Thư của nhóm Sinh viên nói vì sinh viên gửi đến đại học sư phạm thành phố Hồ Chí Minh

52001083_1071560359695517_3641003017026666496_n

Kính gửi Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh,

Nhân dịp đầu năm mới, Nhóm Sinh viên nói vì sinh viên (SVNVSV) xin kính chúc nhà trường một năm mới an khang, thịnh vượng và đạt được nhiều kết quả tốt đẹp trong công tác giáo dục.

Thưa quý nhà trường, Nhóm Sinh viên nói vì sinh viên là một nhóm hoạt động nhằm nâng cao nhận thức về quyền con người của sinh viên học sinh. Chính vì vậy, chúng tôi luôn nỗ lực chia sẻ hiểu biết của mình với cộng đồng nhằm giúp sinh viên học sinh và cả cộng đồng thụ hưởng tốt hơn các quyền con người căn bản của mình. Chúng tôi tin rằng, quý nhà trường cũng chia sẻ mối quan tâm trong việc giúp sinh viên thụ hưởng tốt hơn quyền học tập của mình.

Chúng tôi được biết rằng, gần đây nhà trường đã ra thông báo về chỉ tiêu và điều kiện tuyển sinh một số ngành học, trong đó có ngành sư phạm – tức ngành đào tạo giáo viên. Tuy nhiên, điều kiện để được xét tuyển vào ngành sư phạm đòi hỏi thí sinh nữ phải cao trên 1m50 và nam cao trên 1m55 khiến chúng tôi cảm thấy lo ngại và cần thiết phải lên tiếng với nhà trường.

Trước hết, chúng tôi lo ngại rằng điều kiện tuyển sinh nêu trên sẽ tước đi cơ hội thi tuyển vào ngành sư phạm của nhiều thí sinh có chiều cao dưới 1m50, nhất là đối với những thí sinh khuyết tật, hoặc các thí sinh đang phải sử dụng các công cụ hỗ trợ như xe lăn, nạng…. Hơn nữa, quy định chiều cao tối thiểu đối với nam là 1m55, cao hơn nữ 5cm, cũng khiến cơ hội tham gia xét tuyển đối với thí sinh nữ thấp hơn thí sinh nam. Một nhóm thí sinh chịu sự phân biệt đối xử khi nhóm thí sinh đó bị hạn chế quyền học tập và quyền lựa chọn nghề nghiệp của mình. Chúng tôi bày tỏ sự lo ngại rằng điều kiện tuyển sinh nêu trên đã mang tính phân biệt đối xử với người có chiều cao dưới 1m50, với người khuyết tật và với nữ giới.

Hiến pháp Việt Nam năm 2013 đã ghi nhận nguyên tắc không phân biệt đối xử: “Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội”. Đây cũng là nguyên tắc được thừa nhận trong Công ước về các quyền dân sự chính trị và Công ước về các quyền kinh tế xã hội và văn hóa mà Việt Nam đã tham gia. Điều 10 Luật Giáo dục năm 2005 cũng thừa nhận: “Mọi công dân không phân biệt dân tộc, tôn giáo, tín ngưỡng, nam nữ, nguồn gốc gia đình, địa vị xã hội, hoàn cảnh kinh tế đều bình đẳng về cơ hội học tập” và Điều 60 Khoản 4 Luật giáo dục đại học quy định rằng người học “được tôn trọng và đối xử bình đẳng, không phân biệt nam nữ, dân tộc, tôn giáo, nguồn gốc xuất thân, được cung cấp đầy đủ thông tin về việc học tập, rèn luyện”.

Thông tư 05/2017/TT-BGDĐT quy định về quy chế tuyển sinh đại học hệ chính quy cũng không yêu cầu thí sinh phải có chiều cao trên 1m50 hay phải đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào về chiều cao. Việc xét tuyển dựa trên thông tư này phần lớn dựa trên kết quả thi trung học phổ thông và các kết quả kiểm tra năng lực khác. Qua đó, chúng tôi cho rằng điều kiện về chiều cao trong việc xét tuyển ngành sư phạm là không phù hợp với Hiến pháp, Luật Giáo dục Đại học, Luật Giáo dục và Quy chế tuyển sinh đại học hệ chính quy của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Chúng tôi cũng không đồng ý với những ý kiến cho rằng những học sinh thấp dưới 1m50 thì không đảm bảo sức khỏe để giảng dạy, không đủ cao để viết bảng, không đủ “uy” để răn đe học sinh nên không được thi vào ngành sư phạm. Vì chiều cao và sức khỏe con người là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, tuyệt đối không nên hiểu nhầm hoặc đồng nhất hai khái niệm này. Và cả hai đều không phải là lý do để không cho phép một học sinh được học tập và phấn đấu trở thành giáo viên. Những khó khăn nếu có, đều có thể được khắc phục bằng cách này hoặc cách khác.

Thấp có thể đi giày cao, viết bảng không được có thể dùng máy chiếu, chiều cao và cái uy của giáo viên chưa thể giúp tri thức vươn xa hơn. Điều quan trọng nằm ở chỗ nền giáo dục mà chúng ta đang hướng tới là nền giáo dục dành cho tất cả mọi người. Trên nguyên tắc đã được Hiến pháp và pháp luật thừa nhận, nền giáo dục ấy phải đảm bảo được quyền học tập và thi cử của tất cả mọi người, không phân biệt màu da, chủng tộc, tôn giáo, giới tính và nghiễm nhiên là cả chiều cao, cân nặng.

Chúng tôi tin rằng trong tâm trí mỗi người học trò luôn có những người thầy, người cô cao không quá vai mình, dáng người nhỏ bé nhưng tấm lòng, cái tâm và tri thức của họ lại khiến chúng ta ngưỡng mộ, tri ân và nhớ mãi. Ở Việt Nam, có lẽ không ai xa lạ gì câu chuyện của thầy Nguyễn Ngọc Ký, một người chỉ có thể viết bằng đôi chân. Hay trẻ hơn, thầy Nguyễn Văn Hùng, 33 tuổi với chiều cao 1m17 và cân nặng 19kg đang là thầy giáo dạy Công nghệ thông tin tại Trung tâm Nghị lực sống. Cả hai thầy vẫn hàng ngày đóng góp năng lực và tri thức của mình cho sự nghiệp giảng dạy, dù có thể chiều cao không đủ 1m50, dù đôi tay không thể viết lên bảng phấn. Và chúng tôi tin rằng, nếu chiều cao dưới 1m50 không còn là giới hạn đối với giáo viên, câu chuyện về thầy Ký, thầy Hùng sẽ không còn là câu chuyện hiếm hoi.

Chiều cao và cả sức khỏe chắc chắn và sẽ không bao giờ là lý do để ngăn cản một học sinh trở thành người giảng dạy và lan tỏa tri thức. Cần nhớ rằng, sự phân biệt đối xử trong giáo dục có thể kéo lùi không chỉ một mà còn rất nhiều thế hệ, đồng thời nó còn làm chệch hướng sự phát triển lành mạnh giáo dục.

Vì những lý do trên, chúng tôi đề nghị ban lãnh đạo của Trường Đại học Sư phạm TP.HCM sửa đổi quy chế tuyển sinh và loại bỏ điều kiện về chiều cao đối với ngành sư phạm trước khi điều kiện này gây nên những tranh cãi và tổn hại không đáng có đối với nền giáo dục.

Trân trọng,
Nhóm Sinh viên nói vì sinh viên

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s