Yêu nước- Giáo sư Ngô Bảo Châu

61051374_1722407811225185_980540672899547136_n.jpg

K. là giáo sư toán ở Đại học Yale, có quốc tịch Mỹ nhưng gốc là người Nga, nói tiếng Mỹ vẫn đặc sệt giọng Nga. Có lần tôi hỏi anh ấy lần cuối anh về Nga là khi nào. Anh ấy nói từ khi tôi đi Mỹ tôi chưa quay lại Nga bao giờ. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, K. nói rằng đối với anh ấy nước Nga cũng giống như bất kỳ một nước nào khác trên thế giới, anh không cảm thấy liên quan đến những gì hiện giờ đang xảy ra ở Nga. Trường hợp của K. không phải là một trường hợp phổ biến, nhưng cũng không phải là một trường hợp cá biệt.

Tuy hơi bị bất ngờ nhưng tôi cảm thấy cái lý trong những chia sẻ rất thẳng thắn của K. Nói cho cùng thì tại sao mỗi người phải gắn bó với mảnh đất nơi mình sinh ra.

Một vài lần quá cảnh ở sân bay Hàn Quốc hoặc Nhật Bản, tôi bắt gặp vài tốp thanh niên Việt Nam, có vẻ như đến từ nông thôn, có vẻ như nói giọng Nghệ An, họ tụm năm tụm ba, ngồi bệt uống bia, đánh bài, có vẻ như không quan tâm đến xung quanh, nhưng kỳ thực mắt vẫn nhìn quanh với một vẻ nửa hoang mang, nửa thách thức. Những lúc đó bỗng dưng tôi thấy quặn lòng thương đồng bào của mình. Ai trong số họ đã nợ ngập cổ để mua cho bằng được một suất đi xuất khẩu lao động, ai trong số họ sẽ phải làm lụng vất vả mấy năm trời để trả hết số tiền đã vay, ai trong lúc bần cùng, nghe bạn bè rủ rê, sẽ đi ăn trộm ăn cắp.

Tại sao lại đồng cảm với họ? Ngoài tiếng Việt là ngôn ngữ có thể dùng để hiểu nhau, ngoài nơi sinh Hà Nội và Nghệ An cách nhau vài trăm cây số, tôi có gì chung với họ? Tại sao tôi vẫn cảm thấy “liên quan” đến số phận của họ? Tôi thấy chỉ có một câu trả lời hợp lý duy nhất: sự “liên quan” đó chính là lòng yêu nước. Nếu đó là tình yêu thì có lẽ không cần tìm cách lý giải nữa.

Chắc chắn mỗi người yêu nước, hoặc không, theo một cách khác nhau. Nhưng tôi cho rằng, yêu nước, về cơ bản, là cảm thấy “liên quan” đến số phận của đồng bào mình.

N.B.C.

One comment

  1. Người Yêu Nước.
    *
    Yêu nước, không có gì là cao-xa, huyền-ảo hoặc Thần Thánh.
    Yêu nước, rất gần-gũi, rõ-ràng và rất Con Người.
    – Tôi yêu mảnh đất nơi tôi cất tiếng khóc chào đời, yêu-mến mái nhà đã chứng-kiến tôi lớn lên, với những vui sum-họp, những buồn mất-mát. Tôi yêu ông-bà, cha-mẹ, anh-em, bà-con họ-hàng gần-xa nội-ngoại . Đó là Yêu Nước.
    – Tôi yêu những mái trường, nơi mà tôi đã ê-a những chử vần đầu-tiên, từ lớp mẩu-giáo đến giãng-đường đại-học. Tôi yêu biết bao quảng thời-gian ở trường Tiểu-học và trường Trung-học. Tôi yêu tất-cả bạn-bè suốt trong thời áo trắng. Tôi yêu những tình-cãm trai-gái ngây-thơ khờ-khạo và lãng-mạn đầu-đời. Đó là Yêu Nước.
    Tôi cũng yêu những khung-cảnh đã gắn liền suốt cuộc đời tôi, như:
    – Đình-chùa, miếu-mạo khói hương nghi-ngút.
    Ngày Mồng Một và ngày Rằm hàng tháng, thiện-nam tín-nử với nhang-đèn-trà-quả, thành-kính đến sấp mình trước bệ Phật, cầu cho gia-đình được yên-vui, khõe-mạnh, tai qua nạn khỏi.
    Chuông giáo-đường ngân-vang mỗi buổi chiều, như kêu gọi con chiên hãy đến đễ được che-chỡ trong vòng tay của Chúa.
    – Chợ-búa ồn-ào, náo-nhiệt, cuộc sống rạo-rực trong những cuộc mặc-cả, cò-kè bớt một thêm hai.
    – Đồng-quê êm-đềm tỉnh-lặng, đắm mình trong mùi thơm cỏ-rạ và hoa dại. Tiếng ếch-nhái, tiếng côn-trùng hòa điệu với nhau, làm rung nhẹ màn đêm yên-ắng.
    – Thành-phố đều-đặn trỡ mình thức giấc vào mỗi buổi sáng, trẻ-em và học-sinh tới trường-lớp, sinh-viên đến giãng-đường, người lớn đến hảng-xưởng, sức sống vươn lên từng phút, từng giờ.
    Từng mái ấm, từng gia-đình êm-đềm, vui-vẽ đoàn-tụ trong bửa cơm chiều.
    Tôi yêu tất-cả những điều đó.
    Như vậy, tôi có là người Yêu Nước?
    Hẵn-nhiên rồi, nếu tôi có thêm Hai điều-kiện cần và đủ:
    – Sẵn-sàng hy-sinh mạng sống của mình, đễ bão-vệ những người, những điều và những nơi-chốn mà tôi yêu-mến, khi bị ngoại-bang chiếm-đoạt và giết-chóc.
    – Và, khi đất-nước yên-bình, tôi phãi góp công-sức đễ xây-dựng quê-hương giàu-mạnh, trong đó tôi cũng làm giàu cho chính bản-thân tôi. Nếu tôi không làm giàu được cho mình, tôi vẫn vui lòng làm tròn phận-sự của mình một cách hãnh-diện.
    Như vậy, nếu là Người Yêu Nước tôi phãi có đủ Ba phẩm-chất:
    1. Yêu-thương những gì mà Thượng Đế đã ban cho và đã gắn-bó với mình.
    2. Sẵn-sàng hy-sinh không-điều-kiện đễ chống ngoại-xâm, khi đất-nước bị kẽ địch xâm-lăng.
    3. Hết lòng, hết sức xây-dựng Quê Hương-Đất Nước.
    (Nếu không có những điều thân-thiết rất đổi bình-thường, gắn-bó với tôi suốt cuộc đời, thì tôi hy-sinh đễ bão-vệ cái gì? Yêu nước đễ làm gì?
    Người ta chĩ yêu-quý và liều mạng sống của mình, đễ bão-vệ những gì mà người ta có được từ Thượng Đế.
    Hôn-nhân là nền tảng của gia-đình.
    Gia-đình là nền-tảng của xả-hội.
    Xả-hội là nền-tảng của đất-nước.
    Tôi yêu gia-đình tôi, chính là tôi yêu nước vậy.)
    Chí Phèo Nguyển-văn-Lợi

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s