Quy Nhơn một thời và muôn thuở

Cuộc thi sáng tác truyện ngắn và thơ với chủ đề “Thời sinh viên của tôi”

CHÙM THƠ DỰ THI THỨ 3 CỦA NGUYỄN NGỌC HƯNG

NGUYỄN NGỌC HƯNG
(Cựu sinh viên Trường Đại học  Sư Phạm Quy Nhơn)

 

QUY NHƠN MỘT THỜI VÀ MUÔN THUỞ
Mây không về vẫn miên man gió thổi
Hàng dương dọc trường Đại Học vẫn xanh
Vẫn tròn khuyết trăng Quy Hòa muôn thưở
Bãi Trứng lơ mơ sóng vỗ mặt gành.
Ngày tất bật với trăm dòng xuôi ngược
Đêm loanh quanh theo một bóng mơ màng
Quy Nhơn phố nhập vào Quy Nhơn biển
Một cõi đi về thực ảo mênh mang.
Thoắt mà sém bốn thập niên rồi đấy
Em có còn ra hiên vắng nghe mưa
Còn ru bóng vật vờ eo Nín Thở
Ôm gió bây giờ nhớ bão ngày xưa.
Nghe nói mỗi ngày Quy Nhơn mỗi khác
Nhà phố cao hơn đường phố rộng hơn
Hoang vắng sân bay đã thành đại lộ
Ai buồn ai ru khói dỗi sương hờn.
Còn nợ em dấu trăng Hàn Mặc Tử
Còn nợ em hoa nắng dốc Mộng Cầm
Anh sẽ về dẫu không ai chờ cửa
Biển luôn mở lòng đón gió thành tâm…

Người ta bảo Quy Nhơn hào phóng lắm
Anh thì tin xứ ấy kén người về
Bởi không thế sao vời xa đến thế
Khánh Ly hề nhạc Trịnh quán cà phê!
Nguyễn Ngọc Hưng.

 

Bài dự thi “Viết về thời sinh viên”
CHƯA BAO GIỜ NGỪNG LẶNG
(Thương về Em và một thuở Quy Nhơn)
Trước biển, em vô cùng bé nhỏ
Trước em, biển nông nổi không ngờ
Tinh nghịch sóng bò theo hôn trộm gót
Bạc đầu tôi bỗng hóa… Trẻ thơ!
Chân ướm vào dấu chân em từng bước
Tin rằng thương nhớ sẽ hằn sâu
Em bất ngờ chạy chữ chi dích dắc
Tôi hóa con còng ngơ ngác mắt nâu.
Biển vẫn xanh, cát vẫn vàng trong nắng
Liếm chân người sóng vẫn sóng hồn nhiên
Mà xa lắc chân trời em hút bóng
Rặng thùy dương vi vút gió trăm miền.
Con còng nhỏ cút côi về hang cũ
Mắt thêm nâu vì bóng đã nghiêng chiều
Đêm đau đáu đợi vầng trăng sớm mọc
Tôi lặng thầm so ướm lại dấu yêu…
Em trước biển… Tôi trước em… Nhỏ bé
Lấp không đầy nên mơ mãi hoàn mơ
Rồi mưa gió dấu chân ngày tháng mất
Biển và em có ngừng lặng bao giờ!
Nguyễn Ngọc Hưng.

 

Bài dự thi “Viết về thời sinh viên”
TẠ LỖI CÙNG GIẤC MƠ SƯ PHẠM

Một cô sinh viên ngành sư phạm. Hình minh họa.
Một cô sinh viên ngành sư phạm. Hình minh họa.

Bạn bè ơi, nếu phải nói thật lòng
Hai mươi mốt năm xa có gương mặt mình quên quên nhớ nhớ
Màu phượng cũ, tiếng ve xưa vẫn sâu đằm hơi thở
Dẫu trắng trong hồn lụa… Ố phai rồi!
Vẫn roi rói biếc tươi vết mực chỗ ta ngồi
Sân trường nhỏ bâng khuâng bằng lăng tím
Như con mắt mở xanh vào mênh mang chân trời kỷ niệm
Ô cửa nào ngơ ngác những mùa trăng.
Chưa kịp thắt dây nguyện cầu đã vuột ánh sao băng
Còn lưu lại trên lác đác hoa râm giấc mơ màu phấn trắng
Lối mình chọn chẳng mấy khi bằng phẳng
Đành bước thấp bước cao mà khập khiễng đi vòng…
Bạn bè ơi, nếu phải nói thật lòng
Dù thương nhớ khôn nguôi vẫn ngại về chốn cũ
Lỗi hẹn với bảng đen cầm như ta vong phụ
Chưa cháy hết mình hoa phượng dám nhìn ai?
Nguyễn Ngọc Hưng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s