Thanh xuân bên tớ có cậu

tuoi-thanh-xuan-1515.jpg

Tác giả: Phương Vũ – Trường đại học: Đại học sư phạm Hà Nội

Truyện ngắn tham dự cuộc thi viết Thời sinh viên của tôi năm học 2018-2019

 

-Alô….

– Tiểu Nhân à….mình…

  • Cậu gọi cho mình , mời cưới phải không?
  • ừ…mình…
  • Đại nhân, mình sẽ tới…..
  • Còn gì nữa không ?
  • Không ! mình chỉ muốn nói như vậy…mình…
  • Vậy đại nhân mình cúp máy nhé…
  • Ừ..mình …

  Kể từ cuộc điện thoại hôm ấy chúng mình bỗng chốc trở thành người dưng mất rồi, có một cái gi đó chông chênh đến khó tả, nó vỡ vụn trong lòng mình. Dường như ngay chính bản thân mình cũng không cam tâm chấp nhận sự thật ấy. Có biết bao nhiêu điều mình muốn nói với cậu, nhưng không hiểu sao mình lại không thể mở lời. Mình không thể phơi bày tâm can của mình với cậu được. Phải chăng vì lòng tự trọng của  một đứa con gái không cho phép mình thổ lộ tình cảm bấy lâu nay, hay phải chăng mình đã sai khi vội vàng buông tay quá sớm?

Ngày ấy chúng ta cùng chung một mái trường Sư Phạm, mình khoa văn còn cậu khoa toán. Mình là đứa con gái vô tư, có phần ngốc nghếch. Trong khi bạn bè trang lứa đứa nào cũng có người yêu thì mình lại chưa từng rung động bởi một chàng trai nào. Cả hai con bạn cùng phòng với mình cũng thế. đều là dân FA. Tuy vậy  bọn mình chẳng thấy buồn, thú vui của mình là đạp xe lòng vòng mỗi buổi chiều trên con đường Mỹ Đình, la cà quán sách, rong ruổi trên con đường đế thư viện .Thời sinh viên của mình có lẽ sẽ trôi đi trong êm đềm như thế nếu không có sự xuất hiện của cậu.

Năm thứ 3, trường để sinh viên tự đăng kí đi thực tập 1 tháng . Phải nói mình đã khóc hết nước mắt như thế nào khi không được phân về trường thực tâp với con bạn cùng phòng, Thế nghĩa là chỉ có một mình mình lạc vào đoàn thực tập mới toanh, không quen biết một ai. Mình cảm thấy hoang mang khi vừa phải đến một ngôi trường xa lạ, lại không có ai quen hết. Trường nằm giữa cánh đồng, heo hút và xa khu dân cư. Các thầy cô trong trường bố trí cho sinh viên hai căn phòng nhỏ, một bên nam và bên nữ. Những ngày đầu đến đây, cái gì cũng mới mẻ. Mọi người tranh thủ làm quen nhau, gặp gỡ các thầy cô, rồi lại lao vào soạn giáo án, tiếp xúc với học sinh. Phải thú thật những ngày đầu ấy, mình buồn chán kinh khủng, nhớ Hà Nội rực rỡ, nhớ trường Sư Phạm, nhớ 2 con bạn cùng phòng. Mỗi lần tiếng trống tan trường, mình lán lại nhìn ngắm từng đoàn học sinh rong ruổi lối đuôi nhau ra về rồi lòng cũng thầm mong đợt thực tập nhanh chóng kết thúc để trở lại Hà Nội.

Cậu và mình cùng chung một đoàn thực tập, nhưng mình cũng chẳng chú ý  đến mấy thằng con trai sư phạm. Trong mắt mình con trai Sư phạm chẳng nam tính chút nào, cũng chẳng có gì thú vị.Bằng chứng cả khoa văn mình  lạc vào hai chàng “Boy”. Khỏi phải nói hai chàng giống như vật hiếm và quý của cả khoa, thế nhưng sau một thời gian, đám con gái đâm ra thất vọng vì hai chàng nhỏ nhẹ quá, dịu dàng quá đỗi. Thế là cái ấn tượng xấu về trai sư phạm nó đã hằn sâu vào suy nghĩ của mình đến nỗi mình và hai con bạn cùng phòng đã có lời thề “ Không bao giờ yêu trai Sư Phạm”. Chính vì thế thay vào việc  cùng giao lưu với các bạn khác khoa vào những buổi tối, tham gia tụ tập hát hò thì mình lại lặng lẽ ngồi đọc sách, viết thư cho con bạn cùng phòng. Hồi ấy còn viết thư tay, sinh viên không có nhiều điện thoại như bây giờ.Đôi lần mình ngước nhìn lên, đều bắt gặp ánh mắt của cậu nhìn mình. Chắc cậu cho rằng mình là đứa lập dị, không hoà đồng với mọi người, còn mình thì cũng chẳng buồn quan tâm người ta nghĩ gì về mình nữa.

Trời đất bỗng rưng rét đến lạ, gió thồi ù ù từng cơn, phòng nữ bọn mình tối đó đi ngủ sớm hơn thường lệ. Chẳng hiểu sao hôm đó, mọi ngưòi đều ngủ say thế. Tất cả chỉ choàng tỉnh dậy khi có tiếng hét thất thanh: “Ai đó? Có trộm, có trộm”. Những chiếc đèn được bật lên, tiếng chân  các bạn nam chạy lịch rịch. Một cảnh tượng kinh khủng được phơi bày. Những Valy của chúng mình bị rạch, lật tung, máy tính, usb đều không còn nữa. Quần áo bị vất ngổn ngang dưới sàn nhà. Ai cũng hốt hoảng kiểm tra lại đồ đạc, rồi các bạn nữ bật khóc. Đám con trai ra sức an ủi, nhưng không thể nào làm các bạn nữ vơi đi nỗi sợ hãi .  Mình cũng thế, mình khóc ròng khi thấy chiếc valy của mình nhăn nhúm trên mặt đất. Lúc đó mình chỉ biết cậu ngồi lặng lẽ bên cạnh mình, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giúp mình thu dọn lại đồ đạc. Chúng mình đã mất hết tiền bạc vào ngày hôm đó mà trước mắt còn 15 ngày thực tập nữa. Vụ việc được báo cáo lên nhà trường, ngay ngày hôm sau các thầy cô trên Sư Phạm đánh xe về. Thầy hiệu trưởng trường  thực tập làm việc khẩn cấp với bên công an đề điều tra làm rõ. Các thầy cô và bạn bè những nơi khác đều ủng hộ đoàn mình, nhưng có lẽ, nỗi sợ hãi vẫn đeo đẳng cho nên bạn trưởng đoàn đã quyết định cử người sang ngủ cùng phòng với các bạn nữ. Và người bị điều sang không ai khác là cậu. Bọn con gái phân cho cậu ngủ trên chiếc giường gần với giường của mình.Điều này khiến cho mình không được thoải mái lắm, vì dù sao nằm gần một thằng con trai không hề dễ chịu, đôi lúc phải luôn giữ ý tứ không sẽ bị đánh giá thế nọ thế kia…..Đã thế mình còn phải làm một việc khổ sai, hằng ngày còn phải  mắc màn cho cậu. Thôi thì cũng đành chấp nhận nửa tháng, mình cầu mong cho đợt thực tập sớm kết thúc.

Từ ngày nằm gần nhau có biết bao sự  rắc rối đến với mình.Cứ mỗi tối lúc chuẩn bị đi ngủ cậu  ta lại cầm con dao cắm phập xuống ranh giới 2 mép giường rồi cười tủm tỉm bảo mình:

  • Này, ranh giới đã chia nhé. Cấm cậu mò sang chỗ tớ!

Thật không thể chịu đựng được, mình là con gái mà, cậu ta nghĩ cái quoaí gì chứ, đáng nhẽ người nói câu ấy phải là mình chứ. Không chịu kém cạnh mình đáp:

  • Không thèm, đừng có tưởng bở. Cậu có các vàng tớ cũng không thèm sang.
  • Thế sao cái gối của tôi lại bên giường cậu?

Ờ thì…… hôm nay có các thầy trong đoàn thanh niên  vào chơi, không có chỗ ngồi thì người ta bỏ gối cậu sang giường tôi, có thế thôi

  • Nhưng dù sao cũng đừng có mò sang đấy. Cấm đấy  rõ chưa?

Đúng là đồ điên!

Mình lẩm bẩm vài câu cho bõ tức rồi úp mặt vào gối ngủ.Nhưng dường như hắn  không thèm buông tha. Hắn cao giọng:

  • Có người úp mặt vào gối của tôi kìa.

Mình giật mình bẽn lẽn quẳng chiếc gối của câu ta sang với khuôn mặt đỏ ửng. Lúc ấy hắn chỉ nhìn mình tủm tỉm cười. Cái điệu cười ấy của cậu cho đến giờ đây nó còn hằn sâu vào trong kí ức của mình. Có chút gì đó tinh nghịch, nhưng cũng rất dịu dàng, nó làm cho bản thân của mình dâng lên cảm giác vừa xấu hổ cứ như mình là tên tội phạm bị bắt gặp quả tang vì làm điều mờ ám ấy.

Những tối nằm gần nhau cũng là lúc chúng ta trò truyệ n nhiều hơn và cũng vui đùa nhiều hơn, cậu hay lấy gối đập vào mặt mình, làm mình tức điên lên được, rồi hai đứa đuổi nhau chạy hết từ gường này sang giường nọ. Bọn bạn trong phòng bảo “ chúng mày chẳng  khác chó và mèo”. Cái biệt danh “ tiểu nhân” của cậu cũng từ đó mà sinh ra .

Đôi lần vì đùa nhau hăng quá cậu quật gối tới tấp vaò  mình làm mình không chống đỡ được, thế là mình quay sang nguyền rủa cậu là đồ “tiểu nhân”, còn cậu thì đắc thắng không ngừng châm trọc “ à người ta mà là tiểu nhân thì đằng ấy là đại nhân, mà đại nhân là gì nhỉ ?  Đại nhân là người có nhân to, ha ha…”

Cứ thế hắn châm trọc làm cho mình tức phát  khóc lên được. Khi nhìn thấy cái mặt sụng sịu của  mình xị xuống cậu mới thôi, lại lập tức chuyển chủ đề an ủi. Đúng là cái đồ đáng ghét!

Cuối xuân những cơn mưa phùn lất phất kéo dài làm dấy lên mùi ẩm mốc của đống quần áo chưa hẳn khô vì không có nắng, bọn con trai lúc nào cũng lười ít chịu tắm hơn nhưng được cái nhiệt tình đi múc nước cho các bạn nữ tắm gịăt. Cứ mỗi chiều cậu thường hay đi xách nước cho mình. Tất nhiên kèm theo đó là lời đề nghị không dễ dàng từ chối “ Giạt hộ tớ cái áo nhé”. Cũng chẳng đợi mình trả lời cậu coi đó như là điều hiển nhiên và mình luôn buông câu “đồ tiểu nhân đáng ghét “

Còn vài ngày nữa là kết thúc đoàn thực tập rồi, chẳng hiểu sao mình lại muốn thời gian trôi đi chậm hơn. Hôm ấy thứ bảy cậu về thăm nhà, đoàn thực tập có người lên Hà Nội, còn lại lác đác vài người. Cả buổi chiều ngồi đọc sách mãi cũng chán, mình thơ thẩn quanh sân trường lòng chợt nghĩ về cậu.Thật là vớ vẩn tự dưng lại nghĩ về hắn , chắc gìơ   này hắn đang vui vẻ được ăn cơm mẹ nấu, có hơi đâu rỗi mà nghĩ đến mình, mà mình mong chờ gì chứ? Sau thực tập lại đứa nào về khoa đứa đấy chẳng còn liên lạc, rồi mọi thứ cũng nhạt nhoà thôi, chẳng còn là gì cả. Nghĩ vậy mình lại vùi đầu vào đống giáo án chuẩn bị cho ngày thứ 2 lên lớp”

Cậu về nhưng mình không ra đón, mình mặc kệ, có gì đó khiến cho mình tự dưng lại muốn giận dỗi với cậu, ngay chính cả bản thân mình cũng không hiêủ được cảm giác đó nữa. Mình chỉ biết  mình muốn thờ ơ với sự xuất hiện của cậu thôi.

  • Cậu không ngừng đọc sách để nhìn tôi cái à?
  • Về rồi đấy à? Mình chỉ buông lời lạnh ngắt như thế
  • Tôi mang lên ít cà rốt sạch đấy ra ăn đi cho vui.
  • Để tí nữa !  

Cậu không nói gì nữa bỏ ra ngoài. Tự dưng mình lại cảm thấy mình đang phạm lỗi gì đó. Sao mình cứ muốn giận dỗi cậu ta chứ. Cậu ta chẳng làm gì sai cả, cũng chảng đắc tội với mình vậy thì thái độ của mình là kiểu quái gì chứ? Mình tự chất vấn lòng mình .

Bữa  cơm tối diễn ra trong chốc lát,  hai đứa ăn cùng một mâm nhưng tự nhiên chẳng đứa nào nói với nhau câu nào, cũng tránh bắt gặp cái ánh mắt nhìn nhau, không khí ảm đạm đến nỗi con Nga khoa địa buông một câu nhạt toẹt “ “Hôm nay chúng mày sao thế nhỉ, chán cả đời”. Mình bỏ về phòng nằm viết thư cho con Huệ rồ  đang thực tập ở Ninh Bình, đang viết rồi lại xoá, cũng chẳng tập trung vào mà viết được, trong đầu cứ như đang để ý đến chuyện không đâu: “ Quái hắn đi đâu từ tối đến giờ cũng chưa về phòng? mọi ngày hắn thường chạy lăng xăng quanh mình lắm mà”Bất giác cảm thấy nóng ruột mình mò ra hành lang xem hắn ở đâu.

Một vài bạn đi từ phòng học đi ra nói cười vui vẻ. Mình không thấy cậu, định hỏi vài  bạn nhưng ngại lại thôi. Bất chợt một bóng người in dài xuống hành lang, mình giật mình quay lại. Bóng dáng ấy quen quá thì ra cậu ngồi khuất trên hành lang dáng vẻ trầm tư.

  • Tiểu Nhân cậu sao thế? Có chuyện gì không vui à?
  • Đại Nhân đấy à? Đại Nhân không đọc sách nữa sao?
  • Tôi đi qua thì nhìn thấy cậu, đâu phải lúc nào cũng chỉ có sách? Tiểu nhân có chuyện gì thế, Tôi thấy cậu cứ buồn buồn.
  • Chẳng có gì đâu đại Nhân ạ. Thỉnh thoảng lên cơn dở tí ấy mà.
  • Nếu cậu không tiện chia sẻ thì thôi vậy. Đôi khi ngồi một mình cũng tốt, tôi cũng từng thế. Vậy tôi đi trước.
  • Đại Nhân…..
  • Sao? Cậu không cần cố gắng bình thản. Nếu được hãy  cứ nói ra cho bớt buồn nếu cậu cảm thấy tôi đủ cho cậu tin tưởng.
  • Đại Nhân! một ngày nào đó nếu như có rất nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc mà lại là toàn chuyện không vui thì Đại Nhân sẽ làm gì?

 

-Tiểu Nhân à….

  -Một Người như Đại Nhân chắc sẽ không có những chuyện buồn xảy ra một lúc như tôi đâu. Tôi thèm được cảm giác có bố đưa đón như đại nhân, có người gọi điện cho đại nhân hàng tuần, có bạn bè ở xa đến thăm khi mình đi thực tập. Đại Nhân quả là được yêu thương đấy. Còn Tôi luôn phải đóng vai người đi quan tâm người khác, đợt vừa rồi tôi về cũng là lúc bố mẹ tôi chia tay nhau. Mẹ tôi bỏ nhà chồng mà về nhà ngoại, và cả cô bé tôi thương nữa, cô ấy cũng đòi chia tay tôi. Đôi khi Tôi cảm thấy tôi đã rất cố gắng lo cho mọi người mà, nhưng tại sao kết quả không như ý muốn. Gia Đình tôi không hạnh phúc, chuyện tình cảm của tôi cũng vây.Mặc dù tôi đã rất cố gắng.

“Tiểu Nhân à…. Đôi khi cuộc sống là thế,   nó không phải lúc nào cũng theo ý mình.Tôi nghĩ chuyện của người lớn  người trẻ tuổi như chúng ta không thể thay đổi được.Còn chuyện tình cảm  cậu hãy nên cố gắng một lần nữa, vì đôi lúc con gái giận dỗi là để được quan tâm nhiều hơn thôi. Hãy chủ động làm lành với cô ấy, tôi tin là mọi chuyện sẽ tốt đẹp.Mà kể cả nó có xấu nhất thì chí ít cậu cũng  không phải ân hận vì dù sao cậu cũng đã cố gắng hết sức rồi.”

  • Đại Nhân nghĩ như vậy thật sao?
  • Tôi tin thế Tiểu Nhân ạ.
  • -Muộn rồi đấy mai còn lên lớp, vào ngủ sớm đi. Hôm Nay tôi sẽ không cằn nhằn vì phải mắc màn cho cậu đâu. Coi như tôi chiếu ánh sáng vaò cuộc đời tăm tối của cậu nhé., được không?

      – Nghe cũng biết an ủi người khác phết nhỉ?

      -Chuyện, tôi là dân văn mà,hì.

Trở về căn phòng nhỏ, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, mình vẫn nằm thao thức, mình nghĩ về câu chuyện của cậu, nhìn sang câu đã lấy chăn trùm kín đầu rồi. Thì ra cậu ấy đã có người yêu..Họ đang giận dỗi nhau. Lòng mình thoáng chút bâng khuâng  tự hỏi “Thế mà mày lại tự cho mày cái quyền giận dỗi người ta, mày đúng là đồ vô duyên hết sức. hãy nhớ rằng đó chỉ là cảm xúc của những người hay ở gần nhau mà thôi, mày đúng là đồ vớ vẩn tự dưng lại đi có cảm tình với thằng đã có người yêu. Thôi dẹp đi ! chớ có để lòng vướng bận xáo trộn. Sau kì thực tập sẽ chẳng còn gặp lại nữa, đừng để vướng vấn làm mất đi sự vô tư của mày. Hãy ngủ đi”. Những tiếng nói thì thầm trong đầu ấy cứ văng vẳng vang lên rồi kéo mình vào giấc ngủ.

Những ngàysau đó cậu vẫn âm thầm giúp đỡ mình làm papol, vẫn  đi lắp máy cho mình trong những tiết mình dạy, những buổi tối cậu ngồi nghe mình giảng bài. Mình đã phát hiện ra rằng tuy là con trai khoa toán nhưng cậu cũng khá thích đọc những tiểu thuyết cổ điển  của Trung Quốc. Có hôm cậu ngồi hàng giờ nghe mình gỉảng về Tam quốc diễn nghĩa.Hai đứa như cùng nhận ra những sở thích giống nhau và càng thân nhau hơn nữa.

Thời gian thấm thoát trôi qua,  kì thực tập kết thúc, ngày mai mình lại được gặp bố rồi. Đêm hôm trước đứng trên hành lang cậu bảo:

  • Hay mai Tiểu Nhân đưa Đại Nhân về nhé, đằng nào cũng tiện đường cho bác đỡ phải lên đón.
  • Nhưng nhà tớ xa hơn nhà cậu mà, hơn nữa chắc bố tớ không đồng ý  đâu.
  • Chắc bác sợ có người ăn thịt con gái bác hả?
  • Đồ điên.
  • Điên gì các ông bố thường hay nghĩ như thế khi có thằng con trai khác chở con gái họ về mà.
  • Hãy tập trung lo cho cô bé của cậu, tôi không muốn bị người khác hiểu lầm rõ chưa.
  • Vậy cứ để thiên hạ hiểu lầm đi.
  • Cậu đúng là điên thật rồi, tôi không rảnh thanh minh với thiên hạ.

Nói rồi mình ngún nguẩy bỏ vào phòng, trong khi cậu ta còn cuời thích thú đi theo sau.

Hơn 1 tháng ở dưới trường phổ thông, nay được trở lại Hà Nội, ngắm những dòng xe chạy tấp nập, những hàng cây hoa sữả rung rinh cảm thấy thật thân thuộc. Hà Nội rực rỡ ánh đèn, ba con bạn cùng phòng  gào rú vì sung sướng khi gặp lại nhau, hàn huyên đủ thứ, từ những chuyện trên trời dưới bể. Bữa cơm đầu tiên rôm rả cả khu tập thể, đứa nào cũng có kỉ niệm riêng. Con Huệ cùng phòng buông câu hỏi

  • Này, mày đi thực tập có quen biết được thằng nào không vậy?

Nó tinh nghịch nháy máy dò hỏi như chuẩn bị moi móc những bí mật từ nơi mình

  • Không, chẳng quen con ma nào cả.Chỉ suốt ngày ăn, ngủ, dạy gặp gỡ học sinh thôi.
  • Có Thật Không?
  • Sao không thật.
  • Thế mà tao thấy mày khang khác đó nha, thỉnh thoảng thấy mày tư lự. Nói thật đi, mày cảm thầy nào dưới trường phổ thông à?
  • Con điên. Mày không thấy tao có lời thề không yêu trai Sư Phạm rồi à?

Nói thì thế nhưng bất giác lòng mình lại nghĩ về cậu, biết nhau là thế nhưng khi về chẳng đứa nào xin địa chỉ của nhau cả, cũng chẳng có điện thoaị  riêng. Coi như là có chút kỉ niệm ấm áp của lần đi thực tập. Cũng xác định trước rồi còn gì. Nghĩ thế mình lại thầm chậc lưỡi “ Hãy bỏ qua đi”

Trở lại những ngày lên giảng đường, khoa toán và khoa văn đối diện nhau cách có một khuôn viên nhỏ. Mỗi khi bước từ trong khoa ra mình lại nhìn sang giảng đường bên cậu.Trong ngôi nhà ấy có một  Tiểu Nhân , chắc giờ này hắn cũng miệt mài ôn bài như mình. Đôi khi gần thật đấy nhưng cũng thật xa xôi.

Ngày mồng 8-3 sắp đến, con Huệ rồ nhận được tấm bưu phẩm dưới trường nó thực tập, thì ra có thầy giáo dưới đó cảm nắng nó. 2 Đứa còn lại lắc đầu ngao ngán vì 1 con đã rút khỏi hội FA. Nó chính thức bước vào những ngày mải mê chinh chiến và yêu đương. Còn mình vẫn cô đơn như thế. Thằng bạn học xây dựng cùng quê cứ lượn ra lượn vào nhưng sao lòng mình không cảm thấy rung động. .Khi màn đêm buông xuống, mình lại nao nao nghĩ về cậu: “Chắc cậu ta đã làm lành với cô bé kia rồi.Chắc giờ  này họ đang rất vui vẻ…” chỉ còn lại kỉ niệm thôi đừng nghĩ tới nưã.

Tiếng chuông giảng đường ngân nga uể oải sau tiết học thứ 5 mệt nhọc, các bạn nữ đứa nào đứa ây mặt hớn hở tay ôm hoa và quà nói cười tíu tít. Mình cũng có vài bông của 2 chàng trai cùng khoa.Năm nào 2 chàng cũng méo mặt vì ngày 8-3 ở một khoa mà toàn là đám con gái cả. Năm nay chắc cũng chẳng sáng sủa hơn mọi năm, lại những khuôn mặt ấy đến chúc mừng rủ đi ăn uống, biết bao giờ chàng hoàng tử của đời mình sẽ xuất hiện đây.Nghĩ đến thế mình thở dài một tiếng rồi đứng đợi con Huệ rồ ra lấy chiếc xe đạp.Trường thật đông người ra vào tấp nập.Đang mải bâng quơ chợt có tiếng ai đó gọi to:

  • Đại Nhân…., đại nhân ơi!

Mình giật thót  giống như có luồng điện chạy qua người, như một kiểu phản xạ bản năng nhất mình quay người lại và không thể tin được trước mặt mình là một bông hồng đỏ thắm to nhất mà mình từng nhìn thấychìa ngay trước mắt mình.

Đám bạn bè xung quanh  nhìn mình một cách trân trối, còn bản thân mình cũng chưa khỏi bàng hoàng.Một cảm giác lúng túng bối rối khiến con bé cứ đứng đực mặt ra không biết phải làm sao.

  • Này Đai Nhân tôi mỏi tay lắm rồi đấy, cậu không thấy tôi vã hết cả mồ hôi ra rồi à.
  • Tặng cậu đấy, chúc 8-3 vui vẻ
  • Sao cậu biết tôi ở đây?

Trời ơi cái khoa văn của cậu làm tôi và thằng An vất vả quá, tôi tìm cậu suốt các lớp học rồi, nhưng mà đông con gái quá tôi không thấy cậu đâu cả. Tôi chờ ở cổng cả tiếng rồi  đang định về thì thấy cái mặt cậu đứng phơi ra gần nhà xe đấy. Tại vì tôi quên không hỏi chỗ cậu ở đành ra phải nhờ cách này mới gặp được cậu.

  • Tiểu Nhân đúng là đồ đáng ghét. Nhưng cảm ơn cậu nhé.
  • Đại Nhân ra bảo với bạn cậu về trước đi, hôm nay tôi đưa cậu về , tiện thể chiều bọn mình đi thăm các bạn cùng khoa khác trong đòan thực tập đi. Hôm nay, cậu dành thời gian cho tôi chứ.Hơn nữa cũng phải cho tôi biết chỗ ở của cậu chứ
  • Biết chỗ tôi ở để làm gì?
  • Để ra xin cơm thôi
  • Tôi không rảnh mà đãi cơm cậu .
  • Thì vì bông hoa này đi, mời cơm trưa tôi không được à?

Hắn nhìn mình như đầy dò xét, biết sao được nữa nhưng trong lòng con bé một niềm vui như đang len lỏi, nó cảm thấy ấm áp lạ thường.

Hai đứa trở nhau trên chiếc xe đạp mini màu xanh của hắn, vừa đi vừa tíu tít nhắc lại những ngày mới lên trường nhớ đoàn thực tập ra sao. Buổi chiều sau khi đi thăm các bạn xong cũng là lúc trời nhá nhem tối. Hà Nội lất phất những cơn mưa, mưa giăng đầy trên mái tóc của hắn.Bất giác hắn chợt hỏi mình:

Đại Nhân đi ăn chè đi, sau đó mình cùng ra đường láng xem sách nhé

Tiểu Nhân à, cậu không…….

  • Không gì…..?

Ý tôi là hôm nay 8-3 …

À, ý đại nhân là phải chở đại nhân về để còn nhận hoa qùa của những bạn trai khác hả? tôi quên mất.

Ý tôi không phải là thế? Ý tôi là hôm nay cậu đã đi với tôi cả buổi rồi chẳng lẽ tối cậu không  định sang chỗ cô bé của cậu à?

  • Chúng tôi chia tay rồi.Chẳng còn gì nữa đâu.
  • Tiểu Nhân, Tôi…, tôi không có ý làm cậu buồn.
  • Không sao đại Nhân ạ. Chuyện đó nó cũng bình thường thôi. Giờ tôi chẳng có gì trong tay, ngưòi ta lại gặp đối tượng tốt hơn cân nhắc cũng là chuyện bình thường mà, Tôi không oán trách gì hết.Chỉ mong muốn học hành cho xong nhanh chóng ra trường kiếm tiền phụ giúp mẹ tôi thôi. Mẹ tôi cũng vất vả quá rồi. Dù gì đáng lẽ ra tầm này tuổi tôi phải ra trường được hơn một năm rồi., tôi hơn cậu 2 tuổi đấy, đáng lẽ cậu phải gọi tôi bằng anh đấy, biết chưa?

– Đồ điên, ai bảo học dốt thi không đỗ. Đã cùng khoá với nhau thì chấp nhận là cậu -tớ thôi, đừng có hão huyền.

      – Này đại Nhân, đại nhân xem mình có phải là con gái khoa văn không mà ăn nói giật cục thế hả? Chẳng có chút dịu dàng nữ tính nào cả.Chỉ được mỗi cái chân thật thôi ngoài ra chẳng được gì hết.

    – Tôi thế nào kệ tôi, mắc mớ gì đến cậu

      – Đại Nhân được rồi Tiểu Nhân xin lỗi, vậy giờ đại nhân lựa chọn đi : một đi ăn chè, hai trở về để nhận hoa của những trai khác?

     – Có người đang thất tình, chẵng lẽ tôi lại bỏ về giữa  lúc cậu đang cô đơn, thôi đi ăn chè đi. Tôi đã bảo rồi tôi chính là ánh sáng soi rõ cuộc đời tăm tối của cậu mà.

Thế là cả 2 đứa cùng cười vang lại cùng nhau rong ruổi trên con đường Hà Nội vào đêm. Trời mưa lất phất nhưng cả hai cứ đi suốt như chưa từng biết mệt.

 Thời gian thấm thoát trôi đi, từ khi biết nhau tuần nào cậu cũng chạy lăng xăng quanh chỗ mình, mấy con bạn cùng phòng luôn đặt câu hỏi nghi vấn tình trạng hai đứa. Mình chỉ cười bào “ chỉ là bạn thôi” mà cũng chỉ là bạn thật. Mình quý cậu, lúc nào đi chơi với cậu mình cũng thấy vui hết. Có hôm mình bị cô chủ nhiệm đánh tụt phần thi nghiệp vụ sư phạm , mình khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc to như thế, không buồn ăn uống cũng chẳng thích gặp gỡ ai. Thế rồi cậu đến kéo mình ra khỏi cái  đống ngập lụt ây. Cậu trở mình một vòng quanh Mỹ Đình. Trời oi nóng lưng cậu ướt đầm mồ hôi nhưng cậu vẫn cứ đi. Cậu bảo rằng mình cứ thoải mái khóc đến khi nào chán thì thôi, vì đi giữa dòng xe tấp nập thế này không ai để ý mình khóc đâu, nên lòng sẽ rất thanh thản nhẹ nhàng. Rồi 2 đứa dừng lại bên dòng sông nhỏ, cậu kể cho mình nghe tuổi thơ của cậu , những chuyện không vui của gia đình, tự dưng nỗi buồn của mình không còn nữa. Mình thấy khâm phục nghị lực của cậu hơn, thấy yêu mến con người của cậu hơn.

Tháng 5 mùa hạ đến chuẩn bị kết thúc năm thứ 3 của đại học, cậu trở thành một phần trong cuộc sống của mình. Những buổi tối con đường trường sư phạm trở nên mát mẻ, mình có thú vui đi lang thang vào trong kí túc xá gặp gỡ bạn bè, không hiểu sao mình rất hay gặp cậu trên con đường đầy hoa anh đào, mỗi lúc gặp nhau như thế, chẳng cần nói nhiều cậu luôn bảo “ lên xe đi”, thế là 2 đứa laị la cà khắp các con đường sư phạm. Có hôm trời đổ mưa to bât chợt, hai đứa đành trú mưa ở khoa vật lý. Mưa giăng mãi mà sắp đến giờ khu trọ của mình đóng cửa rồi, mình lo lắng không biết phải làm sao, ngẫm nghĩ thế nào cậu bảo mình trông xe rồi chạy vù đi trong mưa lạnh, làm mình vừa hãi vừa sợ. Mình sợ cảm giác một mình. Thế Nhưng một lúc cậu quay lại với chiếc áo mưa trong tay bảo mình mặc vào cậu sẽ đưa mình về đúng giờ. Mình nhìn cậu ướt từ đầu đến chân nước mắt trực trào ra. Cậu nhìn mình bảo:

  • Mùa hè mát mà, tắm mưa rất thích, ngốc a, mặc vào đi không khu trọ đóng cửa mất.
  • Mình biết cậu nói thế để an ủi mình thôi, còn mới hôm kia cậu vừa ốm dậy mà, nay lại gặp mưa thì còn gì là người nữa.

Dường như biết được điều đó cậu bảo “ Đại Nhân yên tâm đi, tiểu nhân còn lâu mới chết được, còn sống dai lắm”

Mình đấm thùm thụp vào lưng cậu mà nước mắt chảy ra. Cứ như thế cũng lại trên con xe đạp ấy bọn mình đội mưa mà về, chỉ khổ thân mỗi cậu ướt từ đầu đến chân, còn mình thì không sao cả. Về đến nhà mình giục cậu quay xe lại đi thì cậu bảo “ Đại nhân vào nhà trước đi”. Lần nào cũng như vậy phải chờ mình đóng xong cổng thì cậu mới quay xe đi.Mình luôn nhận ra đằng sau cái vẻ bề ngoài khô khan ấy là một con ngưòi sống rất nội tâm và giàu tình cảm.

Làng hoa Hà Nội vào đợt thu họạch, không biết bao nhiêu là hoa, một hôm cậu bảo “ Đại Nhân lên xe đi, hôm nay mình đi làng hoa nhé”. Thế là 2 đứa lại cùng nhau trên chiếc xe đạp cà tàng đi hết cả đồng hoa. Mình chưa bao giờ  được vui như hôm ấy.Những luống hoa hồng đủ sắc màu rực rỡ, những khóm đồng tiền rung rinh. Mình thích thú chạy đi xem khắp nơi. Không ngờ một thằng con trai khoa toán lại biết đến chỗ này cơ đấy . Những bông hoa được ủ trong giáy rất cẩn thận, nhưng mình muốn biết nó màu gì nên muốn rút những tờ báo ra, những lúc như vậy cậu phải xoay ngưòi ra để che cho mình làm việc vụng trộm ấy, rồi cả hai đứa lại rúc rích cười ra chiều rất bí mật.

Đôi lúc mình không sang được bờ bên kia, cậu đưa tay ra dắt mình  rồi nắm tay mình thật chặt.Mình ngượng ngùng định rút tay ra thì cậu vẫn giữ tay mình lại, mặt tỉnh bơ cũng chẳng nói gì.Cứ như thế hai đứa tay trong tay đi hết cả làng hoa. Kỉ niệm đó làm mình rât hạnh phúc. Đời sinh viên của mình cũng đẹp và sôi động hơn từ khi mình quen biết cậu.

Tình cảm cứ đong đầy, hai đứa lúc nào cũng quấn quýt bên nhau, những ngày mình đi dạy tối muộn mới về, dù chẳng bảo nhưng cậu luôn chờ mình ở cuối góc đường, lại đưa mình về, lúc nào cậu cũng bắt mình phải đi vào bên trong vì sợ xe cộ, rồi có hôm cậu đạp 15 cây số sang Thanh Xuân chỉ để đón mình từ nhà chị gái về Sư Phạm. Mình biết mình thầm thương cậu,đó là tình cảm thật tự nhiên và trong sáng.Mỗi tối đi ngủ mình lại trông ngóng những dòng tin nhắn của cậu. Phòng chỉ có mỗi Huệ là có điện thoại . Cậu thường chỉ nhắn vẹn vẹn “ Đại nhân ngủ ngon nhớ” là lòng mình lại dâng trào một niềm hạnh phúc, một niềm vui nho nhỏ. Đôi khi 2 con bạn cùng phòng dò hỏi “ Anh chị tiến triển đến đâu rồi” thì mình  gạt phắt đi “ Chúng mày điên à, chỉ là bạn thôi”. Con Huệ bĩu môi “ Chỉ là bạn mà dính nhau như sam thế à?” . Thật ra lòng mình cũng mong muốn nhiều hơn một tiếng bạn, nhưng tình cảm ấy mình không dám thổ lộ.Mình sợ nếu mình thể hiện quá cậu sẽ không còn được tự nhiên nữa, và mình và cậu sẽ không còn được vui vẻ như xưa.Vậy nên giữa chúng ta vẫn luôn tồn tại một khoảng cách rát khó hiểu.Người khác nhìn vào tưởng chúng ta là một đôi, nhưng thật ra mình và cậu lại chưa bao giờ rõ ràng điều đó.

Mình còn nhớ những buổi chiều cầu trở  mình về quê bằng xe máy.Nhà mình xa hơn nhà cậu, đã mấy lần mình bào trở mình đến đoạn nhà cậu thôi rồi mình tự bắt xe về được, nhưng  cậu chẳng thèm trả lời vẫn một mực phóng xe về tận nhà mình, rồi lại lóc cóc phóng xe ngược trở lại.Những lúc như thế mình thấy thương cậu thật nhiều.Lại thầm trách bản  thân làm tội cậu.

Khi biết có thằng con trai chở con gái mình về, bố mẹ  ra chiều nghiêm nghị. Bữa tối ăn cơm xong bố hỏi:

  • Cậu bạn của con là người như thế nào? Bố nhìn thấy cậu ấy khi đón con ở đoàn thực tập, lúc cậu ấy xách đồ cho con.Hai đứa là thế nào?
  • Chỉ là bạn thôi bố ạ, không có gì đâu, cậu ấy rất tốt.
  • Năm cuối rồi đấy, lo mà học hành để còn ra trường, bố mẹ cũng già rồi,không nuôi con mãi được đâu.

Bố nói thế rồi lẳng lặng đi ra hiên ngoài, mình cũng vâng dạ rồi chạy tót sang nhà chị gái để tránh sự dò hỏi của bố mẹ.

Mùa hè của năm thứ 3 hai đứa phải xa nhau, thời gian hè với mình sao mà dài thế.Mình nhớ cậu. Mình biết nỗi nhớ cậu luôn đong đầy thật nhiều, nhưng không có điện thoại chỉ liên lạc với nhau bằng yahoo. Mỗi lần mở hòm thư những dòng tin nhắn của cậu xuát hiện là mình vui biết mấy, nhưng nhà xa quán net, cũng phải hàng tuần mới biết tin nhau.Thỉnh thoảng cậu gọi điện về cho mình  qua nhà bác hàng xóm, nói chuyện với nhau được dăm ba câu lại phải bảo tắt đi vì sợ mọi người để ý. Tuy vậy nhưng những tháng ngày ấy với mình mà nói là quãng thời gian đẹp nhất. Hai đứa cùng tỉnh nhưng khác huyện, mùa hè tuy không được gần nhau nhưng cảm giác luôn gắn bó và thân thiết. Mình cũng không thật rõ tình cảm của cậu dành cho mình là gì, mình cũng chưa bao giờ dám hỏi thẳng cậu. Dường như cả hai đứa đều né tránh điều gì đó. Không thể gọi là tình yêu khi chẳng có ai nói ra một tiếng yêu, nhưng cũng không phải chỉ là tình bạn, Chính mình cũng từng cảm nhận những cử chỉ dịu dàng, sự quan tâm ân cần của cậu dành cho mình.

Có lẽ mình cũng không ngờ được sự lưng chừng trong mối quan hệ không thể gọi thành tên ấy giữa cậu với mình nó đã đau khổ thế nào.

 Kết thúc mùa hè, cậu đón  mình ở ga tàu. Hai đứa lại hàn huyên không biết bao nhiêu chuyện.Con đường khu nhà sư phạm trở thành nơi lưu giữu dấu chân của hai đứa. Mùa thu với những hương hoa sữa dịu ngọt, mình thích hoa sữa, cậu đã trèo hẳn lên cây hái cành hoa to nhất cho mình.Mang được cành hoa đó về treo cửa sổ, không ngờ con bạn cùng phòng khoa hoá không chịu được mùi hoa  nó vất đi mất làm mình tiếc ngẩn ngơ.Nhớ nhất ngày nào cậu cùng mình học ôn môn lịch sử đảng. cậu vốn dốt lịch sử phải nhờ đến mình. Hai đứa học ôn trong căn phòng nhỏ, thỉnh thoảng mình buồn ngủ quá cậu lại dúi đầu mình đau điếng. Tuy vậy nhưng mình trở thành gia sư giỏi cuả cậu. Năm ấy cả hai đều được 7 điểm môn lịch sử.Mình ấm ức khi chỉ được có 7điểm trong khi cậu hoc yếu hơn mình mà cũng đạt được từng ấy. Cậu nhìn mình cười: “Đã bảo người ta đâu có dốt chỉ tại chưa chăm thôi” rồi lại lôi mình đi ăn chè như để chuộc lỗi vì học trò lỡ vượt qua mặt thầy.

Kỉ niệm như một cuốn phim quay rất chậm, ngày nào đó chuẩn bị ra trường mình không biết đi xe máy. Ròng rã mang xe từ quê lên để thi lấy bằng. Chiều nào cậu cũng giữ  xe cho mình tập, nhưng đều ngao ngán thở dài vì có đi thế này thì muôn thủa cũng không lấy được bằng. Mình đi xe rất kém. Cậu bảo chắc cả đời này chỉ ngồi sau lưng cậu được thôi.Thế mà hôm mình đi thi, cậu ở ngoài lo lắng còn hơn cả mình. Mình hớn hở khi khoe lý thuyết được thầy gíam thị nhắc bài, đạt điểm tuyệt đối. Cậu phì cười bảo “ là lý thuyết người ta cố tình cho  qua” Mình lườm cậu giận dỗi, cậu chỉ cười rồi thì thầm” Đại Nhân thi thực hành tốt nhé, sẽ làm tốt thôi. Thế nhưng khi vào thi mặc dù rất cố gắng mình vẫn phải chống chân đến 2 lần.Các thầy giám thị liên tuc đưa micro lên nhắc. Mình cầm chắc trượt thực hành ra ngoài với tâm trạng thất thểu. Cậu bảo: “đại nhân đi xe tuy chưa tốt nhưng được cái cẩn thận chắc họ sẽ cho qua thôi.” Quả nhiên có lẽ do thương tình con bé mà ban giám thị cuối cùng cũng đã cấp cho mình cái bằng xe máy. Có được tấm bằng trên tay hai đứa cười vui vẻ,  rồi cùng nhau la cà cả buổi nơi con đường láng thân thuộc, Nhớ những ngày mình làm luận văn tốt nghiệp, chẳng có máy tính cứ phải đi nhờ. Cậu đã thu bản viết tay của mình rồi ngồi kì cạch đánh. Mình thầm cảm ơn cậu lắm.và mình cũng không biết tại sao cậu lại tốt với mình vậy nữa, tình cảm của cậu với mình là gì ? Là tình bạn hay tình yêu? Mình cũng không phân biệt được . Có những lúc mình cũng muốn rõ ràng với cậu, nhưng rồi lại không dám hỏi, không dám nói.Hai đứa cứ trong một mối quan hệ lưng chừng như thế kéo dài suốt một năm.Đôi khi mình cũng cảm thấy mệt mỏi vì trong tình cảm không hề có một phương hướng nhất định.Cậu cũng chưa từng nói một tiếng yêu với mình .Vì thế có lúc mình muốn giận dỗi cậu nhưng lại không có quyền được trách cứ, một chút ghen tuông vẩn vơ cũng không được.

Năm thứ 4 trôi nhanh như một cơn gió thoảng, cũng là lúc chúng ta tạm biệt maí trường, mỗi đứa lại trở về một miền quê  khác nhau, có người rồi sẽ chẳng bao giờ gặp nhau nữa. Cuộc sống bỗng chốc trở nên khắc nghiệt hơn với mỗi người. không còn mộng mơ của thời sinh viên . Cậu trở về quê xin việc, còn mình quyết định học lên cao hoc tiếp.Trong thâm tâm mình cũng nghĩ rồi thời gian sẽ làm chúng ta phôi pha, khoảng cách sẽ làm 2 đứa không còn thân nhau nữa.  Nhưng hàng tuần cậu đều viện cớ lên Hà Nội, lần nào cũng vậy đều tạt qua chỗ mình. Mỗi buổi sáng mình luôn nhận đựoc những dòng tin nhắn ngọt ngào của cậu “ làm gì đấy?, đại nhân dậy thôi”. Tất cả vẻn vẹn vâỵ thôi nhưng làm cho mình luôn cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.

Có ai nói rằng “ yêu nhiều khi đâu cần phải nói” nhưng mình lại nghĩ khác. Hai năm quen biết nhau, những gì có cùng nhau không thể chỉ là tình bạn. Mình mong đợi một tiếng yêu từ nơi cậu nhưng sao nó cứ xa vời. Mọi ngưòi ai cũng bảo mình và cậu là một đôi.Nhưng chỉ chúng ta mới hiểu ta chưa bước qua ranh giới của tình bạn

Những ngày  học tại Hà Nội mình nhớ cậu đến quay quắt. Nhớ nhưng không được nói, thương không được thể hiện.Mình quyết định ngừng học về quê xin việc. Đó là quyết định khó khăn nhất của mình, Mình muốn được gần cậu nhiều hơn.

Cuộc sống của những ngày đi làm không đơn giản, cả cậu và mình đều chật vật mới xin được đi dạy.Chúng ta đều chấp nhận vào dạy ở những ngôi trường tư thục. Dường như cậu không bằng lòng về điều đó , cậu bảo nhất định sang năm phải vào được một trường phổ thông, ở tư thục không thể khá hơn được.Còn mình môn văn đã quá thừa, có biết bao anh chị khoá trên mình đều thất nghiệp vì không còn chỉ tiêu môn văn nữa.Khi đi làm cũng là lúc chúng ta trưởng thành hơn.Cậu mải mê kiếm tiền , nên thời gian dành cho mình cũng không còn nhiều nữa.ở hai huyện trong tỉnh chúng ta liên lạc với nhau bằng điện thoại. Chỉ đến tết cậu với về thăm mình.Hai đứa đưa nhau đi chơi thật vui. Nhưng bố mẹ mình lại không thích cậu. Dường như cũng cảm nhận được điều đó nên cậu cũng hạn chế về hơn. Những tình cảm được gửi gắm qua điện thoại. Sự xa cách làm mình cảm thấy bất an, mối quan hệ không rõ ràng với cậu khiến mình phải suy nghĩ. rốt cuộc tình cảm cậu dành cho mình đến đâu?  Trong khi đó con gái ra trường luôn có những đối tượng khác tán tỉnh. Sau một năm bố mẹ bảo “ Đến tuổi lập gia đình rồi đáy, xem mà lựa chọn đi con, cái cậu bạn của con ấy nên rõ ràng đi. Mẹ thấy anh bạn cùng trường của con được đấy. Nhà thì gần mà nó lại hiền tốt tính.Nên lấy chồng gần chút cho bố mẹ và cả mày nữa đỡ vất vả.”

Mình chỉ vâng dạ, nhưng lòng chợt thấy thoáng buồn. Giá như cậu nói với mình một câu rằng “ đợi cậu nhé” thì dù thế nào đi chăng nữa mình cũng sẽ đợi cậu cho đến cùng. đằng này cậu cũng  chưa từng nói với mình về điều đó. Mình đâm ra nghi nghờ cậu. Mình nghĩ rằng rốt cuộc cậu cũng chỉ coi mình là bạn thôi, cậu không có gì khác với mình cả. 3 năm nếu thật sự dành cho nhau cậu đã phải thổ lộ tình cảm. Nghĩ thế và lòng mình cảm thấy thật là buồn. Mình sẽ kết thúc sự không rõ ràng ở đây. Mình sẽ không phải bận tâm đến cậu nhiều nữa. Mình sẽ đi riêng con đường của mình.

Những cơn mưa mùa hạ lại ào ạt đổ xuống dưới hiên nhà . Tiểu Nhân giờ này cậu làm gì? Cậu có còn nhớ đến mình không? Không biết cậu sẽ phản ứng ra sao trước quyết định của mình?Mình sắp lấy chồng rồi. Mình không biết có nên nói điều này với  cậu không nữa. Mà chắc gì cậu đã thèm để ý quan tâm tới điều đó. Mình cũng không có nghĩa vụ phải nói cho cậu. Một vaì đứa bạn đã được thông báo. Chúng nó bất ngờ nhưng dường như không dám hỏi sâu.Chúng nó bảo đã nói cho cậu biết chưa. Mình chỉ buông một tiếng khô khốc “ Chưa” mà tim như se lại.

Đúng là cậu là người biết tin đó cuối cùng. Hôm mình đang nằm nghĩ vẩn vơ thì chuông điện thoại đổ liên hồi:

– Alô…

-Đại nhân….Có phải đại nhân sẽ lập gia đình không?

– Tiêu Nhân….tôi……..

– Phải không?

  • Ừ…tôi cũng định sẽ nói với cậu, cậu chuẩn bị về ăn cưới tôi, dù sao cũng biết nhau 3 năm.
  • Đối với cậu chỉ là biết nhau 3 năm thôi sao, với tôi còn ……
  • Chúng ta gặp nhau đi, đại nhân, ngày mai gặp nhau ở nhà thằng cường nhé.Tôi có điều muốn nói với cậu.
  • Tiểu nhân…..Tôi, tôi không thê đi được, tôi có tiết dạy rồi…
  • À, giờ thì đại nhân còn bận rộn bên người yêu không còn thời gian cho tôi nữa.Con gái mà, nên chọn những người có công việc đàng hoàng, không giống như tôi, còn lông bông, thân mình còn chưa lo được sao lo cho ai khác được chứ.
  • Đại Nhân chúc mừng cậu
  • Tiêu Nhân … tôi….
  • Tút..tút………tút…

Tiếng chuông điện thoại vang lên khô khốc. Tự dưng nước mắt mình cứ chảy dài lau đi không kịp. Có cái gì đó nó rất đau. Ngày trước mình đã từng nghĩ , mình sẽ hàn gắn lại những tổn thương trong lòng cậu, sẽ mang đến cho cậu nhiều niềm vui.Nhưng thật sự mình không mang lại được gì cả. Cậu nói chúc mừng mình ư? vậy thì tình cảm của cậu với mình chỉ đến thế thôi sao. Khi một ngưòi con trai thực sự yêu một người con gái liệu anh ta có dễ dàng buông tay như cậu không.? Cậu không hề biết đã bao nhiêu đêm mình  khóc thầm vì mối quan hệ của chúng ta. Mình còn mong nhiều hơn thế ở cậu.

Cũng từ đấy tuyệt nhiên cậu không nhắn một dòng tin nào cho mình hết. Lòng tự trọng của một đứa con gái đã khiến mình suy nghĩ rằng: Cậu không hề cảm thấy đau khổ trước quyết định lấy chồng của mình. Nếu thật sự dành tình cảm cho mình chắc chắn cậu sẽ níu kéo, nhưng thời gian qua đến một tin nhắn của cậu cũng không có, thì mình tin chắc rằng mình chẳng có ý nghĩa gì với cậu hết.

Thế rồi việc gì đến cũng phải đến . Cả hai dành cho nhau sự im lặng một thời gian rất dài. Mình chủ động gọi điện trước với suy nghĩ không phải là tình yêu thì vẫn là bạn mà, dù sao cậu cũng gắn bó với mình suốt 3 năm, mình cuới vẫn phải gọi mời cậu chứ. Nghĩ thế mình bấm số. Con số bấy lâu nay mình đã quen thuộc.

   -Alô….

– Tiểu Nhân à….mình…

  • Cậu gọi cho mình , mời cưới phải không?
  • ừ…mình…
  • Đại nhân, mình sẽ tới…..
  • Còn gì nữa không ?
  • Không ! mình chỉ muốn nói như vậy…mình…
  • Vậy đại nhân mình cúp máy nhé…
  • Ừ..mình …

Nhưng cậu đã không hề đến trong đám cưới của mình, Mà ngộ nhỡ cậu có xuất hiện thật chắc mình sẽ vô cùng bối rối. Cứ nghĩ đến dòng tin nhắn tối hôm trước cậu gửi thì nước mắt mình lại trực trào ra cậu viết “Đại nhân ngày mai cậu cưới rồi, Tiểu Nhân thực sự mong đại nhân hạnh phúc. Cảm ơn Đại Nhân vì  những tháng ngày đẹp đẽ thời sinh viên. Có những điều tôi đã hằng ấp ủ sẽ nói với cậu, nhưng giờ không cần thiết nữa.Tôi tin đại nhân sẽ hạnh phúc.Chúc mừng cậu.”

Vậy là người cùng  mình đi trên những con đường năm xưa đã không cùng mình đi tiếp nữa. Một dòng tin nhắn đã chấm dứt những kí ức tươi đẹp của mình về cậu. Chúng ta đã rẽ về hai hướng khác nhau. Đoạn đường thanh xuân của mình đã in hằn bóng dáng của cậu. Suốt những năm tháng sau này mình mới  hiểu được có những tình yêu không nhất thiết phải nói bằng ngôn từ. Không nhất thiết phải là một tiếng “yêu” như ngày trước mình từng đòi hỏi ở cậu. Có tình yêu dung dị đến lạ kì khiến người ta khó có thể quên được nhau. Năm nào cũng vậy cậu đều gọi điện hỏi thăm mình vào một ngày duy nhất, đó là ngày sinh nhật của mình. Tuy chẳng bao giờ cậu nói chúc mừng sinh nhật , nhưng ẩn sau đó mình biết cậu vẫn luôn âm thầm bên mình. Khi mình kịp nhận ra điều đó cũng là lúc mà thời gian không thể trở lại.

Thanh xuân trong mình là cậu, mình nợ cậu một lời xin lỗi.Lời xin lỗi của tuổi trẻ. Cảm ơn cậu đã đi cùng mình trên một đoạn đường của cuộc đời và mình biết đoạn đường ấy thật rực rỡ, tươi đẹp với cái nắm tay âm áp của cậu

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s