Chùm thơ của Nguyễn Ngọc Hưng

 

Untitled

NGUYỄN NGỌC HƯNG
Cựu sinh viên Trường Đại học Sư Phạm Quy Nhơn- Thơ tham gia cuộc thi viết Thời sinh viên của tôi năm học 2018-2019 do Nghiệp đooàn sinh viên Việt Nam tổ chức.

ƠI BÓNG NHỚ HÌNH THƯƠNG

Đến Quy Nhơn khi mọi người đã đến

Rời Quy Nhơn lúc tất cả chưa về

Cứ như khách vãng lai qua đường vậy

Sao nhói lòng gió trở lật hương mê?

Ba thập niên trôi theo chiều tuyến tính

Chưa dễ lấp vùi bóng nhớ hình thương

Những tia mắt vui những bàn tay ấm

Dìu nhau qua bao nông nỗi đoạn trường.

Ghế bàn ơi, chưa kịp trả giảng đường

Giấy rơm hỡi, chưa kịp phai màu mực

Bầy sóng biển vẫn ngày đêm thao thức

Gọi ta về bơi nốt quãng đời xanh.

Những con còng mắt ướt chạy vòng quanh

Còn lưu mặt lưu tên người-quen-lạ

Eo Nín Thở vịn tay ai mòn đá

Quấn vào nhau dải nam mái, nam cồ.

Quá nửa bạn ta thân thiết gọi bồ

Non nửa kia không còn cơ hội nữa

Muốn xin tha tội nắng mưa lần lữa

Bó tay rồi, năm tháng trói chấm com.

Bữa cơm gầy nuôi lũ “quỷ” còm nhom

“Canh toàn quốc” lại thanh tâm lọc đức

Mái bạc mái râm cao trời thẳm vực

Bao thầy cô xa khuất biết đâu tìm.

Ba thập niên có lúc nổi khi chìm

Biển vẫn xanh xanh một màu xanh biển

Phố thêm cấp thêm tầng thêm đèn điện

Tim vẫn ngời thuở hoa giấy sắn dây…

Ai đi đâu đó ai đã về đây

Còn nhớ hay quên chữ O nội trú

Giữ giùm tôi tiếng hát đêm không ngủ

Hương sứ thơm cả trăng khuyết trăng tròn!

Nguyễn Ngọc Hưng.

Bài dự thi “Viết về thời sinh viên”

MỘT LẦN VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ

Lén về thăm lớp học xưa

Thập thò như gió đu đưa nỗi niềm

Sân trường vẫn đọng tiếng chim

Ghế bàn kỷ niệm còn thiêm thiếp chờ.

Mở là thực, nhắm là mơ

Đã đầy con mắt vẫn ngờ ngợ chưa

Gặp ai như gặp mình xưa

Bất ngờ tia nắng hạt mưa bỗng nhòe.

Nhìn lên mắt phượng đỏ hoe

Rưng rưng cúi xuống đất nhoe nhoét vàng

Dương khô mấy trái cũ càng

Lẫn trong màu cỏ úa tàn nhớ thương.

Về không kịp buổi Hội Trường

Đành thôi lặn đáy sông Tương tắm mình

Thỏa thuê tìm nhặt bóng hình

Chìm trong ký ức thơm tình ấu thơ…

Tóc thầy xưa đã bạc phơ

Đầu xanh bạn cũ chắc giờ hoa râm

Có ai ngồi đếm tuổi thầm

Thương về một thuở ve ngâm mơ màng?

Ngoài kia biển sóng miên man

Xôn xao chiều gọi đôi hàng dương xanh

Chân đi mà dạ không đành

Con còng xô cát chạy quanh chân người!

Nguyễn Ngọc Hưng.

Bài dự thi “Viết về thời sinh viên”

HỒI SINH KỶ NIỆM

(Thân tặng HVH & các bạn K2 Ngữ Văn Trường ĐHSP Quy Nhơn)  

Bạn đến chơi nhà không tiếp được

Bạn về không tiễn được, buồn không

Hút nhìn theo bóng thân thương khuất

Khóe mắt thầm lăn giọt lệ hồng…

Bỗng nhớ phát điên thời đi học

Khổ mà vui thế, nhọc mà sang

Củ khoai sẻ nửa qua ngày đói

Đêm lạnh chia nhau mẩu thuốc tàn.

“Ô vanh” nội trú không giam được

Đôi cánh chim non mộng vút trời

Tường cao chín thước ta một trượng

Hở ra là… Trốn học đi chơi!

Rau muống rau lang cùng rau cải

Thương vùng cát trắng phủ màu xanh

Trong veo trời đất “canh toàn quốc”

Một xoong sáu khẩu húp ngon lành!

Khổ đấy mà vui như mở hội

Sáng ra biển sáng, chiều biển chiều

Nhớ ơi điệu nhảy con còng gió

Nhịp nhàng theo nhạc sóng thương yêu.

Bốn năm đại học vèo qua mắt

Còn vẳng bên tai tiếng nói cười

Bạn bè muôn nẻo chim trời rộng

Xui rủi một mình sẩy cánh rơi…

Những tưởng kiếp này không gặp lại

Ngờ đâu bạn bỗng đến chơi nhà

Như thuốc hồi sinh muôn kỷ niệm

Giúp mình sống lại một thời xa!

Nguyễn Ngọc Hưng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s