Khi thằng bạn thân là gia sư

Untitled.png

Tác giả Ngô Nữ Thùy Linh- sinh viên Trường Cao Đẳng Phát Thanh truyền hình TW1, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

– Mày cút ra khỏi phòng tao dùm cái đi, tao ghét học lắm rồi, biết chưa, biết chưa?

– Quân gào lên, dùng hết sức lấy tay đẩy Minh ra khỏi cửa. Minh cũng không kém, cậu ta quay lại nhìn Quân với ánh mắt nảy lửa, gào to hơn:

– Thằng cờ hó, tao sẽ biến ngay bây giờ. Cái đồ hoặc dốt như bò còn bày đặt.

Nói rồi Minh chạy ù ra cửa, chân đập bịch bịch trên cầu thang. Máu nóng dồn lên đầu nhưng trước khi chạy xuống nhà Minh cũng ráng quay lại, chổng mông về phía Quân và ngoáy ngoáy mấy phát rồi cắm cổ chạy tiếp. Quân tức giận cầm ly nước ném về phía bạn. Choang! Chiếc ly rơi xuống nền vỡ tan tàn. Mẹ Quân ở dưới bếp nghe ầm ầm vội chạy lên. Bà hoảng hốt khi thấy Quân và Minh đang nhìn nhau với ánh mắt nảy lửa. Bà dịu giọng:

– Hai đứa lại ây lộn với nhau nữa sao? Bà quay sang  Quân nghiêm giọng:

– Con thấy chưa đủ sao? Bướng bỉnh hoài thế?

Quân nhìn mẹ và gào to hơn:

– Con đã nói con không học, không học cơ mà, mẹ kêu thằng Minh cút đi dùm con!

Mẹ Quân bối rối, bà quay ra nhìn Minh, lúc này Minh đang nóng hừng hực trong người nhưng ý nghĩ chợt thoáng qua đầu, cậu vội vàng:

– Cô đừng xin lỗi con nữa, con xin phép về đây!

Nói xong cậu quay lại nhìn Quân nheo mắt:

– Cờ hó, mày chờ đấy, tao sẽ còn quay lại!

Quân tỳ mạnh tay xuống bàn, chưa kịp phản ứng gì thì Minh đã bỏ đi, để lại ánh nhìn tức tối của Quân sau cánh cửa.

***

Đêm khuya, bà Lan nằm úp mặt vào tường, mọi suy nghĩ về đứa con làm bà khó ngủ. Ông Thắng lo lắng:

– Bà ngủ đi chứ, nay con lại gây ra lỗi gì sao?

Bà im lặng một chút, thở dài não nuột:

– Tôi lo lắm mình à, càng ngày con nó càng hung hăng khó chịu. Sáng nay nó đã đuổi thằng bé Minh ra khỏi phòng. Nhà mình đã thay 5 người gia sư rồi, không có ai có thể chịu đựng nổi tính khí thằng con nhà mình. Nay nhờ được thằng bé Minh nó là bạn gần gũi với con xưa nay tới giờ, vậy mà… tui thấy nó cũng hơi oải oải rồi.

Ông Thắng an ủi vợ:

– Thôi mình đừng lo, cứ hi vọng đi biết đâu thằng bé giúp được con mình, tui cũng nói với ba thằng nhỏ rồi, nhờ vả nó giúp đỡ nhiệt tình. Hai gia đình mình thân nhau mà.

Bà Lan buồn rầu:

– Thân thì thân chứ mình, chú Quang mà biết con mình hành hạ con chú cỡ đó chú cũng xót chứ, biết đâu chú kêu thằng bé nghỉ thì sao?

Ông Thắng quay vào ôm vợ, vỗ về an ủi cho bà yên tâm mặc dù trong lòng ông cũng đầy lo âu và mâu thuẫn về đứa con của mình.

***

Ngày….Minh ôm cổ Quân kẹp vào bàn, gào lên:

– Ngày mai tao sẽ bỏ mày, nhất định sẽ bỏ, đồ cứng đầu, tao chán mày lắm rồi. Học dốt như bò mà nghịch như quỷ.

Quân cố chui ra khỏi tay Minh cười hề hề:

– Bỏ đi, bỏ đi! Tao đang ủn mông chờ mày nè.

Minh tức giận, tay ghì chặt lên ghế. Đến thời điểm này thì cậu không chịu đựng nổi thằng bạn của mình nữa, cậu nói gằn từng tiếng:

– Mày nhớ lấy, tao nghi ngờ mày giả vờ dốt hoá ra mày dốt thật, đầu óc mày chả có gì ngoài sự ngỗ ngược xấc xược, bố mẹ mày xin mày ở đâu về thì phải?

Nói xong Minh im lặng rút lui vì cậu biết kiểu gì thằng bạn mình cũng tự ái trầm trọng. Cho chết ai bảo cứ ngang bướng. Minh nghĩ thầm trong bụng. Ai dè vừa bước ra khỏi cổng, khi mẹ Quân vừa bước vào nhà, Minh đã bị một vật gì rơi bịch xuống đầu, đau điếng và có cả mùi hôi nữa. Minh ngước lên phía ban công, Quân đang đứng đó cười nham nhở:

– Tạm biệt mày, lãnh đủ rồi nhé! Nói rồi cậu ta quay mông đi vô nhà mặc cho Minh đứng đó dở khóc dở cười vì đau, hôi và ướt nhẹp hết quần áo. Ý nghĩ từ bỏ Quân nhen nhóm trong đầu Minh ngay lúc đó.

Trở về phòng, Quân nằm ụp xuống giường bắt đầu suy nghĩ về lời Minh nói. Hay điều cậu ta nói là thật, vì Quân nhận thức ra rằng mình kém hơn Minh rất nhiều, về tất cả mọi mặt. Quân cố tỏ ra ngỗ ngược nhưng kì thực cậu cảm giác mình bất lực mỗi khi ngồi vào bàn học, ý nghĩ đâu đâu cứ kéo đến làm Quân mất tập trung và không thể nghe giảng được. Kết quả cuối năm là một minh chứng cụ thể. Quân rối bời, cậu ta vò đầu và chạy ù xuống nhà lấy chiếc xe tay ga vù đi trong tiếng gọi với của mẹ:

– Con làm sao thế, đi đâu?

Đáp lại tiếng bà Lan là tiếng rồ ga qua con ngõ. Quân mất hút sau làn khói mỏng từ ống xả.

***

Đêm khuya, ông Thắng đứng ngồi không yên ngoài hành lang bệnh viện. Bà Lan ngất lịm từ lúc hay tin con mình bị xe tải tông. Cửa phòng phẫu thuật mở ra, ông bác sỹ già lắc đầu nói với ông Thắng:

– Đã mổ xong nhưng % hồi phục là rất thấp, cậu bé có thể bị liệt.

Ông Thắng lắp bắp không nên lời:

– Bác sỹ…bác sỹ nói sao ạ?

Ông đổ phịch xuống hành lang bệnh viện, vai run lên bần bật. Lời bác sỹ vừa nói khiến ông co rúm lại, chân tay không còn vững. Ông lê bước ra ghế chờ ngồi thở dốc.

Tiếng anh Quang hớt hải khi vừa bước về nhà:

– Minh đâu, tới bệnh viện với bố, Quân bị tai nạn nặng lắm. 

Minh bỡ ngỡ mấy giây rồi chạy vội vào phòng thay quần áo để đi với bố.     Minh nghĩ đến thảm cảnh của Quân. Cậu co rúm người lại nép vào vai bố. Minh ngập ngừng:

– Bạn ấy đi đâu mà ra nông nỗi đó hả bố?

         Anh Quang vừa lái xe vừa trả lời con:

– Bố không rõ lắm, hình như chiều nay Quân phóng xe ra khỏi nhà rất nhanh, cậu ấy có vẻ tức giận chuyện gì đó, cô Lan gọi lại nhưng không được.

Nghe tới đó, Minh lạnh toát sống lưng, có khi nào Quân vì lời nói châm chọc ban chiều của Minh mà như vậy?*

***

Nhà Quân ngày chủ nhật, lúc này cậu ta đang ngồi trên xe lăn và ngắm mấy bông hoa hồng mới nở. Bà Lan gõ cửa bước vào:

– Hôm nay con ăn gì? Để mẹ kêu cô giúp việc đi chợ mua cho con?

Ánh mắt hiền từ của Quân chợt long lên sòng sọc:

– Con không ăn gì hết, mẹ đi ra đi, kêu thằng Minh tới đây cho con, nhanh lên, nhanh lên!

Bà Lan hoảng hốt bước ra:

– Được rồi, mẹ biết rồi, mẹ sẽ gọi Minh cho con.

Nghe tiếng chuông điện thoại của cô Lan, Minh lấy xe lao ra khỏi nhà. Lúc này đây điều có thể cậu làm cho Quân là giúp bạn tĩnh tâm lại và cố luyện tập để đứng và đi đươc. Minh sợ Quân sẽ nhụt chí, uất hận và vì không còn lối thoát.Cạch cạch cạch, Minh gõ cửa phòng Quân. Quân vẫn ngồi ở ban công nói vọng ra:

– Vào đi cờ hó, tao biết mày chứ không ai hết.

Minh rón rén bước vào:

– Tao có thể giúp gì cho mày lúc này?

Quân gào lên:

– Mày phải cõng tao, đi khắp cái phòng này, ở đây dạy tao học, mày không được về nhà nữa, mày biết chưa, biết chưa?

Minh nhẹ nhàng:

– Được rồi tao sẽ ở đây với mày, cho tới khi mày ổn.

Quân gào lên:

– Mày nghĩ tao sẽ ổn sao? Mày nghĩ mày là cái thá gì mà phán đoán, thằng cờ hó kia.

Minh im lặng, lúc này cậu biết Quân đang bị kích động mạnh. Cậu đặt tay lên vai Quân nhẹ nhàng:

– Cố lên, tao luôn ở bên mày mà.

***

Ngày…Minh thò hai tay xuống xốc nách Quân lên. Mồ hôi mướt mát, cậu cố tươi tỉnh để Quân có thêm động lực. Phương pháp tập vật lý trị liệu tại nhà được bố Quân giao cho hai bác sỹ, Minh là người hỗ trợ. Nhưng trong lúc điên khùng Quân đã đuổi hai vị bác sỹ ra khỏi phòng. Họ cũng ngán ngẩm khi đối diện với bệnh nhân khó ưa và kì quặc như Quân. Minh thì thào vào tai Quân:

  • Cố lên tao tin mày làm được mà!

Quân nhắm mắt, ráng chịu đau, cậu từ từ nhấc mông mình lên theo tay của Minh.

Hai đứa vật lộn với nhau trên sàn nhà, nhưng không thể kéo Quân đứng dậy được. Cơ chân cậu ta có dấu hiệu bị teo. Minh thảng thốt nhận ra điều đó khi Quân đang nhăn nhó kéo quần lên xoa bóp. Nỗi xót xa ân hận trào lên khoé mắt Minh. Cậu bạn ngỗ ngược ngày nào giờ đây đang ngồi trước mặt Minh, nhỏ thó và tội nghiệp. Minh khẽ khàng:

– Mày có giận tao không?

Quân ngước đôi mắt tuyệt vọng lên nhìn Minh, tỏ vẻ bất cần:

– Giận vì điều gì? Vì lời nói của mày hôm đó sao? Xì…, tao mà thèm… dù trời có sụp xuống mày cũng chỉ là con dế dưới chân tao thôi, mày biết chưa?

Minh không nói gì, cậu cảm nhận được nỗi đau trong mắt bạn mình. Chợt Minh đứng lên:

– Được, tao làm con dế cũng được, mày đứng lên cho tao, đứng lên!

Phút chốc ngạc nhiên vì sự hung hăng của Minh, Quân tự tin ấn chân vào xe đẩy hai tay chống chân đứng dậy. Rầm! Cậu ta ngã lăn quay ra sàn, máu rỉ xuống chân. Cậu vẫn gan lì ôm lấy thành giường đứng lên cho bằng được. Ngày hôm đó toàn thân cậu ê ẩm, nỗi đau về đôi chân tật nguyền cào xé con tim Quân. Nhưng cậu ta im lặng, vịn vào vai Minh và cố gắng bước chập chững những bước đầu tiên sau vụ tai nạn kinh hoàng đó. 

Đêm, khi Minh lả đi vì mệt thì Quân lồm cồm bò dậy, lặng lẽ học tiếng Anh và săn học bổng trên mạng. Bà Lan thấy con khác lạ, nhưng không dám nói gì. Bà chỉ đứng từ xa nhìn con chúi đầu vào máy tính, không thôi ngừng hi vọng. Lúc này bà có cảm giác Quân đã thay đổi rất nhiều. Bà muốn ôm con, an ủi và vỗ về nhưng sợ Quân sẽ gào lên thảm thiết khi thấy bà tới bên cạnh. Nó chỉ chịu Minh, ăn, ở, học và hành hạ Minh như lẽ thường tình mà xưa giờ nó vẫn làm. Thời gian nghỉ hè sắp hết, một tối bà kéo Minh ra ban công thủ thỉ:

– Cháu có mệt lắm không? Cô sẽ nói chú về bên nhà cháu thưa chuyện với ba mẹ cháu để cháu ở đây lâu hơn. Cô biết lúc này cháu đã ngán ngẩm, nhưng hãy ráng giúp cô Minh nhé?

Ông Thắng dưới lầu đi lên, khựng lại khi nghe câu chuyện. Có lẽ từ ngày Quân bị tai nạn ông cố gần con hơn, bớt đi công tác và chăm con nhưng Quân không chịu. Cậu ta luôn nhìn ba với anh mắt căm thù. Ông Thắng dịu giọng:

– Bác nói với bố cháu từ hôm qua rồi, cháu cố gắng giúp gia đình bác nhé?

Minh từ tốn:

– Dạ cháu biết mà, cháu sẽ cố gắng tới khi nào Quân đi được trở lại.

***

Ngày…Quân kéo Minh ra góc sân thì thào:

– Mày xin mẹ tao chở tao ra quán cà phê, tao có chuyện muốn nói với mày.

Minh ngạc nhiên:

– Chân mày còn đau mà, đi sao được?

Quân năn nỉ:

– Được, tao sẽ ôm mày thật chặt, không văng ra đường đâu mà sợ, xin dùm tao đi?

***

Quán cà phê yên tĩnh, Quân lúc này đã ngồi trước mặt Minh, cậu bắt đầu:

– Mày có nghĩ tao không phải là con của mẹ tao không?

Minh toát mồ hôi hột:

– Cái gì? Mày nói…

Quân lúc này trầm ngâm. Cậu ta lôi ra trong áo một tấm ảnh. Đó là hình một gia đình. Nước màu đã nhạt nhưng Minh nhận ra khuôn mặt trẻ con, là Quân. Nhưng…người phụ nữ bên cạnh thì không phải là cô Lan. Minh lắp bắp:

– Mày lấy cái này ở đâu ra? Sao lại là…

Quân cười nhạt:

– Hôm mày gào lên với tao tao đã khựng lại mấy giây. Rồi phóng xe qua nhà cô Thanh- em gái của bố tao để hỏi rõ ngọn ngành. Tao vẫn không nghĩ chuyện đó xảy ra, cô Thanh vội xác nhận khi tào gào lên giận dữ trong nhà cô ấy. Quá sốc, tao đã lao ra khỏi nhà trong cơn điên loạn. Tới hôm nay tao muốn nói với mày là bởi tao biết mày ăn năn về việc tao bị tai nạn. Mẹ tao hiện tại đang ở bên Đức và có hai đứa con với người khác. Tao gọi mày ra đây kêu mày giữ kín chuyện này dùm tao, đừng nói với mẹ Lan là tao đã biết.

Minh nghẹn ngào:

  • Sao mày có thể chịu đựng…ngay cả khi nỗi tuyệt vọng dâng đầy?

Quân nắm lấy tay Minh, cậu ngước đôi mắt lên phía bầu trời:

– Mày nghĩ sao khi một đứa con cảm giác mình mất tất cả, bị dối lừa và thấy mình quá vô dụng?

Minh im lặng một chốc cậu quay ra nhìn đứa bạn của mình nhẹ nhàng:

– Thì mày đã đối diện với nó, ngay cả việc tập đi mày cũng đã làm gần được. Nay mai mày lại đứng dậy mạnh mẽ tự tin như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hôm nay tao đã thấy mày bước đi được rồi đó thôi. Hôm rồi tỉnh dậy trong đêm tao thấy mày vừa khóc vừa tập đi, tao không muốn làm mày yếu đuối nên đã nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp. Thật ra thì lúc đó tao cũng đã khóc.

Quân cười hề hề, đấm mạnh vào cái đầu xù của Minh:

– Cờ hó, mày nghĩ tao là ai chứ!

Quân vui vẻ:

– Mày nghĩ sao khi khi chúng ta dạy một lớp học tình thương cho lũ trẻ xóm Chợ?

Minh nguýt dài giễu cợt:

– Học dốt như mày thì dạy ai?

Quân buồn rầu:

– Ờ dốt, dốt mà săn được học bổng toàn phần? Tao sẽ sang Mỹ đấy, làm sớm đi không kịp đâu đấy!

Mình lè lưỡi:

– Bộ mày nghĩ một mình mày được đi du học sao? 

***

Sáng chủ nhật, tiếng ê a của lũ nhỏ ngập tràn ngôi nhà của Quân. Bà Lan tất bật cắt trái cây. Ông Thắng đứng trên ban công nhìn phố phường ngày nghỉ, nhẹ nhõm nghe lũ trẻ đọc bài. Tiếng Quân lanh lảnh dưới nhà. Minh lặng lẽ đứng sau ông Thắng. Cái dáng lòng khòng của ông khiến Minh xúc động. Người giám đốc uy quyền mà bố cậu khâm phục nay đã có dấu hiệu tuổi già, tóc ông lốm đốm sợi bạc. Có lẽ đây là chủ nhật bình yên nhất sau những ngày ông cùng cậu vật lộn với đứa con bướng bỉnh. Minh cứ đứng như vậy, chôn chân ngay ở cửa để nhìn ông. Nó nghĩ về phương trời Tây tươi sáng khi hai đứa chuẩn bị cho một hành trình dài- du học.

Truyện ngắn tham dự Cuộc thi viết Thời sinh viên của tôi năm học 2018-2019 do Nghiệp đoàn sinh viên Việt Nam tổ chức. Xem chi tiết về cuộc thi này tại đây: https://goo.gl/jwUePV

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s