Khi ước mơ tan vỡ

 

bo-vo-cuoi-bo

Viết bởi Nguyễn Thị Hồng Diễm, sinh viên Trường Trung cấp nghề Công nghệ Bách Khoa

Một ngày nọ, Thảo- bạn tôi gọi cho tôi . Chúng tôi là bạn cùng phòng khi còn thời sinh viên. Thảo kể qua điện thoại rằng cô ấy vừa mới được bổ nhiệm làm vị trí trưởng phòng marketing cho một công ty quảng cáo của nước ngoài.

  • Hay quá! Tôi reo lên.

Cuộc đời không bao giờ cho ai cơ hội quay ngược lại thời gian. Nhưng lại luôn cho chúng ta cơ hội để làm lại, hoặc sửa chữa sai lầm giống như câu chuyện mà tôi kể cho bạn sau đây về cô ấy.

Thảo, cô bạn cùng phòng với tôi nói mình vừa xem lời tiên tri vào ngày hôm qua. Nói rằng mình sẽ gặp tình yêu đích thực vào ngày hôm nay.

  • Bạn có tin vào tình yêu không?
  • Có , nếu như không có tình yêu thì đời người còn có ý nghĩa gì nữa. Tình yêu đến rồi đi, vui vẻ đến rồi lại đi. Nhưng tại sao những thứ tốt đẹp đều không thể ở lại lâu.
  • Bạn đã bao giờ thấy dòng nước ngừng chảy chưa? Hay thấy mây ngừng trôi về phía trước chưa? Chưa đúng không? Chính vì chúng  luôn di chuyển cho nên bạn không thể thấy được là nước ngừng chảy hay là mây ngừng trôi. Tất cả đều sẽ đến rồi đi. Nếu như không đi thì sẽ thay đổi. Nếu phải nhìn những điều vui vẻ đến rồi lại đi mất, chi bằng mỉm cười để nó ra đi hay nói cách khác là hãy để cuộc sống trôi đi như vốn dĩ nó vẫn thế.
  • Vậy cậu có tin vào tình yêu vĩnh hằng hay không?

Tôi hỏi, cậu tin không?

  • Thảo không tin.
  • Vì nếu có tình yêu vĩnh hằng thì Phong đã không ra đi.

Vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, trong bữa tiệc sinh nhật của bạn học,  Thảo đã tìm thấy anh ấy của riêng mình. Người đã đưa khăn giấy cho cô lau những giọt nước mưa còn đọng lại trên khuôn mặt mình. Đó là Phong, một người đàn ông đạo mạo, giàu có, thông minh và hơn cô 10 tuổi, đúng chính là anh ấy, người đã từng là bạch mã hoàng tử của cô. Anh đã làm cho mọi ước nguyện của cô thành hiện thực. Anh đã cho cô mọi thứ : một tình yêu mãnh liệt, những món quà lấp lánh, những chuyến đi chơi đắt tiền, những buổi tiệc xa xỉ không có hồi kết.

Vậy tại sao anh ấy lại chọn cô? Một người đàn ông thành đạt, đẹp trai lại đi yêu một cô sinh viên ngây thơ, hồn nhiên như Thảo. Câu hỏi này Thảo đã hỏi Phong cách đây 4 năm.

Khi đó Thảo là một cô sinh viên năm hai, xinh đẹp, hồn nhiên , giỏi giang. Một cô gái mà các bạn trai trong lớp đều mơ ước được chở đi học.

Phong ôm Thảo vào lòng và nói: “Bởi vì em là cô gái của anh!”   

Anh ấy cũng là người đầu tiên trong cuộc đời này nắm lấy tay cô. Lần đầu tiên có người lấy đi nụ hôn đầu của cô. Sau đó cô đã trao cho anh tất cả sự trong trắng, ngây thơ, hồn nhiên, hơn nữa cô cũng không phải là dạng con gái tùy tiện vì cô tin đây chính là người đàn ông lý tưởng nhất trong lòng cô. Thảo tưởng rằng Phong là người yêu hoàn hảo nhất. Anh làm cho cô mộng mơ, hy vọng vào một tình yêu chân thành hay là một người chồng giàu có sẽ cứu rỗi cô khỏi những chán chường, vất vả trong việc học tập nhàm chán của mình hay là những suy nghĩ cơm áo, gạo tiền sau này khi phải ra trường như những bạn học khác.

Nhưng bạn có biết điều gì xảy ra tiếp theo không?

Đó là ngày Thảo phát hiện mình có thai, cô vui mừng báo tin cho Phong nhưng cũng chính lúc đó cô mới phát hiện ra là có hai điều mà Phong đã không nói với cô cho đến khi quá trễ. Đầu tiên anh ấy là một người làm nghề buôn lậu đồ cổ. Anh ấy muốn giàu có bằng công việc này. Điều thứ hai là Phong đã lập gia đình và có một đứa con. Cô vô cùng thất vọng khi biết điều này. Việc anh ấy che giấu rằng đã có gia đình khiến cô có cảm giác như mình bị lừa dối, phản bội. Giấc mơ trong cô sụp đổ hoàn toàn. Cô như người điên lao chạy đi không biết đâu là điểm dừng và đã ngã quỵ trên đường. Sau cú sốc đó cô đã không giữ được đứa bé. Cô nghĩ, chỉ còn một lối thoát duy nhất cho mình , đó là chia tay Phong.

Mỗi người đều có những giấc mơ cho riêng mình có thể đó là giấc mơ về một mái ấm hạnh phúc, giấc mơ về sự thành đạt,  hay giấc mơ về một người tâm đầu ý hợp và được sống với người ấy trọn đời. Có người nói, số phận đã an bài chúng ta sẽ yêu người đó.

Nhưng đôi khi số phận có thể xô đẩy bạn mất đi người đó hay là ước mơ ra khỏi tầm với của mình thì phải làm thế nào? Hoặc điều tồi tệ hơn là người đó chưa bao giờ yêu bạn. Bạn sẽ không còn cảm thấy hứng thú với bất cứ điều gì nữa. Và khi một người vừa trải qua mất mát và đau khổ liên tiếp thì dường như là niềm tin yêu vào cuộc sống của họ cũng đánh mất theo. Không còn cảm giác đau đớn! Tuyệt vọng! Hoàn toàn tê liệt.

Trong lúc mọi người khác sống bình thường thì Thảo cảm thấy như mình đang sống trong một thế giới khác, một thế giới trống rỗng và vô nghĩa. Mọi kế hoạch cô đặt ra bỗng chốc sụp đổ. Cô cảm thấy mối dây liên hệ giữa bản thân với cuộc đời dường như không có lối thoát,  bị đứt đoạn và ý nghĩ tự tử nung nấu trong đầu cô. Và tôi là người đã phát hiện ra điều đó khi cô vào bên trong nhà vệ sinh đóng chặt cửa, tôi phá cửa lao vào giựt những viên thuốc ngủ trên tay cô.

Nhưng cũng trong lúc cô hoang mang mất phương hướng nhất, cô nghĩ mình bị trừng phạt vì mọi thứ. Cô là ai mà dám nghĩ mình có quyền sống trọn vẹn cho những giấc mơ hão huyền chứ?

Thì tất cả mọi người đều tìm mọi cách ở bên cô, động viên cô. Ba cô lên đón cô về quê nghỉ dưỡng cho khỏe và Mẹ cô thì ngày nào cũng kể đủ thứ chuyện vui về hồi Thảo còn nhỏ và mỗi lần nhớ đến những hành động ngỗ nghịch, phá phách của cô khi xưa thì hai mẹ con cùng cười ngặt nghẽo không ngớt. Tôi thì lúc nào cũng gọi điện về hỏi thăm và mong cô nhanh chóng lên ở với tôi để tiếp tục việc học còn dang dỡ  và cùng nhau nấu những bữa ăn cuối tuần vui vẻ bên nhau.

Sau khi Thảo trải qua tất cả mọi chuyện. Cô hiểu rằng cuộc sống đôi khi cứ xoay tròn, cuốn con người theo vòng xoay của nó. Mọi việc không phải lúc nào cũng như mong đợi, và đôi khi ta không thể làm khác được. Chỉ có một cách duy nhất là chấp nhận sự thật đó và vượt qua nó.

Hai tháng sau Thảo trở lên thành phố và nhập học lại, cô cố gắng tập trung ôn luyện những bài học mà cô đã bỏ lỡ trong thời gian qua. Cô tham gia vào các buổi sinh hoạt, các hoạt động ngoài trời cùng với cả lớp. Cô cùng tôi đi siêu thị, hay nhà sách vào những buổi tối cuối tuần để thư giãn… Cô vẫn tiếp tục vươn lên, mỗi ngày cô chọn cho mình một ý nghĩ, một niềm vui mới mẻ, lạc quan hơn bên gia đình và những người bạn thân của cô. Cô không còn ý định uống thuốc ngủ nữa. Những ý nghĩ tích cực đã dần thế chỗ cho ý định tự tử của cô.

Bốn năm trôi qua kể từ ngày đó, tôi nhận thấy cô đã thay đổi rất nhiều. Cô làm được những việc mà trước đây chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ làm được. Thảo giờ đã tốt nghiệp ra trường với bằng loại giỏi, có một công việc ổn định, chỗ ở tiện nghi ở khu chung cư , cô đã mua một chiếc xe mới và có những mối quan hệ mới tốt đẹp.  Mọi việc xảy đến với chúng ta đều có lý do của nó. Thảo đã tự mình trải nghiệm, cô chấp nhận cuộc sống hiện tại và tiếp tục hoàn thành giấc mơ của mình mặc dù nó không hoàn toàn như cô đã mơ ước.

Số phận có thể xô đẩy mơ ước ra khỏi tầm với của mỗi người, nhưng chúng ta có thể thay đổ số phận của mình. Khi giấc mơ này tan biến đi, hãy tìm những giấc mơ khác. Mỗi người đều có thể làm rất nhiều điều tốt đẹp cho cuộc sống. Hãy ươm mầm những ước mơ tươi đẹp và biến chúng thành hiện thực theo cách của mỗi chúng ta.

Truyện ngắn tham dự Cuộc thi viết Thời sinh viên của tôi năm học 2018-2019 do Nghiệp đoàn sinh viên Việt Nam tổ chức.. Xem chi tiết về cuộc thi này tại đây: https://goo.gl/jwUePV

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s