! hàng xóm của hàng xóm…của những ngày xưa không cũ.

Truyện ngắn tham dự Cuộc thi viết Thời sinh viên của tôi năm học 2018-2019 do Nghiệp đoàn sinh viên Việt Nam tổ chức. Xem chi tiết về cuộc thi này tại đây: https://goo.gl/jwUePV

Advertisements