Một thập kỷ chiến đấu với mê tín dị đoan

53641352_2020534148075355_8368322981130141696_n.jpg

Nhà báo Phạm Dương Ngọc

Có thể nói, tôi là một trong số ít nhà báo viết nhiều về đề tài chống mê tín dị đoan. Nếu thống kê, đến bây giờ, có lẽ phải đến cả trăm bài báo, vừa là thể loại phóng sự, phóng sự điều tra, nghiên cứu.

Hồi công tác ở báo An ninh thế giới, từ năm 2004-2008, là thời kỳ rộ lên phong trào tìm mộ bằng ngoại cảm, xuất hiện hàng loạt nhà ngoại cảm có tiếng, mọc lên hai trung tâm nghiên cứu về hiện tượng này. Tôi thực sự choáng ngợp với các đề tài nghiên cứu đóng dấu mật, ẩn trong đó là những câu chuyện thần kỳ, không thể lý giải nổi về khả năng của con người. Ly kỳ và hấp dẫn nhất là chuyện tìm mộ liệt sĩ. Cả đất nước như lên đồng với hiện tượng này.

Những đề tài nghiên cứu của các giáo sư, tiến sĩ, thậm chí là tiến sĩ khoa học, viện trưởng, tướng quân đội, tướng công an, rồi cả một vị nguyên Phó thủ tướng, chẳng lẽ không đủ thuyết phục? Tôi như rơi vào một thế giới đầy ma lực, đầy sự cuốn hút.

Một lần, biết tin về một ông sư trụ trì ở một ngôi chùa bên Gia Lâm, có “khả năng đặc biệt”, tôi đến gặp ông, nghe ông nói những điều hoang tưởng, như phóng năng lượng khiến loa điện thoại kêu to hơn, khiến đồ gốm Bát Tràng từ mới thành đồ cổ có tuổi 200 năm. Đang trò chuyện với ông, thì ông nghe điện thoại, rồi bảo, sắp có một tiến sĩ về gặp ông lập đề tài nghiên cứu. Tôi bảo ông đừng nói tôi là nhà báo, rồi tôi sang bàn cạnh ngồi uống nước với mấy người, quay lưng lại. Vị tiến sĩ khả kính kia rất nổi tiếng trên truyền hình, chuyên giải mã chuyện lạ, được lái xe đưa đến. Ông ngồi nói chuyện vài câu, rồi bảo “Tôi sẽ lập đề tài nghiên cứu về anh, rồi công bố. Giá là 100 triệu”. Nói xong, ông bảo phải đi Hải Dương để nghiên cứu tiếp.

Tôi giật mình với câu chuyện này, và đi tìm hiểu. Lúc này mới biết, hàng loạt đồng cô bóng cậu, hoặc “có khả năng đặc biệt”, đều muốn trở thành cộng tác viên, được nghiên cứu trong các đề tài khoa học. Được nghiên cứu, được công bố, được lên báo, thế là nổi tiếng, là “tấm thẻ” để hành nghề tìm mộ, tâm linh. Tất nhiên, bản thân họ phải bỏ chi phí để được nghiên cứu, chứ chả nhà nghiên cứu nào bỏ công, bỏ sức đi nghiên cứu miễn phí về họ. Câu chuyện này khiến tôi nghi ngờ về các đề tài khoa học tâm linh.

Thời điểm năm 2010, hiện tượng tìm mộ bằng ngoại cảm nở rộ khủng khiếp. Đặc biệt, là chuyện áp vong diễn ra khắp nơi. Người tiến hành áp vong nổi tiếng nhất thời đó là “người ba mắt” Hoàng Thị Thiêm. Bà Thiêm có khả năng thấu thị, là khả năng đặc biệt của cơ thể, nhưng tôi không thể ngờ, một ngày bà biết áp vong và tìm mộ. Thậm chí em gái, chồng bà cũng thành nhà ngoại cảm nốt. Tôi vào cuộc điều tra, và khẳng định bà Thiêm toàn tìm mộ “láo”. Loạt bài điều tra về cuộc tìm mộ liệt sĩ của bà Thiêm được đăng trên VTC News, với những hình ảnh rõ như ban ngày về hài cốt liệt sĩ toàn là tổ mối với đất đen kèm rễ cây. Chỉ có khùng điên mới tin hộp sọ biến thành tổ mối, xương cốt cùng hàm răng mới 40 năm đã hóa đất.

Loạt bài đó gây chấn động cả nước. Bà Thiêm đã thuê luật sư kiện báo cùng tác giả. Tuy nhiên, Tòa án nhân dân Hai Bà Trưng đã bác đơn kiện.

Hàng loạt bài điều tra về các cuộc tìm mộ của các nhà ngoại cảm khác, đã làm rõ trò tìm mộ bằng ngoại cảm hầu hết là sai, sai đến 99%.

Tuy nhiên, hiện tượng áp vong là gì, thì không giải thích được. Dù không tin vào chuyện vong ma nhập vào người, nhưng nhìn cảnh hàng ngàn người khóc lóc nói cười như vong hồn người chết ở sân vườn của “nhà ngoại cảm”, thì thật khó hiểu. Các nhà nghiên cứu tâm linh ở Việt Nam tin gần như tuyệt đối vào chuyện có vong ma, và áp vong là thật. Những người phản đối thì chỉ nói không có thật, chứ không giải thích được. Tôi đã đến cả chục trung tâm áp vong, và không giải thích được. Nếu chỉ phản ánh bình thường, mà không giải mã được, thì có viết bài chống mê tín dị đoan cũng không có ý nghĩa gì, bạn đọc sẽ không tin mình, thậm chí còn quảng cáo miễn phí cho họ.

Khoảng 2012, từ trung tâm áp vong của “anh Hồng”, là nữ đồng cốt ở Hà Nam, rồi từ nhà Hoàng Thị Thiêm, thì cả chục người bị “vong nhập” bỗng thành “nhà ngoại cảm” có khả năng “áp vong”, về nhà mở trung tâm, kêu gọi cả ngàn người dân đến ngồi cho “vong nhập”. Cảnh tưởng này lan rộng đến nỗi nhà nhà đi áp vong, người người đi áp vong, cả nông dân lẫn tri thức, cán bộ cũng nô nức gọi người chết lên nói chuyện, hỏi ý kiến. Cứ tình hình này, thì một ngày không xa cả nước sẽ biến thành một xã hội đồng cốt, người với vong sống chung với nhau. Đất nước chẳng chóng thì chầy sẽ quay về thời nguyên thủy.

Cũng thời điểm đó, tôi vào Nghệ An, nơi có hàng loạt trung tâm áp vong mọc lên, rẽ vào Bệnh viện đa khoa Nghệ An, thì phát hiện bệnh viện đang quá tải vì có quá nhiều người điên do đi “áp vong”. Đỉnh điểm là cảnh một người phụ nữ ở Phúc Thọ (Hà Nội), bị chết do “vong nhập”. Sau đó lại đến một người ở Bắc Ninh bị “vong nhập” đến chết. Họ chết là do người thân đánh đuổi “vong”quá tay. Tôi thực sự hoang mang, muốn cảnh báo cho cả nước, nhưng vẫn không biết bắt đầu thế nào.

Đúng lúc đó, tôi xem trên kênh truyền hình nước ngoài, thấy có cảnh “áp vong” ở Thái Lan, mà cả chục người ngồi trong phòng nhắm mắt lắc lư khóc lóc, nói nhảm, giống hệt ở các trung tâm “áp vong” ở Việt Nam. Tuy nhiên, người điều khiển buổi “áp vong” đó, là bác sĩ thần kinh, giải thích rằng, đây là hiện tượng “thôi miên”, tạo ảo giác.

Ngay lập tức, tôi tìm các tài liệu nước ngoài nói về ý thức và vô thức, trạng thái giữa ý thức và vô thức. Trong khoa học thần kinh, thì đây là trạng thái giữa ý thức và vô thức. Khi bộ não rơi vào trạng thái giữa thức và ngủ, được truyền ám thị, thì sẽ dễ bị “áp vong”. Bộ não ở trạng thái đó, thì sẽ diễn ra quá trình “tự ám thị”, tức là người đó đang tập trung mong muốn gặp người chết, và quá trình truyền ám thị từ bên ngoài, tức là nhà tâm linh và người thân gọi tên người chết hiện ra. Khi đó, vô thức bộ não sẽ tự xây dựng nên một người chết, và điều khiển toàn bộ cơ thể. Lời nói, tư duy như là người chết hiện về, nhưng phong thái cách nói chuyện của vong nào cũng na ná nhau, hầu hết là khóc, lắc la lắc lư, trông như thể bị điên.

Tôi tiếp tục tìm gặp các bác sĩ thần kinh ở Việt Nam, thì họ không giải thích trừu tượng như các chuyên gia về tâm lý thần kinh, nhưng đều hướng đến đó là trạng thái của bộ não, chứ không phải vong ma. Họ giải thích đó là hiện tượng đa nhân cách. Các bác sĩ thần kinh khẳng định luôn đó là hiện tượng ảo của não bộ, gồm ảo giác, ảo thị, ảo vọng… Nghiên cứu thêm các tài liệu về Phật giáo, thì hiện tượng áp vong liên quan đến “tưởng thức”, tức là sự tưởng tượng của bộ não. Tìm hiểu thêm các bộ môn khác như cảm xạ, thiền, thì thấy mặt trái của nó là có nguy cơ gây ra “tẩu hỏa nhập ma”, gọi là mở luân xa, rồi bị thần kinh, vong nhập… Hai môn này khi đưa con người vào trạng thái vô thức không đúng cách, sẽ khiến bị “vong nhập”, hay thần kinh.

Điều thú vị, là một số chuyên gia khẳng định, nếu bị “vong nhập”, tức là bộ não đã bị tổn thương. Trạng thái vong nhập chính là trạng thái của người điên. Lúc bị vong nhập, tức là lúc đó con người đã bị điên. Người bị tâm thần, tức là khi đã mất hết ý thức, sống bằng vô thức. Nhưng người đi áp vong, thì lúc áp vong do vô thức chỉ đạo. Nếu thoát được hiện tượng “áp vong”, trở lại trạng thái bình thường, thì may mắn thoát khỏi bệnh tâm thần, còn nếu bị “vong nhập” lại thường xuyên, thì khả năng bị tâm thần rất cao. Ít nhất cũng bị hoang tưởng.

Nắm được điểm yếu này, tôi đã viết cả trăm bài báo, kéo dài nhiều năm trời, bóc mẽ các trung tâm áp vong, các cuộc tìm mộ lừa đảo, các nhà ngoại cảm rởm, các chuyên gia nghiên cứu rởm, và đặc biệt, là xuyên suốt các bài viết đều khẳng định “nếu chúng ta đi áp vong, bị vong nhập, tức là bộ não đã bị tổn thương, có nguy cơ tâm thần hoang tưởng rất cao”. Những bài viết vừa như phóng sự điều tra lật tẩy trò lừa của đám ngoại cảm rởm, vừa mang nhiều kiến thức giải mã hiện tượng, “đe dọa” người mê muội, đã có tác động rất mạnh đến xã hội, khiến người dân tỉnh ngộ. Có những lúc đi tác nghiệp, gặp cảnh mấy chị hàng xén ở chợ in nội dung bài báo, gửi cho nhau đọc, thì tôi biết rằng, người dân đã rất quan tâm đến chuyện này.

Hàng trăm bài viết trên báo Điện tử VTC News, đã góp phần gây áp lực khiến chính quyền vào cuộc “dẹp loạn”, giải tán các trung tâm áp vong. Và điều quan trọng, là người dân đã tỉnh ngộ và sợ hãi. Nạn tìm mộ bằng ngoại cảm, áp vong đã giảm hẳn trong những năm gần đây.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s