Lá thư của bạn nữ Việt Nam để lại cho cha mẹ trước khi nhảy lầu tự tử

Tất cả phụ huynh cần bỏ 2 phút để đọc bức thư này.Thư của 1 bạn nữ sinh Hà Tĩnh để lại trước khi nhảy cầu.


Nội dung lá thư:

Khi mẹ đọc được những dòng chữ này thì chắc con đã không còn nữa. Con xin lỗi vì chưa làm được gì cho mẹ mà đã ra đi. Nhưng con mệt mỏi lăm rồi, con nản lắm rồi. Chả còn cái thứ gọi là động lực để sống tiếp nữa. Cuộc đời con từ nhỏ tới lớn chưa ngày nào là con không buồn bã và khóc một mình. Về đêm đã nhiều lần con gục ngã và muốn tìm đến cái chết để kết thúc cuộc đời mình nhưng biết bao nhiêu lần nghĩ tới rồi lại gạt đi. Vì con nghĩ mình có gia đình mà nếu mình chết gia đình mình phải sống thế nào đây? Nhưng chắc đó chỉ là điều con tưởng tượng ra thôi, chả ai cần con, hết từ gia đình cho đến bạn bè, con luôn là gánh nặng của gia đình, của bố mẹ. Vâng mẹ nói đúng, con là 1 đứavô tích sự, chả làm được việc gì khiến mẹ hài lòng. Học hành thì chẳng ra sao, cũng chẳng được nhanh nhẹn và hoạt bát như những người khác. Con cũng đã cố gắng từng ngày để hoàn thiện bản thân nhưng cho dù con có làm gì đi nữa thì trong mắt mẹ, con luôn là một đứa vô dụng và tệ hại. Mẹ suốt ngày chỉ biết la mắng nhưng có bao giờ mẹ hiểu cho cảm nhận của con chưa? Con buồn lắm. Mỗi lúc buồn con chỉ biết khóc và khóc. Có những đêm con không ngủ, chỉ nằm nhớ đến những gì mà mẹ đã nói nhưng có ai hiểu được đâu. Chả ai cả. Đáng ra con không nên xuất hiện trên trái đất này, nên có một điều cuối  ước con sẽ  ước mình chưa bao giờ tồn tại. Nhưng giờ thì tốt rồi. Từ nay  sẽ không ai làm cho mẹ phải phiền lòng nữa. Con hi vọng khi con đi rồi mẹ sẽ sống vui vẻ hơn và không bao giờ phải tức giận. Con xin lỗi vì tất cả . Cuộc đời con người cũng giống như chiếc kim đồng hồ vậy, xoay chuyển không ngừng. Chắc có nhiều người nghĩ chuyện gì cũng có thể giải quyết được, chọn tới cái chết để giải quyết tất cả người ta gọi là ngu dốt nhưng không phải vậy. Nếu một người đã tìm đến cái chết để kết thúc thì đó là khi họ đã trải qua tột cùng của sự đau đớn. Mà chả ai hiểu được đâu. Đây cũng là dấu chấm hết cho cuộc đời của một đứa tệ hại và chả ai cần.

Kết thúc.

 

Bạn ấy mất hết động lực, cảm thấy là gánh nặng của người thân, dù cố gắng nhưng mẹ vẫn chửi nhiều, vẫn không bao giờ vừa ý…

Có một quan niệm mà có thể đa số người Việt Nam đều hiểu theo nghĩa đen.

“Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”.

Thế là người lớn thoải mái đánh, chửi con cái của mình và nghĩ rằng đó là thương yêu. Cộng thêm tính so đo, hơn thua con mình con người…

Tiền nhân có lẽ không nông cạn như vậy.

Roi vọt mà tác giả nhắc đến có thể là những khó khăn, thử thách. Là để trẻ tự mình lớn lên, tự đứng trên đôi chân của mình, cùng con mình vượt qua gian nan, khó khăn. Đó mới là cái roi của mẹ cha.

Ngọt bùi là sự đùm bọc thái quá, sợ con bị thế này, sợ con bị thế kia…”ngọt bùi” không phải là lời nói ngọt ngào như phụ huynh thường nghĩ. Để rồi cha mẹ chẳng bao giờ dành lời thương yêu, mật ngọt với con. Mà ngược lại âm thầm đi đầu đón trước, tìm cách lo lót cho con được trường tốt, được công việc ngon lành, ổn định, được tấm chồng tấm vợ như ý…”mẹ cha”.

Những quan niệm phổ cập mà nhiều người không hiểu triết lí dẫn đến những hành động sai lầm, giáo dục gia đình bị lệch lạc.

Nhưng chẳng ai dùng gần 1 nghìn tờ báo và hàng chục kênh truyền hình để khai mở cho dân hiểu, để họ có cách dạy con phù hợp, để không có những đứa trẻ lớn lên trong sự sợ hãi roi vọt, và không có những cái chết đáng tiếc thế này.

Bạn nữ ấy nếu không tự tử, sẽ là một người cầu tiến, không thành công cũng thành nhân.

Cát Linh ( Hà Nội).

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s