Đào tạo nhân viên tình báo: Huấn luyện về phản xạ tự tin

agent-of-influence

Trong một bài trước (1), tôi gợi ý là một tác nhân chủ động cho thay đổi phải có đủ tự tin để hoàn thành bất kỳ thử thách nào, bất kể thử thách đó là kỳ quặc hay điên rồ đến mức nào, trong một khoảng thời gian cực kỳ ngắn tác nhân đó có thể vượt qua thử thách để đạt kết quả mong muốn. Trong bài nầy, tôi trích dịch một chương trong việc huấn luyện về phản xạ tự tin (2). Tôi cũng liệt các loạt bài tiếp bên dưới.

Bài tập: thu thập thông tin từ các nguồn ẩn danh tại một hoặc nhiều địa điểm

Người tham gia: Alex

Địa điểm: Washington D.C.

Mục tiêu: chủ đề phải điều hướng từ địa điểm bí mật đến vị trí ga tàu điện ở Washington DC để tìm liên hệ ẩn danh. Liên hệ sẽ cung cấp cho chủ đề với thông tin thêm liên quan đến hoạt động. 

Câu chuyện của Alex

Tôi đang ngủ say thì bị đánh thức bởi tiếng gõ mạnh ở cửa phòng. Liếc nhanh đồng hồ tôi biết rằng đó là 3:10 sáng. Thông thường, ai đó đập cửa vào giờ này sẽ rất đáng báo động, nhưng tôi đang được đào tạo thành một nhân viên cho CIA, và tôi đang tham gia Khóa học dài đào tạo tại Trại Huấn Luyện của CIA. Khóa học dài là mười tám tháng huấn luyện bao gồm tất cả mọi thứ, từ cách lấy cung đến cách trốn tránh một ai đó đang theo dõi bạn. Nếu tôi hoàn thành khóa học, tôi sẽ là một chuyên gia về gián điệp. Tôi sẽ có đủ khả năng để quản lý các nhân viên khác, và phát hiện các điệp viên tiềm năng.

Trong khóa huấn luyện, thường là phổ biến để bị thức dậy vào giữa đêm cho một bài tập huấn luyện; huấn luyện viên họ thích tìm cách để bắt chúng tôi lúc chúng tôi mất cảnh giác bất cứ khi nào. CIA muốn các nhân viên của họ sẵn sàng hành động mà không cần cảnh báo bất cứ lúc nào. Những kẻ khủng bố và những kẻ xấu khác sẽ không đợi cho đến khi chúng tôi có một giấc ngủ ngon lành trước khi chúng tấn công chúng tôi, vì vậy chúng tôi phải luôn sẵn sàng để hành động.

Tôi thận trọng mở cửa, dự đoán rằng đây có thể là một vụ bắt cóc mô phỏng và tôi có thể bị tóm lấy một cách mạnh mẽ và chụp một cái túi lên đầu trước khi bị kéo đi và bị giam cầm hàng giờ. Thật là nhẹ nhõm, không có ai ở phía bên kia cánh cửa. Tôi chỉ thấy một phong bì màu nâu nằm trên sàn nhà. Tôi mở nó ra và tìm thấy một mảnh giấy nhỏ có nội dung: “7450 Wisconsin Washington DC MD 20814, 7:12 sáng”.

Địa chỉ này nghe có vẻ quen. Tôi chộp lấy bản đồ của mình về khu vực Washington DC, và một cái nhìn nhanh chóng xác nhận rằng đó là Ga Bethesda, một trung tâm chính của Tàu điện ngầm Washington. Tôi sẽ không biết tại sao tôi cần đến đó cho đến khi tôi đến đó, nhưng ai đó muốn tôi ở ga Bethesda chỉ trong vài giờ.

Thử thách trước mắt của tôi là làm sao để đến đó. Chúng tôi được dạy để tránh dựa vào điện thoại để điều hướng từ nơi này sang nơi khác. Bản đồ (hoặc thậm chí tốt hơn, ký ức của chúng tôi) thường được cho là đáng tin cậy hơn. Tôi hiện đang ở một địa điểm cách xa điểm đến và một phần của bài kiểm tra này là phải làm sao để đến đó, đúng giờ, với rất ít phương tiện. Tôi không thể thất bại, vì nó có nghĩa là tôi bị loại ngay lập tức khỏi chương trình huấn luyện.

Tôi chộp lấy mọi thứ tôi có thể lấy – số tiền tôi có trong tay, một chiếc đèn pin nhỏ và một chai nước – và chạy ra cửa hướng ra đường cao tốc để đối mặt với thử thách đầu tiên của tôi, và đó là một thử thách lớn. Tôi phải tìm một người sẵn sàng lái một người đàn ông lạ, một mình, đến Bethesda vào giữa đêm. Nhưng nếu tôi đã học được bất cứ điều gì tại Trại Huấn Luyện cho đến nay, thì với tự tin vào khả năng cá nhân tôi có thể vượt qua mọi thử thách trong mọi tình huống.

Tôi thấy một cặp đèn pha đang tiến lại từ xa. Tôi vẫy tay, nhưng tài xế lái xe tăng tốc và vượt qua chỗ tôi đứng. Tôi đã không đổ lỗi cho anh ấy, vì tôi ở vào trường hợp đó tôi có lẽ cũng sẽ làm một điều tương tự. Nhưng khoảng mười phút sau tôi thấy một chiếc xe khác đến gần. Thật khó để nhìn thấy trong bóng tối, và chiếc xe đang di chuyển khá nhanh. Nhưng khi nó đến gần hơn, tôi nhận thấy các cửa sổ đã mở xuống và tiếng nhạc lớn đang phát ra từ trong xe. Tôi đoán có một cơ hội tốt là chiếc xe nầy đầy những sinh viên đại học. Tôi bắt đầu phấn khích. Đây có thể là vé xe của tôi! Chiếc xe bắt đầu chạy chậm trên lề đường. Tôi đã phải suy nghĩ nhanh chóng. Ngay lập tức tôi nhận thấy rằng anh chàng ngồi ghế hành khách đang đội một chiếc mũ màu xanh có chữ “G” lớn, và nó cho tôi một ý tưởng. Tôi chỉ hy vọng ý tưởng của tôi là có thể thực hiện được. “Cảm ơn bạn đã dừng lại. Tôi thực sự bị mắc kẹt. Này, các bạn có học ở đại học Georgetown không? Bạn đang quay trở lại trường phải không ? Tôi học ở đó năm 2014. Tôi sống ở chung cư Copley Hall.” Người đàn ông ngồi ở ghế hành khách mở cửa sổ thêm một chút, một dấu hiệu tốt.  “Không, thực ra chúng tôi sống ở chung cư Kennedy.”

“Tôi đã đi bộ được hơn một tiếng,” tôi tiếp tục nói. “Xe tôi đã đâm phải một con nai vì trời tối quá, và xe của tôi bị hỏng và điện thoại di động của tôi đã chết.”

Anh chàng ngồi ghế hành khách nói, “Bạn có muốn dùng điện thoại di động của chúng tôi để gọi giúp đỡ không?” Anh ấy có vẻ đang nghĩ về tình cảnh của tôi. Tôi biết là tôi phải cẩn thận và bình thản để không làm cho những người trong xe quan ngại về sự hiện diện của tôi giữa đêm khuya. Tôi sẽ thất bại nếu họ tăng tốc và lái đi …  

“Cám ơn bạn. Điều bạn cho tôi mượn điện thoại là rất tốt, nhưng tôi thực sự cần phải có mặt ở Bethesda sáng nay. Tôi lái xe lên từ bãi biển Virginia. Tôi có một cuộc phỏng vấn với một công ty tư vấn cho một việc mà tôi đã nộp đơn xin việc, và tôi thực sự muốn công việc này. Tôi sợ có nguy cơ bị trễ. Tôi có thể trả tiền xăng nếu tôi có thể đi xe cùng bạn.” Tôi đã chìa cho họ xem tất cả tiền mặt tôi có, tôi nghĩ điều này có thể là hấp dẫn cho các sinh viên không có nhiều tiền. Điều nầy cũng cho họ nghĩ là họ không phải lo về việc tôi có thể cướp xe của họ. Khi một trong những người ngồi ở ghế sau mở cửa và chuyển sang một bên, anh ta giải thích họ cũng đang lái xe trở về từ bãi biển Virginia.

“Thật vậy sao? Các bạn có vui khi ở đó không?” Tôi hỏi. “Tôi và bạn tôi đi chơi ở quán nhạc có tên là Mel. Nó rất tuyệt, chắc chắn bạn nên đến quán đó.” Tôi đã cảm ơn họ, ngồi lại và nói chuyện lịch sự trong vài giờ trên xe. Tôi đã cảm thấy tự tin tôi sẽ đến địa điểm đúng giờ. Họ thả tôi xuống Washington DC, đúng lúc để điều hướng đến Ga điện ngầm Bethesda. Phần hai của thử thách của tôi sắp bắt đầu.

[Bài học 1]

Bạn không bao giờ biết khi nào bạn sẽ cần kết nối nhanh với ai đó. Các gián điệp cần biết nhiều thông tin tốt để họ có thể dễ dàng phát triển mối quan hệ hơn với một mục tiêu. Luôn luôn học hỏi và cập nhật về các sự kiện địa phương và nhận thức được các địa điểm đáng lưu ý – chẳng hạn như quán bar, nhà hàng, trường cao đẳng, cơ sở thể thao, cửa hàng, nơi thờ cúng và thậm chí các công viên địa phương – sẽ giúp họ kết nối với khách hàng và các liên hệ tiềm năng dễ dàng hơn nhiều.

[Hết bài học 1]

Bây giờ là 7h sáng tại ga Bethesda. Tôi đã vượt qua chặn đầu của bài huấn luyện ngày hôm nay, nhưng tôi chỉ có vài phút để tìm liên lạc của mình, người liên lạc với tôi có thể là bất cứ ai. Khi gần đến giờ cao điểm mọi người đi làm, dòng người đi lại liên tục khiến công việc của tôi để bắt liên lạc lại càng khó khăn. Tôi không biết gì về người mà tôi phải gặp. Đầu tôi, dường như đang xoay, quét qua và quét lại để tìm kiếm mang mối của người tôi cần liên lạc.

Tôi nhận thấy một người phụ nữ mặc váy màu xanh lá cây đang đọc báo. Cô liếc nhìn đồng hồ vài lần. Có phải cô ấy không? Hay đó là chàng trai trẻ đang nghe nhạc bên trái tôi? Tôi phải sớm tìm được liên lạc nếu không tôi sẽ bị thất bại trong bài huấn luyện hôm nay.

Một đoàn tàu điện ngầm vừa đến. Cánh cửa mở ra, một nữ doanh nhân trẻ mang theo một chiếc cặp và một tờ báo đi về phía tôi. Khoảnh khắc cô ấy liết vào mắt tôi rất nhanh, tôi hầu như không đủ thời gian để đăng ký cái nhìn của cô ấy, nhưng khóa đào tạo của tôi đã dạy tôi phải cởi mở và nhận thức được mọi người xung quanh, và tôi cũng tự tin với một ít không chắc chắn nhưng vẫn đủ để tôi phát tín hiệu tích cực cho cô ấy. Cô đặt tờ báo của mình vào thùng rác và đi về phía lối ra.

Đó là tất cả những gì tôi cần. Tôi thò tay vào thùng rác, tình cờ lấy tờ báo của cô ấy và lên tàu. Tôi ngồi xuống và mở tờ báo ra, với hy vọng là tôi đã không lầm lỗi và bỏ lỡ kết nối của mình. Tôi cẩn thận không lật tờ báo một cách vội vã. Tôi không muốn mọi người chung quanh biết là tôi đang tìm kiếm thứ gì đó. Tôi đã được dạy phải luôn đảm bảo rằng mình không bị theo dõi và tôi không muốn biến mình thành mục tiêu chú ý của những người khác hoặc tệ hơn là một huấn luyện viên từ Trại Huấn Luyện nhận ra thái độ vội vã của tôi. Tôi phải hòa nhập vào môi trường không tạo nhiều chú ý của người chung quanh. Tôi cư xử như thể tôi đang đọc báo với chút ít thú vị – và ở đó, được viết trên trang ba trên cùng bằng mực xanh, các ghi chú sau: “Khách sạn Willard InterContinental 08:15 sáng”

Tôi phải đi đến một khách sạn. Tôi đi theo Đường Đỏ đến Ga Trung tâm Tàu điện ngầm và đi về phía vị trí của khách sạn. Tôi nhận thấy một người đàn ông đội mũ màu xanh đi bộ vài bước sau tôi, vì vậy tôi băng qua đường để xem anh ta có đi theo tôi không. Anh ta cũng đi qua, một dấu hiệu chắc chắn anh ta đang theo dõi tôi và rằng tôi phải đề phòng anh ta. Tôi đã vượt qua nhiều khó khăn nên không muốn anh ta làm tôi thất bại trong bài huấn luyện hôm nay.  

Tôi bước vào đại sảnh bận rộn của khách sạn, nơi các doanh nhân và khách du lịch bắt đầu ngày mới và vừa kết thúc bữa ăn sáng. Với sự nhộn nhịp bên trong đại sảnh, tôi đặt mình vào một vị trí mà tôi có thể thấy càng nhiều hoạt động trong sảnh càng tốt. Rằng khi tôi nhìn thấy anh chàng theo tôi, anh chàng từ ngoài đường đi vào khách sạn. Trong công việc của tôi, những cuộc gặp gỡ như thế này không bao giờ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

[Bài học 2]

Chúng tôi đã học trong thế giới tình báo về việc gặp phải những người lạ mà đáng nhắc lại ở đây: Một lần gặp là một tai nạn, hai lần gặp là trùng hợp và ba lần gặp là hành động của kẻ thù. Những doanh nhân thành đạt thường là mục tiêu của tội phạm, như bị bắt cóc. Tập thói quen quan sát các cá nhân xung quanh bạn để bảo vệ sự an toàn của bạn.

[Hết bài học 2]

Rõ ràng, anh chàng đã theo dõi tôi, và tôi cần phải làm gì đó để đối phó. Khi tôi đến gần anh, anh ta mỉm cười và đưa tay ra bắt tay. Hóa ra đó không phải là một cái bắt tay mà là một trao đổi. Được rồi, tôi nghĩ, nếu anh ta không theo tôi làm hại tôi, thì anh ta phải là một phần của bài huấn luyện. Mặc dù anh ấy là một người không hoàn toàn xa lạ, tôi đã nói chuyện với anh ấy như là cả hai chúng tôi biết nhau và gặp nhau bất ngờ. Điều này sẽ xuất hiện với bất kỳ người chung quanh nào là hai chúng tôi quen biết và tình cờ gặp nhau. Anh vỗ nhẹ vào lưng tôi và đi vào nhà hàng bên trái. Khi anh ấy đi rồi, tôi nhìn vào thứ anh ấy để vào trong tay tôi: chìa khóa phòng. Điều đó giải thích tại sao anh ấy đã âm thầm nói với tôi rằng anh ấy đã có một cuộc họp vào lúc 9:03 trước khi anh ấy rời đi. Đó là một số phòng 903, tôi đoán như vậy. Tôi chắc cách mốc nối này khôngthể phức tạp hơn nữa.

Tôi đi đến thang máy, lo lắng về những gì tiếp theo. Kiệt sức vì thức suốt đêm, nhưng tôi không thể để nó làm tôi mất tập trung. Tôi đi về phòng 903 và thận trọng mở cửa. Chỉ vài giây sau khi tôi bước vào, điện thoại reo. Tôi trả lời nó, tưởng tượng những điều bất ngờ sắp tới. Tôi không biết trong bài huấn luyện hôm nay họ có bảo tôi sẽ phải bay qua một thành phố khác hay phải leo lên một tòa nhà cao tầng? Một giọng nói qua điện thoại yêu cầu tôi đưa ra một số thông tin – bằng chứng rằng tôi là người mà họ muốn kiểm chứng cho đúng cá nhân tôi. Khi danh tính của tôi đã được xác minh với sự hài lòng của người trong điện thoại, tôi được yêu cầu đi bộ về phía trước cửa khách sạn, nơi một chiếc xe sẽ đợi tôi. Tôi đi xuống sảnh và đi ra ngoài. Một chiếc xe màu đen kéo đến và cửa kính xe lăn xuống. Tôi đã quyết tâm tập trung, nhưng tôi lo lắng về những gì tiếp theo. Một người trong xe phất tay để gọi tôi lại gần. Tôi thận trọng tiếp cận chiếc xe. Một người đàn ông nghiêm túc trong bộ đồ màu xám tôi trông hơi quen nói, “Bạn đã hoàn thành bài huấn luyện hôm nay. Lên phía sau đi”.  

Tôi thở phào nhẹ nhõm, biết rằng bài tập đã kết thúc. Bây giờ tôi đã sẵn sàng để xử lý bất cứ điều gì họ ném vào tôi tiếp theo.

Nguồn: 

Số 1. https://nghiepdoansinhvien.org/2019/12/23/sinh-vien-can-chu-dong-de-tao-thay-doi/

Số 2. Jason Hanson. Agent of influence. HarperCollins 2019.

Tiếp theo – Huấn luyện sức chịu đựng về tinh thần

Tiếp theo – Huấn luyện làm tăng sự tự tin

Tiếp theo – Huấn luyện để trở nên tháo vát hơn

Tiếp theo – Huấn luyện để dễ hợp tác làm việc với người khác

Tiếp theo – Huấn luyện để giải quyết vấn đề

Tiếp theo – Huấn luyện để tăng khả năng sáng tạo

Tiếp theo – Huấn luyện để tăng khả năng kết nối và thông cảm với người khác

Tiếp theo – Huấn luyện để tăng thông minh về mặt cảm xúc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.