Thưa thầy… em yêu anh!

sensei1.jpg

Nguyên Chương, ngành Ngôn Ngữ Anh, trường Đại Học Đông Á-Đà Nẵng.

TÓM TẮT NỘI DUNG TÁC PHẨM

Chuyện kể về một tình yêu giản dị nhưng đầy cháy bổng của một cô học trò đối với thầy giáo của mình, cô bé học trò trong tác phẩm ấy tên là Linh và em ấy là một người Đà Nẵng chính gốc. Sinh ra trong một gia đình giàu có, Linh luôn được ba mẹ nuông chiều nên cá tính của cô có phần ngang ngược và không xem ai ra gì , Linh luôn luôn đi ngược lại ý tưởng của người khác và có thể nói cô là một cô tiểu thư tinh nghịch. Linh học tập tại một trường đại học mang tên là Đông Á, ấy không phải là trường giỏi lắm nhưng cũng là nơi để cô học tập và tiếp tục trên con đường sự nghiệp về sau. Linh mang trong mình cá tính lạ lùng, nhưng đôi khi vẫn không thể che dấu đi nét duyên dáng , nhu mì của cô bởi hơn hết cô vẫn là con gái. Vào một ngày tình cờ, cô được chúng bạn rủ đi chơi và gặp một người lạ ở quán cà phê nhỏ ven đường Trần Phú, với dáng vẻ tao nhã lại lịch lãm và xuất thần, thêm vào đó nữa là tiếng anh của người này rất lưu loát nên hình ảnh đó đã in sâu vào tâm trí của cô. Cô đã bắt đầu thẩn thờ và say mê người đó từ lúc nào chẵng hay ? Vậy là vô tình vào một ngày ở trường, cô giáo vụ của khoa Ngoại Ngữ dẫn một người thầy mới vào lớp và giới thiệu rằng từ bây giờ thầy ấy sẽ là giáo viên dạy tiếng anh cho lớp. Linh bất chợt gặp lại ánh mắt thân quen của người ấy, thật bất ngờ quá đổi khi người mà cô thần tượng hôm ấy nay là giáo viên đứng lớp của cô, Linh bắt đầu thay đổi và quyết định đi học tiếng Anh nhiều hơn, không biết vì lý do gì nhưng chính ánh mắt và nụ cười của người đó lại làm động lực lớn cho cô. Thời gian dần trôi mau, cô đã yêu anh và tình yêu của cô dành cho anh mỗi lúc mỗi lớn dần chứ không phải là phút thần tượng ban đầu nữa, chính điều đó đã làm cho cô đi xa và phá bỏ giới hạn của tình thầy trò. Thay vào đó là tình yêu, một mối tình ngớ ngẫn nhưng tràn đầy cảm xúc của một cô bé học trò đang còn tuổi tròn trăng.

Được sự giúp đỡ của cô bạn thân và các bạn cùng lớp, cuối cùng bao sự cố gắng cũng đươc đáp lại khi càng lúc người thầy giáo này càng quan tâm Linh nhiều hơn, tuy nhiên ít ai mà biết được rằng đó chính là tình cảm của một người thầy dành cho cô học trò thân yêu của mình mà thôi. Tình yêu ấy tưởng chừng như đẹp lắm, nhưng lại không như ý muốn khi vào một ngày tình cờ cô thấy người cô dành trọn cả tuổi thanh xuân để yêu nay lại ôm người lạ và trao nhau một nụ hôn nồng cháy dưới màn mưa, càng đau lòng và bất lực hơn khi chính người mà anh ôm hôn ấy lại là bạn rất thân của mình. Rồi thì tan vở, cô bắt đầu buông xuôi và mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Sau bao thời gian công tác ở trường, vị thầy giáo trẻ ấy lại phải lên đường công tác xa và tiếp tục sự nghiệp của mình ở đất nước bạn xa xôi, ấy là lúc để Linh quên đi tất cả mọi thứ về anh. Sau bao năm tháng, cô bé hoc trò ngây thơ vô số đổi đó cũng trưởng thành và lớn dần theo thời gian, nhưng tính cách của cô vẫn như ngày nào và đặc biệt hơn nữa là cô vẫn còn yêu người đó. Chính số phận đã an bài cho cô, ngày  mùa đông tràn về khắp nẻo hân hoan ấy là lúc cô gặp lại anh, tình cờ trên một con phố quen thuộc. Anh vẫn trẻ trung và đẹp tựa như một vị thiên thần như ngày nào,  nụ cười ấy của anh vẫn nhẹ nhàng và tỏa nắng khiến tim của Linh lại một lần thổn thức vì anh. Họ lại gặp nhau và hẹn nhau tại một quán cà phê nhỏ, kỉ niệm chợt ùa về khi tất cả luôn là nỗi nhớ của cô, hình ảnh đó luôn thôi thúc và níu chân cô mãi. Tại nơi này, ngày hôm ấy cô đã bất chợt dành tình yêu cho anh và cũng tại bây giờ ngay giây phút này đây, cô vẫn còn yêu và thương anh nhiều lắm. Nhưng định mệnh đã sắp đặt, Linh vẫn mãi là cô bé ngây thơ và duyên dáng trong mắt của người ấy mà thôi, với anh…Linh là một cô bé sinh viên ngoan và dễ mến. Câu chuyện kết thúc không hẵn là tốt đẹp, nhưng suy cho cùng thì họ cũng gặp lại nhau. Trái đất này tròn lắm và tình yêu nó thật kì diệu, tuy nhiên đến hay không thì đó còn tùy thuộc vào một thứ mà người ta hay gọi, đó là “Duyên ”.

LỜI MỞ ĐẦU 

Này các bạn thân yêu, đã bao giờ các bạn dám nghĩ rằng mình lại đi thích và yêu một người, không ai khác  đó chính là thầy giáo của mình chưa ? Hẵn là chưa đúng không ?  Bởi chỉ cần nhìn thôi cũng là một chuyện kinh thiên động địa rồi, huống gì là “Tỏ tình”.Vậy mà trong câu chuyện của tôi sắp nói đến đây là một câu chuyện có thực, ấy là câu chuyện của một cô gái mộng mơ, yêu đời, hay dỗi hờn nhưng cũng có đôi lúc là hóm hỉnh đầy nổi loạn. Với một cá tính đầy lạ lùng, cô đã chinh phục được trái tim băng giá và lạnh lùng của thầy giáo đep trai, khiến thầy giáo chú ý và bắt đầu có cái nhìn khác hơn về cô học trò này.  Cô yêu anh bằng một cái nhìn trong ánh mắt đầu tiên, đó là lần đầu tiên trong thế giới mộng mơ của cô bé học trò tuổi mới lớn ấy biết yêu và say ngất một người. Cô bé ấy đến với người đó bằng cả sự cố gắng, tình yêu và có một chút nào đó gọi là thơ dại mà không biết mình đang vội vàng và mang trong mình chút hồ đồ. Những cung bậc cảm xúc đa sắc màu đã nói hết tình cảm của cô, có những lúc là ngây thơ và trong sáng lắm, nhưng cũng có những rắc rối làm phiền khiến cuộc sống của cô có phần xáo trộn. Với sự giúp sức của những người bạn thân, cuối cùng cô cũng thực hiện được giấc mơ của mình là đến với thầy giáo. Tuy nhiên, những đoạn đường phía sau là cả những tháng ngày vui buồn đan xen, ghen tị và có chút gì đó gọi là bất lực khi vào một ngày tình cờ, dưới góc phố nhỏ thân yêu đó cô chứng kiến cảnh người cô thầm thương yêu và dành cả tình cảm bấy lâu nay lại khoác vai và trao nụ hôn cho một người lạ, càng đau đớn hơn khi người lạ mà anh ấy trao nụ hôn dưới màn mưa ấy không ai khác chính là bạn thân của cô. Rồi thì chia ly, đổ vỡ và kéo dài theo đó là những cuộc hành trình rong đuổi với thời gian, thấm thoắt qua nhanh và vô đỗi khi cô bé ấy đã trưởng thành và trở thành một cô gái bản lĩnh hơn, cương quyết hơn, nhưng vẫn không che dấu đi được cái tính cách yêu đời, ngây thơ của cô như ngày nào còn đi học. Vào một đêm tình cờ, cô bắt gặp lại nụ cười của người ấy dưới một đêm mùa đông đầy lãng mạng, nụ cười ấy vẫn tự nhiên và đẹp tựa như một vị thiên thần khiến cô không thể nào quên, cô đứng ngây người và chết lặng trong niềm vui khó tả bởi đã bao lâu rồi cô chưa được gặp lại người ấy, người mà cô dành trọn tuổi thanh xuân để yêu. Và rồi, câu chuyện diễn ra như thế nào ắt hẳn các bạn muốn biết ? Xin hãy lắng mình cảm nhận từng chi tiết một đầy gay cấn, lãng mạn và không kém phần bay bổng trong những trang sách tiếp theo nhé, hãy trải nghiệm nó bằng chính trái tim của mình, bởi hơn ai hết bạn sẽ hiểu rõ tình yêu đích thực…Nó là gì và nó đến từ đâu ?

PHẦN MỘT :  KÝ ỨC VỘI TÌM VỀ 

Đã bao lâu rồi người con gái đó cũng không nhớ nữa khi chính mình cứ ngẫn ngơ và chờ đợi một người trong vô vọng, cô gái ấy tên Linh, là người Đà Nẵng chính gốc xinh đẹp đầy tài năng. Tháng bảy vội tìm về bởi những hạt mưa ngâu, ai đó vẫn thấy nôn nao và vui lắm khi nghe tin người ấy quay về và hẹn gặp mình ngay cả lúc thời tiết đang vào mùa chuyển sắc . Mưa cứ bay bay và nhỡn nhơ làm tâm hồn cô trở nên xao động hơn, không biết người ấy dạo này ra sao? Thật là khó nói được cái tâm trạng ngay lúc ấy, lòng cô bồi hồi khi một thoáng nghĩ về anh. Bất chợt, cô tìm đến quán cà phê nhỏ bên góc phố thân quen, nơi mà cô và anh quen nhau trong cái lần chạm mặt đầu tiên . Bước thật khẽ, cô gái ấy mở nhe cánh cửa và bước vào quán như thể đang tìm về chốn xưa, tìm lại những ký ức đẹp mà cô đã một thời in dấu. Người mà cô gái ấy thầm yêu đó tên Vũ, là một người thầy giáo trẻ tuổi đầy thanh lịch và có vẽ ngoài tao nhã, không biết có điềm gì nhưng chính đôi mắt hút hồn và nụ cười đẹp tựa thiên thần đã khiến cho cô gái tuổi mới tròn trăng ngày ấy phải say mê ? Vũ vẫn ngồi đó và đợi cô, mắt vẫn đăm chiêu nhìn vào quyển sách và thỉnh thoảng là nâng vội chén trà thảo mộc và ngúp nhẹ từng ngụm. Thấy cô bé học trò ấy đến, Vũ mĩm cười

– Em đến rồi à ?

Với anh mắt ngại ngùng người con gái đó khẽ cười, nhìn Vũ chết lặng mà chưa kịp nói gì thì anh ấy lại lên tiếng.

– Em đến hơi muộn rồi nhé, thầy cứ ngỡ là em không đến ?

 Giọng nói ấy vẫn nhẹ nhàng như hồi nào, Linh vẫn không nói gì mà chỉ ngước mắt nhìn anh, cô nhìn anh một cách say mê và đắm đuối bởi cô biết trong ánh mắt đó vẫn còn chứa được bao điều, ôi nó đẹp đến nỗi cô quên luôn cả việc mình phải gọi đồ uống gì ?

– Cô dùng gì ạ ?

 Cô gái nhỏ ấy vẫn ngẩn ngơ rồi chợt giật mình thổn thức khi nghe tiếng gọi của người phục vụ, quay sang phải cô nói trong cuống cuồng như thể cô đang thấy mình vùi sâu vào một thế giới nào đó không có lối ra.

– … À ! lấy cho em một ly Milk cherry ice-cream nha.

Anh chàng bồi bàn há hốc mồm ra vì không biết món này là món gì , mắt ngơ ngác nhìn Linh và hỏi .

– Dạ thưa chị, em không biết món này là gì ạ ?

Vũ vẫn cười và chỉ cười, anh ấy vẫn không ngờ rằng cô bé học trò ngây thơ vô số đổi ấy vẫn còn thích cái món quái lạ đó. Thoáng chút nhìn về gương mặt đó rồi Vũ lại nở nụ cười, có vẽ như lần này sau chuyến công tác xa thì tính cách của anh ấy đã thay đổi hơn nhiều, bởi cái gương mặt lạnh lùng cold boy của ngày ấy đã thay thế vào đó là những nụ cười, chút khẻ thôi nhưng lại đủ làm tim Linh xao xuyến. Nhìn Linh một chút thôi, Vũ lại hỏi.

– Sao em vẫn còn thích món này ?

– Vâng, em…bởi đó là kỷ niệm của em !

Linh bồi hồi, có chút nào đó gọi là e ngại nên hơi ngập ngừng một tí, tuy nhiên điều đó lại không thể che dấu đi được sự lúng túng của cô, Vũ hình như biết được điều đó nên anh ấy chỉ đáp lại bằng một cái nhìn đầy trìu mến, nhưng cái nhìn đó không phải là nhìn để yêu mà là nhìn về một điều gì đó xa xăm, trong tâm khảm của một người thầy giáo lúc nào cũng chỉ có cảm nhận về tình thầy trò. Và thế là dưới màn mưa , kỉ niệm lại ùa về bất chợt khi càng nhìn nụ cười ấy của Vũ, Linh lại nhớ bao điều về cái ngày đầu tiên Linh gặp Vũ mà chưa biết rằng đó là thầy giáo dạy AnhVăn cho mình, cũng là người mang lại cuộc sống đầy màu xanh nhưng đầy lắm rắc rối muộn phiền cho mình về sau.

 Linh còn nhớ ngày ấy, Linh là một cô bé lầy lội nhất nhóm, mặc dù rất là xinh và có vẻ là duyên dáng lắm nhưng không phải thế khi cô ấy luôn luôn là một người cá tính, mạnh mẽ và luôn giữ cho mình những nét riêng. Bởi vậy, trong suốt bốn năm học sinh viên ở trường, cô luôn là người để phái nữ toàn trường phải nể, kể cả tụi con trai. Linh lì lắm chứ không như bao cô gái khác, bởi bản chất vốn sinh ra trong một gia đình quyền quý, được ba mẹ nuông chiều và xem như là hòn ngọc của gia đình nên Linh lúc nào cũng được xem trọng, bởi cô ấy biết rằng mình vẫn luôn là nhất trong mắt của mọi người. Tuy nhiên không phải lúc nào cũng thế, cô cũng mang trong mình những nét đặc trưng của một người con gái, hay mơ mộng, dỗi hờn và có chút nào đó gọi là vô tư. Đã từ lâu, Linh không nghĩ rằng mình phải đi học tiếng Anh trong khi đó cô chẵng có hứng thú gì về bộ môn này cả,  nhưng không hiểu sao khi chính cái ngày mà cô chạm mặt với một người đàn ông lạ ở quán cà phê và  bị thu hút  bởi cái dáng vẻ lịch sự, lại nói tiếng Anh bay bổng và lưu loát nữa nên đã khiến cô say mê. Kể từ đó, cô quyết định đi học tiếng Anh và bất chấp mọi hoàn cảnh. Linh cũng là một cô bé linh tinh và hay làm phiền người khác, nhưng chính điều đó lại cho Linh bắt gặp lại người đàn ông mà Linh bất chợt gặp ngày hôm đó, ấy cũng là tình yêu đầu của Linh khi trong cái tâm hồn non dại đó vẫn chưa biết tình yêu đích thực là gì ? Vào một ngày tình cờ, Linh vẫn nhớ như in khi chính cô giáo vụ dẫn một người thầy giáo mới vào lớp rồi giới thiệu cho mọi người mới biết về vị giáo viên mới này, trước đó Linh hoàn toàn không biết rằng anh ấy là một người thầy giáo dạy anh Văn, lại là dạy cái lớp của cô nữa nên Linh rất đỗi ngạc nhiên và có chút nào ấy gọi là bối rối. Linh cũng không biết từ khi nào cô có cảm giác bồi hồi, tim đập nhanh và muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực, cái cảm giác đó lạ lắm. Người thầy giáo mới bước vào lớp với dáng vẻ cao to, lực lưỡng và chuẩn sáu múi, nhưng không che dấu đi được nét vẻ thư sinh của mình. Đầu ngẩng cao, tay mang cặp sách, vị thầy giáo trẻ ấy tiến vào lớp và tự giới thiệu bằng tiếng Anh, nghe mà ngây ngất.

– Good morning class, my name is Vu and I am very happy to become your teacher.  From now, I would like to have more contact from all of you, many thanks !  (Chào cả lớp, thầy rất là vui khi trở thành giáo viên của các em. Kể từ bây giờ, thầy mong muốn có được sự tương tác đến từ các bạn trong lớp, cám ơn các em rất nhiều ! ) 

Chừng ấy thôi cũng đã làm ngây ngất biết bao là con tim của hầu hết mấy đứa con gái trong lớp Linh vì độ đẹp trai không tì vết , Linh cũng không ngờ rằng chính

người lạ hôm ấy nay lại là thầy giáo của mình. Vậy là cô cảm thấy hăng say nhiều hơn, từ cái hồi bỏ bê và say mê với bao cuộc chơi đến giờ thì đây là những tháng ngày cho Linh tìm lại chính mình, bởi hơn ai hết cô đã lỡ “yêu” người đó.

Ngày thứ Bảy chợt đến bâng quơ, Vũ bước vào lớp và phát cho mỗi đứa mỗi tờ biểu mẫu về việc đánh giá giảng viên, anh ấy nhìn Linh và bảo cô ấy rằng sau giờ giải lao có thể mang sang phòng hội đồng. Linh chẵng biết nói gì ngoài việc chấp nhận và ngoan ngoãn thi hành như một chú cún con, điều đó khiến cả lớp phải thắc mắc khi Linh không phải là Linh của ngày hôm ấy. Mọi thứ vội qua nhanh và hai tiết đầu của môn  toán cao cấp cũng kết thúc, hai tiết sau là tiết của Vũ nên Linh rất vui và cứ vậy hồi hộp mong chờ. Thoáng nghĩ thầm trong chút mênh mang, Linh bỗng nhớ lại lời dặn của thầy Vũ đầu giờ nên vội quay sang hỏi cả lớp.

-Ê, mấy bạn làm xong cái biểu mẫu hồi sáng thầy Vũ gửi cho lớp chưa ? Gửi đây mình mang sang phòng hội đồng đưa cho thầy.

– Nhưng tới tiết tụi mình đưa cũng được mà, sắp tới rồi đây ! Một người bạn trong lớp nhanh nhẹn đáp.

Linh vội ửng đỏ, má hồng khẽ duyên và lúng túng.

-…Ờ thì,…thì mấy bạn cứ gửi đây Linh đưa cho, chứ hồi sáng thầy dặn Linh mà Linh quên mất.

“Mấy bạn”, “Linh”,… Linh trở nên dịu dàng hơn mọi khi, cái tính bốc đồng và nóng nảy của cô bỗng trở nên dịu dàng và lễ phép khiến cả lớp phải bất ngờ. Chưa bao giờ cô lại thấy vui như hôm nay, Linh cầm vội mấy tập biểu mẫu và gói gọn vào tập kẹp rồi chạy nhanh về phía phòng hội đồng. Linh chạy nhanh lắm, chạy đến nỗi cô phải cuống cuồng và va phải Vũ khi đúng lúc đó anh ấy vừa mới bước từ  văn phòng khoa đi ra, cuộc chạy đua bắt đầu khi chính sự va chạm đó đã cho Linh một lần được ôm Vũ. Linh như cố gắng nép chặt hơn vào lồng ngực ấy, nghe tiếng lòng và trái tim đập mạnh,cô cảm nhận được hơi ấm của Vũ khi vô tình chạm khẽ vào anh .Vũ vẫn hơi nghiêm mặt một tí, nhưng rồi cũng phải nở một nụ cười bởi cái nét đáng yêu của Linh.

– Em làm gì mà chạy cuống cuồng lên cả thế ?

Nét ngập ngừng, Linh nói trong hoang mang.

– Em, Em… Em mang mấy tập biểu mẫu sang cho thầy, hồi sáng thầy nói mà em quên mất. Em xin lỗi !

Khẽ cười, Vũ an ủi cô bé học trò ấy như muốn làm cho em ấy được an tâm hơn. 

– Thầy cứ tưởng là chuyện gì chứ ? Em có thể gặp thầy cuối giờ và nộp sau cũng được mà!

Lời nói dịu dàng ấy khiến Linh càng thêm yêu mến người thầy giáo này hơn, bởi cô biết Vũ là một người thầy tuy có vẻ bề ngoài lạnh lùng, nhưng bên trong là một anh chàng có trái tim nồng nàn, ấm áp, nhân hậu và bao dung. Vũ luôn là người thầy mẫu mực, anh chưa bao giờ làm cho ai đó phải phiền lòng và cũng chưa bao giờ làm cho sinh viên của mình phải ghét, bởi cái nét đáng yêu và nụ cười đẹp tựa vì sao ấy lúc nào cũng làm lay động lòng người. Và hơn ai hết, anh ấy là người biết quan tâm và hay giúp đỡ người khác, có những bài học tưởng chừng như là dễ lắm nhưng lúc nào anh cũng bị tụi nhỏ làm phiền, tuy vậy anh cũng không nổi cáu mà lúc nào cũng tìm cách khắc phục, tìm lỗi và hàn gắn. Điều đó lại làm cho Linh cảm thấy yêu hơn, yêu thầy giáo của mình hơn những gì mà cô nghĩ… Và cũng không biết từ bao giờ, Linh đã dành cả trái tim của mình cho anh ấy nữa ?

PHẦN HAI :  TIẾT HỌC TIẾP THEO  VÀ SỰ CỐ BẤT NGỜ 

Ngày hôm sau, sau khi kiểm tra hết tất cả các form biểu mẫu của lớp thì anh ấy lại lên lớp và tiếp tục với tiết  dạy học của mình, sau tiết học kết thúc anh xin lớp nán lại vài phút để nói lên những suy nghĩ của mình cũng như cám ơn tình cảm của mấy đứa học trò dành cho người thầy mới đến. 

– Tôi rất cám ơn tình cảm của các em đã dành cho tôi, tôi luôn ghi nhận điều đó bởi các em đã dám nói lên hết những tâm tư và suy nghĩ của mình. Bây giờ thì các em có thể về, riêng Linh thì tôi muốn gặp em sau giờ tan học, em có thể đến văn phòng khoa để gặp tôi.

Vũ nói  rất nghiêm túc và nét mặt tỏ ra nghiêm  nghị hơn, anh ấy không cười nữa nên làm cho Linh phải cảm thấy lo lắng, không biết chuyện gì sẽ xãy ra tiếp nữa đây ? Phút bối rối xen lẫn chút bâng quơ, Linh không biết tại sao thầy Vũ lại muốn gặp riêng mình mà không phải ai khác ? Không lẻ … Ôi, thần linh ơi ! Không lẽ chuyện hồi sáng về tờ biểu mẫu, vì nó mà Linh phải bị thầy giữ lại sau giờ tan trường sao ? Linh bỗng trở nên hồi hộp, có chút vui vì được thầy ưu tiên để ý về tờ biểu mẫu trong hàng tập biểu mẫu của lớp, điều đó chứng tỏ rằng anh ấy đang quan tâm Linh, nhưng lại hồi hộp và căng thẳng khi không biết chuyện gì tiếp theo sẽ xãy ra đây ? Vậy là tiết học kết thúc trong niềm vui hối hả của mấy bạn cùng lớp, nhưng ấy là cả nỗi băn khoăn của Linh, Cô ấy bước từ từ và chậm rãi đến phòng hội đồng trong dáng điệu của một người thất thần. Thấy bộ dạng của Linh, Vũ vội bật cười vì trông đổi đáng yêu và dễ thương, bởi đôi mắt lúc nào cũng long lanh ấy khiến thầy giáo dù có lạnh lùng đến mấy cũng phải siêu đổ. Tuy nhiên vẫn giữ được lập trình và bản lĩnh của một người thầy giáo, Vũ tiến lại gần Linh và lên giọng.

– Em có biết hôm nay tôi gọi em có việc gì không ?

Linh chỉ biết cúi mặt và lắc đầu, nhưng thật ra cô ấy biết trong lòng mình đang nghĩ gì. Nhìn Vũ bằng cái ánh mắt tựa nước hồ long lanh, Linh khẽ nói.

– Dạ, em…em biết lỗi rồi ạ !

Vũ lại cười, nhưng vẫn nghiêm nghị và giữ nguyên phong độ của mình, anh ấy nói với Linh.

– Em gan lắm, em bình luận tôi như thế nào cũng được, em bình luận tôi ” nhiệt tình”, ” hăng say “, “dạy dễ hiểu “,…tôi còn chấp nhận được, nhưng ! ” Thầy rất đẹp trai và em muốn bên cạnh thầy ” …thì…

Anh ấy hạ giọng làm cho Linh phải bối rối hơn, phút lúng túng và bất chợt xen lẫn chút ngần ngại, Linh trả lời trong sự ấp ủ.

– Không phải…em, em viết vậy cho vui thôi, em không có ý gì khác hết ạ . Thưa thầy !

– Em hơi quá đáng, thầy cho em xin lỗi ạ, hic !

Vũ không nói gì mà trầm ngâm một chút, anh ấy nói với Linh như nhắc nhở Linh lần sau phải chú ý hơn trong lời nói, nhưng cũng đâu biết đươc rằng chính anh ấy muốn giữ lại tờ biểu mẫu đó cho riêng mình, bởi anh cũng đã mệt nhoài với tư tưởng tình yêu tuổi mới lớn, trong anh và với cô học trò đã vô tình làm anh chú ý. Nhưng chỉ để ý thôi, anh lại cau mày và tiếp tục tỏ vẻ lạnh lùng khiến Linh càng thổn thức hơn. Nhìn Linh một tí, anh ấy nói.

– Thôi được rồi, tôi bỏ qua cho em, nhưng lần này thôi nhé !

Linh như thấy mình nhẹ nhõm,cô ấy chưa kịp nói lời cám ơn thì lại bị anh ấy nói tiếp.

– Tôi sẽ giữ tờ giấy này lại, còn bây giờ em có thể về được rồi.

Linh càng lúc càng thắc mắc hơn, sự tò mò ấy lại làm cho cô cảm thấy mất ăn mất ngủ mấy ngày liền, bởi cô mãi hoài trăn trở khi không biết thầy sẽ làm gì với tờ biểu mẫu ấy của mình nữa? Lo lắng quá, chưa bao giờ nỗi lo ấy lại hiện rỏ lên trên nét mặt của Linh, môt cô gái chưa  biết sợ là gì ?  Thế là Linh lủi thủi ra về, cô ấy hoang mang và cảm thấy mình thật ngu ngốc về hành động của mình sáng nay, nhưng chính cái ôm và cảm nhận được sự ấm áp hôm đó đã làm tim Linh phải thổn thức, cô ấy dằn lòng và nói mình sẽ cố gắng mà chẵng có chuyện gì là căng thẳng cả. Lấy lại chút hồn nhiên và cười tươi trong nắng sớm, Linh trở về nhà mình nhưng lại lang thang và đi ngược về nhà của cô bạn thân của mình, Như là người bạn thân của cô ấy. Nói là bạn thân, nhưng thật ra Như lớn tuổi hơn Linh, bởi họ chơi thân với nhau nên cái tình nghĩa chị em ban đầu ấy dường nhường chổ cho tình bạn. Một sự thật bất ngờ chính Linh cũng không biết rằng người mà cô thầm yêu ấy đang là mối quan hệ mở, là người yêu của Như. Nhưng ấy là chuyện tiếp sau, còn bây giờ Như vẫn chưa biết về chuyện của Linh mà chỉ biết là cô bạn thân nhỏ tuổi hơn mình ấy đang quen một người, người ấy đã vô tình đến và chạm khẽ đến trái tim Linh, một cô bé đầy cá tính. Trở lại việc về nhà của Như, Linh kể cho người bạn thân ấy nghe về tình huống của ngày và sự lúng túng chưa từng có trong đời của cô.

– Này Như, bà biết hôm nay chuyện gì xãy ra với tui không ?

Như mĩm cười, tay cầm chiếc bút bi màu xanh dương và tiếp tục viết tiếp câu chuyện của cô ấy bởi Như là môt cô gái yêu văn chương, nhưng vẫn không quên đáp trả Linh bằng lời nói dịu dàng.

– Bà nói đi, tui đâu có biết chuyện gì ? Mà hình như bà đang yêu ai đó đúng không ? 

– Đâu có đâu… tui vẫn bình thường như mọi khi thôi. Linh nói bâng quơ, nhưng nét mặt của cô ấy đã nói lên được bao điều, bởi hơn ai hết cô đã biết yêu và đó là cái lần đầu tiên trong đời. Tiếp lời ,cô ấy nói với Như và tâm sự như đã quen nhau từ trước rồi ấy, trong khi Như mới chuyển đến trường cách đây chỉ có hai năm. Nhưng chính hai năm ấy, sự duyên dáng và dịu dàng ấy đã làm cho Linh thấy gần gủi với Như và từ đó họ trở thành bạn thân với nhau.

– Hôm nay tui có chuyện ngu ngốc lắm bà à, tui có gặp một ông thầy giáo rất là đẹp trai, nhưng lại rất lạnh lùng.

– Sao nữa ? Như hỏi tiếp như muốn biết thêm về câu chuyện hơn của người bạn, người mà cô xem trọng như là bạn thân, là chị em của nhau.

-Thì ổng cho tụi tui một tờ biểu mẫu bảo nhận xét về ổng, tui thấy ổng đẹp trai quá nên tui chọc ổng là ” Thầy rất đẹp trai “, kết cục là tui phải ở lại trường đến giờ mới về nè. Ổng giữ cái tờ biểu mẫu ấy của tôi lại rồi, không biết ổng có trình lên phòng kỹ luật không nữa, tui lo lắm bà ơi ?

Như vẫn viết tiếp câu chuyện, tuy nhiên cô ấy vẫn nở nụ cười và đáp trả lại Linh, nụ cười ấy của Như chẵng khác nào là thiên thần khi trên đó hiện lên đôi má lúm đồng tiền, dễ thương và đẹp lắm. Nhìn Linh mà Như không phải nhịn được cười, cô ấy nói với Linh như tình chị em.

– Ai bảo em là một đứa ngoan nhất trường làm gì ? Mà người như em thì có gì đâu mà phải sợ ? 

Như bỗng thay đổi cách xưng hô, nhưng điều đó không làm cho Linh phải gọi Như là chị, bởi với cá tính của cô ấy thì chẳng bao giờ gọi ai bằng chị cả, dù họ có lớn tuổi hơn mình. Nhìn Như với vẻ nổi giận, Linh toát lên vẻ đùng đùng.

– Vậy mà bà còn cười được nữa hả ? Bộ tui bị thu, rồi bị kiểm điểm bà vui lắm hả ?

– Không phải, tại tui thấy rõ trên gương mặt bà, hình như bà thích vị thầy giáo trẻ lạnh lùng ấy đúng không ? Như nhìn vẽ nổi giận của Linh mà đoán, bởi tuy Linh nổi giận nhưng vẫn không che hết được nỗi lòng của mình. Linh nằm gục xuống bàn, tỏ vẽ là lo lắng hơn nhưng miệng lại mĩm cười và thầm mong rằng ngày mai thầy Vũ sẽ gọi mình lên trường lại, thoáng chút mộng mơ rồi cô lại trở lại bình thường, nhưng vẫn cố gỉa vờ hờn dỗi và tức giận.

– Ừ thì ổng đẹp trai thật, nhưng không vì thế mà ổng lấy mất tờ biểu mẫu của tui, sao ổng không lấy mấy đứa khác ?

– Ổng như là khắc tinh của tui á bà.

– Tiền dạy thì cũng vào túi ổng, tụi tui đâu có nhận được đồng nào đâu, ổng ăn no rồi ngủ và chỉ có việc lên lớp là xong thôi. 

– Tui cũng có giá của tui mà, vừa đẹp gái lại vừa học giỏi anh văn, tui sợ gì ?

… Hình như tất cả là thế giới của Linh, Như chỉ biết lắc đầu và cười bởi vì chưa bao giờ người bạn ấy lại thấy cô em bạn thân của mình lại trở nên ” CRAZY”( Nổi loạn ) đến vậy. Gió ngoài trời vẫn thổi nhẹ, đâu đó trong căn phòng nhỏ trên gác cao ấy vẫn có hai cô gái ngồi tranh luận và cười nói với nhau, về chuyện ngớ ngẩn ở trường và kết cục của việc trêu chọc thầy giáo. Linh vẫn vui vẻ và cười nói vô tư, cô ấy không sợ về khó khăn nữa bởi có khó khăn mới làm cho cô ấy trưởng thành hơn, mười chín tuổi cũng không phải là nhỏ nữa nên những tình huống ngớ ngẩn của ngày hôm nay là một bài học lớn lao cho cô ấy, tuy nhiên cô ấy biết rằng mình đã thầm thương một người…Thương thì thương thế thôi, nhưng khó mà để nói lời yêu lắm, bởi đây chỉ là mới bước đi chập chững trong hành trang đầu đời của cô.

PHẦN BA : PHÚT LÚNG TÚNG …

 Thầy Thành là một người thầy chuyên quản về tổ kỹ luật, thầy ấy cũng là giảng viên kiêm môn tiếng Anh nhưng lại là phần nghe với viết, chứ không phải như là người mà Linh thầm thương dạy đọc với nói. Bởi cái tính lầy lội của Linh nên lúc nào cô ấy cũng phải có mặt tại phòng kỹ luật, tuy nhiên chính cái sự vô tư và đáng yêu ấy lại làm cho thầy ấy có cái nhìn khác hơn về cô bé học trò tinh quái này. Dần dần vị thầy giáo chuyên đi bắt phạt và kỹ luật sinh viên ấy lại trở thành người thầy đáng mến của Linh, thầy Thành  không phải sát thủ như trước đây nữa mà bây giờ thầy ấy là vị thiên sứ luôn mang đến những câu chuyện vui cho Linh. Vào một buổi sáng tình cờ, sau giờ giải lao của tiết ba môn Grammar của thầy Trung , Linh tìm đến phòng Kỹ Luật ở tận tầng hai và gặp thầy Thành. Thấy con bé nấp sau cánh cửa, Thành vội giả vờ khàn giọng, sau đó thầy ấy lên tiếng.

– Haizz ! đã lên tới đây rồi còn không chịu vào ?

Linh nghe thấy nói mà hơi ngượng, nét ngượng ngùng làm cho cô ấy trở nên duyên dáng và lung linh trong bộ đồng phục của trường đầy Xì teen, Linh tới gặp thầy Thành và ngồi xuống ghế rồi trò chuyện với thầy như thể cô ấy muốn cầu cứu điều gì ?

– Thưa thầy, em đến thăm thầy và em cũng có chuyện muốn nhờ thầy ạ !

– Lại là chuyện về thầy Vũ chứ gì ? Thầy Thành nói khiến Linh không đỗi bất ngờ, cô bắt đầu mông lung có có vẽ là suy đoán về mọi chuyện thì phải ? Nhìn thầy Thành bằng nét mặt lúng túng, Linh chưa kịp nói gì thêm nữa lại bị thầy kỹ luật ngăn lại và nói tiếp.

– Em đừng có biện minh, tui biết cả rồi ? Hồi sáng thầy Vũ có ghé sang gặp tôi.

Tim Linh như muốn nhảy ra ngoài khi nghe thầy Thành nói tới chuyện người ấy đến văn phòng và gặp trực tiếp với thầy ấy, Linh hốt hoảng và hỏi dồn dập như thể cô ấy đang bị ai đó rượt đuổi trong cánh rừng già ?

– Thầy…Thầy Vũ sang gặp trực tiếp thầy hả ? Thế là tiêu em rồi, thôi em xin nhận lỗi đây !

Linh chưa kịp nói hết lời thì thầy Thành vội cười, nụ cười ấy làm cho Linh càng lúc càng thấy xấu hổ hơn, nhưng Linh vẫn chưa biết rằng chuyện mà thầy Thành sắp nói ra lại không phải là chuyện đó, chuyện tờ giấy ” Biểu Mẫu” đầy ngớ ngẫn của Linh. Nhìn Linh với ánh mắt lạ lẫm, thầy kỹ luật hỏi cô ấy như thể muốn biết thêm điều gì ?

– Em sao thế Linh, thầy chưa nói hết mà , xin lỗi gì ở đây ?

Linh ngập ngừng , nhưng cô ấy thấy an tâm hơn vì bây giờ thầy Thành vẫn chưa biết gì về tờ giấy ám ảnh đó, cũng một phần cám ơn thầy Vũ bởi thầy ấy chỉ dọa tinh thần của Linh mà thôi.

– À Không, thưa thầy. Thầy nói tiếp đi ạ, chuyện của thầy Vũ sao vậy thầy ?

Thầy Thành không một chút ngần ngại và chia sẽ mọi điều cho Linh, không biết từ bao giờ cái tính nhiều chuyện ấy lại xâm nhập vào thế giới của thầy nữa ? Thầy nhấc vội chén trà và kể cho Linh nghe về chuyện của thầy Vũ.

– Thầy Vũ á hả ? Thầy ấy có một cái tính rất là khác lạ, tuy nét mặt của thầy hơi lạnh lùng ấy thôi nhưng thầy lại có một trái tim nồng hậu và bao la.

–  Số là Vũ vừa giúp cho một người lớn tuổi qua đường trước lúc đi làm, ấy là lý do tại sao thầy ấy đến gặp tôi và xin lỗi, thầy ấy cũng trình bày với tôi về em và có lẽ thầy Vũ quan tâm em lắm.

Nghe đến đây Linh cảm thấy thổn thức và tim mình càng loạn xạ hơn, tuy vậy Linh vẫn giữ nét bình tĩnh và chào thầy rồi ra về, cô ấy bước ra khỏi phòng và nở một nụ cười mãn nguyện. Chợt hồi chuông tiết bốn reo lên, Linh cuống cuồng chạy xuống tầng dưới và tiếp tục với tiết học, hai tiết cuối cùng ấy là tiết mà cô mong đợi nhất, bởi đó là tiết để cô có thể ngắm Vũ, ngắm thân hình săn chắc đầy quyến rũ, ngắm nụ cười tươi làm tâm hồn cô phải xao xuyến từng ngày. Ngay khi tiếng chuông reo lên thì Linh cũng chỉ vừa kịp vào lớp, Vũ cũng vừa mới tới sau Linh chỉ hai phút thôi nên điều đó làm cho cả lớp phải ồ lên kinh ngạc, không biết từ bao giờ cái lớp quái quỷ ấy dám chọc Linh, nhưng Linh không giận mà chỉ có cười hoài. Vũ bước vào, đăt tập giáo án xuống bàn và nói lời chào hỏi cả lớp.

– Good morning class, how are you today ? ( Chào cả lớp, hôm nay các em như thế nào ? )

– We are fine, thanks for your care, and how about you ? ( Chúng em vẫn khỏe, cám ơn thầy đã quan tâm, còn thầy thì thế nào ạ ? ) Cả lớp đồng thanh, âm thanh ấy nghe mà thoải mái và vui vẻ lắm.

Vội loay hoay tìm viên phấn, Vũ quay sang hỏi cả lớp về công việc của từng người, dở danh sách ra và dò từ trên xuống, bổng thầy ấy chấm bút lại và gọi tên. 

– Linh, where are you ? ( Linh , em ở đâu ? )

Linh bất chợt ngạc nhiên, không biết thầy ấy lại dở trò gì nữa đây, Linh bối rối và trả lời.

-Yes, I am here. What do I do ? ( Vâng, em đây nè thầy. Em phải làm cái gì ạ ? )

Nhìn Linh bằng nét mặt vô hình,anh ấy như muốn tấn công cô học trò nhỏ này nhiều hơn, nhưng suy cho cùng thì mục đích cuối cùng vẫn làm cho cô ấy tốt hơn về khả năng ngoại ngữ của mình, bởi hơn ai hết Vũ biết cô ấy cũng là người nổi bật của lớp.

– Go to the board and write for me the topic yesterday.  Then, please write down one sentences have the structure of past simple ? ( Đi lên bảng và viết cho thầy chủ đề của ngày hôm qua. Sau đó, sau đó làm ơn viết cho thầy một câu  có cấu trúc về thì quá khứ đơn ? )

Tưởng là gì chứ điều đó là một vấn đề nhỏ đối với Linh, phải nói rằng trước kia đó là chuyện Linh không thể nào làm được nhưng bây giờ thì có lẽ chuyện đó chỉ là việc đếm trên đầu ngón tay, Linh đặt vội quyển vở ghi chép xuống rồi lên bảng và viết ra những gì theo yêu cầu của người ấy. 

– Finish ! so easy for me ( Xong rồi ạ, nó rất là dễ đối với em ? )

Nguyễn Hoàng Vũ, cái tên của một người đã làm trái tim của bao cô gái trong trường phải ngây ngất bởi vẽ đẹp trai và quyến rũ với nụ cười tỏa nắng, đặc biệt là Linh khi lúc này đứng bên cạnh người ấy làm cho cô không thể tập trung được, tuy nhiên Linh vẫn cố gắng che dấu đi nét ngại ngùng của mình và tỏ vẻ rằng mình đang tự tin với phần viết ở trên bảng. Vũ không nói gì mà chỉ cười, anh ấy lắc đầu rồi nhìn Linh và nói .

– Are you sure with your sentence ? ( Em đã chắc chắn với câu của em chưa ? )

Linh vẫn cương quyết và cho rằng câu đó là đúng, không chút suy nghĩ gì mà cô ấy lại chốt đáp án cuối cùng, tuy nhiên cô lại quên rằng dạng quá khứ nhưng ở thể nghi vấn nên quên mất dấu chấm hỏi. Vũ vẫn nhìn Linh và tuyên bố với cả lớp khiến Linh không tài nào trả lời được, tuy nhiên anh ấy chỉ làm bộ vậy thôi chứ thật ra đâu đến nỗi phải ác đến như vậy.

– You are wrong and you will get Yero mark from me ! ( Em làm bị sai rồi, em nhận điểm không của thầy nhé ! ) 

Linh không nói gì và cũng không tranh luận như mọi khi, bởi cô ấy biết lỗi của mình và trước sau gì thì anh ấy cũng bắt bẻ và làm trò hề của mình cho cả lớp cùng xem. Tuy vậy, Linh không giận mà càng lúc càng say mê anh hơn, bởi Linh yêu anh vô điều kiện và tình yêu đó xuất phát từ trái tim khi tiếng lòng cô từ trước đến giờ chưa bao giờ biết được cái  mùi vị yêu đương là gì ? yêu một người có lẽ là khó, nhưng trong tâm hồn của người con gái đang tuổi tròn trăng đầy sức sống ấy là cả một vấn đề, vì cô đã biết yêu. Không biết có vội vã yêu không khi lúc này trong mắt cô, trong thế giới của cô thì anh chàng tên Vũ ấy luôn là tất cả. Vũ lại nhìn Linh rồi ngước sang nói với cả lớp, với chất giọng ấm áp và điềm tĩnh, anh nhanh chóng lấy đi sự chú ý của mọi người.

– Linh, she doesn’t wrong in meaning , but she forgot the question mark in the end, that was most important. So, please noted more from her false ! ( Linh, em ấy không sai về nghĩa, nhưng em ấy lại quên dấu chấm hỏi ở cuối câu, điều đó rất là quan trọng. Vì vậy, các em phải chú ý nhiều hơn về lỗi của Linh ! )

Vậy là Linh bước về bàn với điệu bộ ỉu xìu và ngơ ngác như con mèo lười bị cụt đuôi,cô ấy không ngờ rằng chút lỗi nho nhỏ như hạt gạo ấy lại làm cho cả lớp phải cười và có cái nhìn khác lạ về cô. Chưa bao giờ cô lại thấy mình xấu hổ đến như vậy ? Vũ đã thấy được điều đó qua thái độ của Linh, anh ấy tiến lại gần và vỗ vai Linh rồi gửi lời động viên khiến Linh càng thấy mình mạnh mẽ hơn.

– Nothing ,You are the best one today, try yourself ! ( Không có gì cả đâu, hôm nay em như vậy là nhất rồi, cố gắng lên em nhé ! )

– Yes, I will try my best, many thanks ( Vâng, em sẽ cố gắng hết mình ,cám ơn thầy nhé ! )

Linh thủ thỉ và ngoan ngoãn hơn trước rất nhiều, không biết tự lúc nào cô trở nên tốt tính và thay đổi bất ngờ đến vậy ? Có lẽ,hình ảnh của Vũ đã xuất hiện trong tâm thức của cô và chính người đó đã làm mọi thứ thay đổi quá nhiều về con người cô. Bố mẹ Linh cũng cảm thấy an tâm và vui vẻ hơn phần nào, khi chứng kiến con gái yêu của họ đã thay đổi và càng ngày càng tiến bộ hơn, điều đó làm cho họ cảm thấy tự hào rất nhiều.

…Sau ngày hôm đó, Linh càng lúc càng thấy mình tự tin hơn, cô thấy rõ sức sống đang lan tràn và có một luồng điện nào chạy ngang trong người mình làm cô như trở nên tỏa sáng.  Kể từ lúc người đó đến làm việc ở cái trường này đến giờ thì Linh như là một cây sao sáng của trường, cô ấy trở nên tài năng hơn, giỏi hơn, nhưng lúc nào cũng duyên và khiêm tốn. Có lẽ, bao đức tính tốt đẹp ở con người anh đều được Linh xếp gọn vào ngăn cuộc sống của mình rồi ?

PHẦN BỐN : CHÚT DỖI HỜN VÔ TƯ

Cho đến một ngày …

– Good morning class, today we are very happy to welcome a new member, her name is Hương.  ( Chào cả lớp , hôm nay chúng ta rất vui để chào đón thêm một thành viên mới, tên của bạn ấy là Hương )

Giới thiệu xong, anh ấy lại quay  sang và nói với Hương rồi nở nụ cười trìu mến khiến Linh không thể nào kiểm soát được cơn ghen của mình.

– Hương , take a seat and  discuss with your friends about the topic today ! (Hương, em tìm chỗ ngồi và thảo luận với bạn của em về chủ đề hôm nay nhé ! )

Hương là một người bạn mới đến,tuy nhiên cô ấy cũng là người học rất giỏi về tiếng Anh nên từ lúc ấy hai người Linh và Hương trở thành tình địch của nhau.  Chưa bao giờ Linh lại cáu gắt ,nhưng kể từ lúc Hương chuyển đến thì cô ấy lúc nào cũng kiếm cớ để tranh luận, ai đâu biết rằng tự sâu đáy lòng đó là sự ghen tuông vu vơ của một người con gái đang yêu bởi vì người ấy quan tâm đến Hương nhiều hơn. Hương vẫn chưa biết gì về Linh và tại sao cô bạn này lại luôn tranh luận với mình, cho bên buổi sáng thứ Hai đầu tuần sau giờ sinh hoạt lớp ,Hương lại chổ ngồi của mình và trò chuyện với Linh.

– Hey, why do you usually argue with me ?

-Why don’t you do it with another one in our class ?

( Hey, tại sao bạn lại luôn tranh luận với tôi ? )

( Tại sao bạn lại không làm điều đó với những người khác trong lớp của chúng ta? )

…Biết bao là câu hỏi khiến Linh càng lúc càng trở nên bực mình, Linh rất muốn kiểm soát cơn giận dữ của mình bởi từ khi có anh đến thì cô ấy không còn là bà chằng của lớp nữa , tuy nhiên không hiểu sao khi nghe Hương hỏi thì Linh lại đùng đùng nổi giận đến vậy.

– Nói tiếng Việt mẹ đi !

– Why ?

– Why, Why cái gì ?  Vì tao thích, được chưa ?

Hương không biết nói gì ngay lúc ấy nên chỉ biết im lặng rồi quay người bỏ đi, chỉ còn lại một mình Linh đơn độc và ngồi đó đánh rơi từng giọt nước mắt, giọt nước mắt trong sáng và hiền hòa của một tâm hồn mộng mơ lần đầu khóc vì ghen.  Vì nóng giận buông lơi mà đánh mất đi cái nét duyên của mình nên bây giờ Linh cần yên tỉnh, có thể điều đó sẽ làm cho cô ấy trở nên bình tĩnh và lấy lại được cái phong thái nhẹ nhàng và thanh thoát như ngày đầu tiên cô gặp anh. Ấy là chút hờn dỗi, chút ghen buổi ban đầu thôi, Linh tự mình an ủi và nói với chính mình rằng mình phải cố gắng. Bởi ít ra thì cô cũng cảm thấy hạnh phúc bởi mình được ghen, mà ấy cũng là lần đầu tiên cô ấy biết được cái cảm giác ghen tuông là gì ? Phút nóng giận qua đi để lại cho cô một bài học sâu sắc, nóng giận chẵng được ích gì mà chỉ làm cho con người ta trở  bên bức xúc và căng thẳng hơn. Và rồi cô lại cười, một nụ cười đẹp và ngây ngất làm say đắm hồn ai ?

Linh tiếp tục trở về phòng và hy vọng mình có thể vui trở lại, những lúc như thế này cô lại trở về với Như để trút hết nỗi niềm, bởi chỉ có người bạn lớn tuổi hơn mình ấy mới hiểu Linh vô điều kiện thôi. Bước tới số nhà 60 Tôn Thất Thiệp, Linh gõ cửa và bước vào phòng Như như thể cô muốn ôm chầm lấy người bạn mình và khóc. Như vẫn ngồi đọc sách và nhìn Linh rồi an ủi cô ấy, bởi lúc này Như biết người bạn cứng đầu ấy của mình lại có chuyện gì bị tổn thất về tâm hồn và thể xác rồi đây ? Chứ một người có cá tính như Linh thì không có gì là ngăn được cô cả. Vậy là Như tiến lại gần hơn với Linh và hỏi chuyện với cô ấy như muốn chia sẽ nỗi niềm của Linh.

– Hôm nay cậu sao vậy ? Có chuyện gì làm cho người bạn bản lĩnh của tôi phải buồn như hôm nay thế ? 

– Cậu đang khóc hả Linh, tớ thấy giọt nước mắt cậu rơi rồi kìa !

Linh cố gắng lắm mới ngăn được cái cảm xúc của mình ngay lúc ấy, nhưng sao thế khi chính cơn ghen ấy lại bùng phát trong người của Linh, lau nước mắt rồi cô ấy chia sẽ với người bạn thân yêu .

– Có chút nào đó gọi là tức lắm !

Ngậm ngùi một tí rồi Linh lại hỏi Như lần nữa ?

– Ê mày , có phải yêu một người mà thấy người đó quan tâm người ta hơn mình, rồi khi không tự nhiên khóc và buồn vu vơ, ấy gọi là gì á ?

Như biết ngay là Linh sẽ hỏi mình về điều đó, bởi chỉ nhìn Linh ban đầu lúc mới bước vào phòng là Như đã hiểu được rồi, Như nhìn Linh rồi cười và nói tiếp để cô bạn ấy phải an lòng mà không phải băn khoăn.

– Là bà đang ghen đó bà Linh à ! 

– Ghen cơ á ? Linh hơi ngạc nhiên bởi câu trả lời của người bạn ấy, nhưng cũng không nhịn được cười bởi lần đầu tiên cô ấy được ghen. Cũng thật đáng yêu, đáng nhớ và đáng ghét người ấy lắm khi tư nhiên vô tình bước vào ngôi nhà nhỏ của Linh.

Một buổi sáng thứ Bảy mộng mơ, Linh bất chợt gặp lại cái ánh mắt đó nhưng hôm nay cô ấy không lại gần nữa mà tỏ vẻ làm ngơ, mặc dù ngay lúc này cô muốn lại gần và nhìn sâu vào ánh mắt ấy lắm. Hôm nay người ấy có tiết, lại là hai tiết đầu nữa nên Linh rất vui, tuy nhiên cô ấy vẫn giữ nguyên nét vẻ ban đầu là không nói chuyện để chọc tức Vũ, người đã làm tim Linh thổn thức. Thấy Linh dạo này hơi lạ lùng và em ấy dường như không thèm nhìn mặt mình nữa nên sau giờ ra chơi, Vũ hỏi Linh.

– Mấy ngày nay sao em lại làm ngơ với tôi ?

Linh vẫn không nói gì mà vội quay lưng rồi bước ra ngoài, lòng thầm nghĩ chắc anh ấy sẽ gọi mình lại và quan tâm mình hơn, nhưng sự thật làm cho Linh phải bối rối hơn, có một chút nào đó gọi là dỗi hờn trong suy nghĩ của một cô gái đang yêu thì phải ? Vũ thấy Linh đi ra ngoài mà không nói thêm một lời nào cả nên anh ấy càng nổi giận hơn, đặt cuốn English For Tour Guide ( Tiếng anh cho hướng dẫn du lịch ) xuống bàn, anh ấy nghiêm giọng và lớn tiếng.

– Linh, come back . Quickly, please ! ( Linh, quay lại đây. Nhanh lên ! )

Lời ra lệnh nó mạnh mẽ và quyền lực khiến Linh dù có bướng bỉnh đến mấy cũng phải quay lại và lễ phép, với nét mặt ngại ngùng hơi gượng đỏ và có đôi chút gọi là lúng túng xen lẫn tí hồn nhiên, Linh quay lại và ngoan ngoãn bước vào lớp. 

– Thưa thầy, em xin lỗi thầy ạ !

Lời nói xin lỗi ấy dù không muốn nhưng vẫn phải nói ra, bởi dù thế nào thì Linh vẫn biết rằng mình nên nói vẫn hay hơn, cô đã nói ra tiếng lòng của mình bằng một lời xin lỗi nhẹ vơi, nhưng yêu và thương người ấy nhiều lắm. Nhìn nét mặt ngây thơ và hồn nhiên của cô bé học trò, Vũ không đỗi phải bật cười, anh ấy tiến gần lại hơn và lau đi vết mực còn lại trên má làm cho Linh phải giật mình, nhưng lại thích lắm.

– Má em bị dính mực kìa , mà sao em lại làm ngơ với tôi mấy ngày hôm nay vậy ?

– Tôi làm gì em buồn à ?

Lời nói đó của Vũ làm cho cô ấy phải thẹn thùng hơn, cũng chẵng biết nói sao nữa khi nếu một mai này anh ấy biết tình cảm của mình, liệu anh ấy có chấp nhận tình yêu của một cô bé được xem là học trò của mình hay không ? Càng nghĩ, Linh càng bối rối và lo lắng nên quên câu hỏi của Vũ, điều đó khiến anh ấy phải tò mò hơn. 

– Em sao vậy Linh ?

 Câu hỏi ấy bất chợt làm đánh thức đi suy nghĩ của Linh, cô ấy không nói gì mà chỉ im lặng một lúc rồi trả lời Vũ.

– Dạ không có chuyện gì ạ, chỉ là em có chút chuyện riêng tư.

Riêng tư hay nỗi lòng mình dấu kín ? Linh dằn xé nỗi lòng mình, Linh sợ mất anh lắm khi một ngày nào đó ai đó vô tình ngang qua và cướp mất anh khỏi cuộc đời của Linh ? bởi vậy hôm nay cô ấy mới khóc, mới ghen và có chút gì mang trong mình gọi là vu vơ, là dỗi hờn quá đổi…

PHẦN NĂM :  ÁNH NẮNG CỦA EM

Bỏ qua chuyện của ngày hôm qua, Linh bỗng thấy bồi hồi hơn nữa khi một chút giận vu vơ ấy lại làm cho cô ấy trở nên có cái nhìn khác hơn về anh ấy, đúng thật thương chừng nào càng thấy mình ngốc thêm ngần ấy. Cô vẫn dở cái trò ngây ngô, nhưng chính cái sự mạnh mẽ của người đàn ông đầy kiên quyết và bản lĩnh, dám tiến sát gần và lau má cho mình ấy lại làm cho Linh không thể cưỡng lại được, cô chỉ biết lặng im và nghe tim mình đập mạnh lên từng hồi thôi. Ngày thứ Ba rồi lại ngày thứ Tư…cho đến ngày cuối tuần, Linh mới được gặp lại Vũ vì cả tuần nay cô ấy bận đi luyện thanh nhạc để trình diễn cho cuộc thi chung kết toàn quốc tại thành phố Hồ Chí Minh. Bước xuống sân bay, lòng Linh như nôn nao mong được gặp lại anh, nghe giọng nói của anh và được anh thủ thỉ khi mỗi lần Linh Khóc.  Bởi trước khi về lại Đà Nẵng, Linh có nhắn anh ra đón Linh vì hôm đó ba mẹ Linh không thể ra được, cô bạn thân thì lại về quê nên lúc này người duy nhất có thể đón Linh không ai khác chỉ có Vũ.Từ xa, Linh chạy lại và ôm lấy Vũ, một cái ôm chặt như đã lâu chưa được gặp, điều đó làm cô quên mất rằng người mà cô đang ôm ấy là thầy giáo của mình. Vũ hơi bất ngờ mà không nói gì cả trước hành động đó của Linh, Linh đã ôm anh rồi nhưng sau đó lại vội buông tay bởi lúc này đây cô ấy mới thấy mình hơi ngại, phút ngập ngừng Linh nói .

– Em xin lỗi thầy, em vui quá !

Vũ chỉ mĩm cười nhẹ rồi cùng cô học trò của mình lên đường về nhà, Linh bỗng thấy mình vui và hạnh phúc quá đỗi khi lúc này đây cô ấy đang ở cạnh một người, cạnh chàng hoàng tử mà cô ấy thầm mong thầm nhớ. Xe đã dừng trước cổng, Linh chào anh rồi bước vào phòng. Trên gác cao nhìn xuống, Linh vẫn dõi theo hình bóng của anh, bên chiếc áo sơ mi màu trẳng đầy lịch lãm và quyến rũ.

… 

Cho đến ngày hôm sau, ấy là ngày mà Linh rất mõi mòn mong đợi khi đã mấy ngày cô chưa được nghe giọng nói của Vũ và nhìn thấy nụ cười của anh ấy. Vậy là sau hai tiết đầu của môn sinh , ấy là lúc tim Linh đập mạnh và nghe tiếng lòng thổn thức, cô được gặp lại người cô thương nữa rồi. Chỉ mong sao tiết học đừng kết thúc nhanh, để cô được ngắm anh nhiều hơn nữa. Tự đáy lòng mình cô muốn nói ” Vũ ơi, em yêu anh nhiều lắm “, nhưng vẫn ngại và canh cánh trong lòng vì không biết ngỏ lời, liệu anh có thương và cho phép mình yêu anh không? Linh dằn lòng suy nghĩ, càng nghĩ nhiều cô lại càng say đắm về anh hơn, có lẽ tình yêu buổi ban đầu ấy đã cháy bùng theo cô từng ngày, từng phút đến từng giây. Bất chợt nhìn những áng mây bay trên nền trời xanh thẳm, tâm hồn cô như thể trở về một thế giới bao la, ở đó có cô và người cô yêu đi cùng trời cuối đất. Đang suy nghĩ mông lung, chợt hồi chuông tiết bốn reo lên làm cô phải vội vàng, chạy về phía lớp học phòng 506 mà vô tình đánh rơi chiếc khăn mùi xoa, nghe một mùi nước hoa thơm thơm phảng phất trong gió. Vừa lúc đó Vũ đi ngang qua, chỉ vô tình thôi nhưng anh đã nắm được nó, ôi nó dịu dàng và ngây ngất làm sao ?  Chiếc khăn tay thơm mùi hoa lan, chợt nhớ lắm khi đâu đó trong tim anh lại nghe khe khẽ tiếng vọng về của núi rừng cao nguyên, vùng đất ĐaK LaK quê anh nồng nàn để nhớ.  Vũ đã biết chủ nhân của vật mà anh đang cầm trên tay là của ai, nhưng anh ấy lại không dám nói trước lớp bởi anh biết thảo nào lũ học trò tinh quái ấy sẽ dở trò , nhất là các thầy cô trong tổ bộ môn sẽ chọc thầy ấy nên sau giờ giải lao, vũ lên giọng với Linh như thể ra hiệu điều gì ?

– Linh, sau tiết cuối cùng của thầy, em sang phòng giáo vụ gặp thầy nhé !

– Hôm nay thầy sẽ trực ở đó, em có thể sang gặp thầy vì thầy có chuyện muốn trao đổi với em.

… Dạ ! Linh đáp trong nhẹ nhàng nhưng hình như cô vẫn còn thắc mắc vì không hiểu sao lần này thầy lại gọi mình về phòng giáo vụ, không biết ổng có dở trò gì không nữa đây ? Linh hơi ngượng một tí, nhưng cô lại mỉm cười và rất vui vì đó là điều mà cô mong mỏi. Vậy là giờ học cũng đã kết thúc, Vũ đã về phòng giáo vụ và ở đó đợi Linh , Linh  cất vội mấy tập sách rồi đi bộ lên tầng hai, phòng 208. Thấy Linh bước vào, anh nhanh nhẹn đặt vội ly nước xuống và bảo Linh ngồi đợi ở ngoài bàn, chừng hai phút sau…

– Linh, hôm nay em xinh lắm ! Trong khác hơn mọi ngày thì phải ?

 Linh rất vui vì ấy là lần đầu tiên cô được người đó khen, mặt lúng túng và má đỏ ửng hồng, cô chỉ biết cúi mặt và ngại ngùng. Nhưng rồi cô cũng lấy lại sự bình tỉnh, nhìn Vũ và nói nhẹ.

– Dạ, em cám ơn. Mà thầy gọi em lên có việc gì không ạ ?

Vũ im lặng một hồi rồi vội quay sang phải lấy chiếc cặp sách tay ra rồi đưa chiếc khăn tay mùi xoa cho Linh, anh ấy hỏi như thể muốn biết cái cảm giác của một người con gái lần đầu như thế nào khi thoáng vô tình cô làm lay động tâm hồn anh, về một cái nhìn gì đó xa xăm, đẹp lắm. Nhưng , anh biết đó chỉ là phút cảm nhận thôi bởi hơn ai biết ngay bay giờ anh đã có một tình yêu đích thực, với lại anh cũng không hề biết rằng người con gái đánh rơi chiếc khăn mùi xoa ấy lại thương thầm nhớ trộm anh. Đang suy nghĩ mênh mang, anh chợt tỉnh thức bởi tiếng gọi của thầy Thành, thầy ấy chỉ ghé văn phòng và nhận hồ sơ tí thôi rồi lại đi tiếp. Trở lại với chuyện đưa chiếc khăn, Vũ cầm trên tay và đưa cho Linh rồi hỏi.

– Chiếc khăn này là của em à ?

Linh chợt bồi hồi và có chút xen lẫn chút ngạc nhiên, vì không hiểu tại sao anh lại có chiếc khăn đó ? hèn gì sáng này, tìm mãi mà chẵng thấy nó đâu. Nhận được chiếc khăn, Linh ngập ngừng đáp lại Vũ bằng ánh mắt xao xuyến.

– Dạ vâng, nhưng sao nó lại ở chổ của thầy ạ ? Linh cười thầm, nhưng là chút khẽ thôi.

Vũ vẫn biết mình nên nói cái gì, nên anh ấy nói vời Linh như dặn dò Linh lần sau phải cẩn thận hơn, chứ đừng để ai đó phải bận lòng vì mùi hương nồng đáng nhớ đó.

– Sáng nay thầy vô tình đi ngang qua và thấy nó rơi vội trúng vào tay thầy, không biết là của ai nhưng thầy nghĩ rằng đó là của em, vì chỉ em mới có mùi hương đặc biệt ấy, nó không quá xa lạ gì khi chính tôi ngày nào cũng phải đối mặt với cái mùi này trên lớp. Thơm lắm, giữ cho cẩn thận nhé !

Linh rất hạnh phúc khi không biết khi nào anh ấy lại chú ý đến mình, đặc biệt chính mùi hương ấy đã khiến anh nhớ mãi về cô, càng tuyệt vời hơn nữa khi trên chiếc khăn đó có đôi tay ấm áp của anh cầm và chạm nó rồi chính tay anh trực tiếp gửi cho cô. Ôi, Linh như người thơ thẩn trên mây và không biết mình bị cuốn hút từ lúc nào nữa ? 

Vũ đã về, nhưng anh ấy vẫn nở nu cười tươi. Mấy hôm nay trời cứ chuyển âm u và mưa hoài, nhưng không vì thế mà cản ngăn bước chân Linh đến trường, vì cứ như thế cô lại được ngắm nụ cười tỏa nắng của anh. Mưa bên ngoài to lắm, nhưng tâm hồn cô vẫn cứ mộng mơ và yêu đời đến lạ, bởi trong cô nụ cười của anh là ánh nắng, là cả một khoảng trời hy vọng đầy màu xanh. Vũ đã về rồi, nhưng nụ cười của anh vẫn còn mãi và tỏa nắng khắp cả sân trường, ngày hôm đó tuy mưa nhưng ngỡ sao có nắng mang về… Và hơn những gì là tất cả khi chính anh đã mang nắng về xoa dịu những cơn mưa, mang ánh nắng tình yêu sâu thẳm trong tâm hồn mộng mơ của một cô gái học trò đáng yêu đáng mến.

PHẦN SÁU : MÓN QUÀ SINH NHẬT

Ngày thứ Bảy tìm về với một cơn mưa dài nặng hạt, không biết sao khi trời bất chợt đổ cơn mưa rào và lớn đến như hôm nay ? Linh chạy đến trường và ướt nhẹp cả mình, thấy vậy mà thương lắm. Cơn mưa thật chết tiệt, tại nó mà Linh phải lỡ mất tiết đầu tiên của anh. Bước lặng lẽ từ từ vào lớp, Linh ngập ngừng và cúi đầu xin lỗi Vũ vì hôm nay đi muộn hơn mọi khi. Vũ chẳng nói gì mà chỉ biết mời Linh vào lớp và tiếp tục vào bài giảng của mình, Linh cũng cảm nhận được điều đó vì hơn ai hết cô ấy hiểu tính cách của anh. Bỗng giật mình, anh gọi Linh lần nữa .

-Linh, you are late today.  What will you do to prepare for your lesson today ? 

( Linh, hôm nay em đi muộn. Em sẽ làm gì để chuẩn bị cho bài học hôm nay ? )

Linh nghe anh hỏi mà người đờ ra vì không biết ngay lúc này mình cần phải làm gì nữa, tuy nhiên với trí thông minh của mình nên cô ấy đã biết cách lấy lòng thầy và chinh phục cả lớp, lây lại chút bình tỉnh rồi Linh đáp.

– Sir,  i know what will i do now ? Actually, I will arrange my topic and discuss With Huong, my new friend. Is that right ?

( Thưa thầy, em biết em phải làm gì ngay bây giờ ? Dĩ nhiên là em sẽ sắp xếp về chủ đề của em và thảo luận với người bạn mới của em, Hương. Đúng không ạ ?

Vũ rất vui vì cô học trò của mình rất thông minh, anh ấy biết cô ấy cần phải làm gì nên chỉ lên giọng một tí rồi quay về bàn và tiếp tục với việc chấm bài kiểm tra.

-Good job ! ( Tốt lắm ! )

Vậy là sau hai tiết đầu tiên vui vẻ, Linh không biết nói gì khi ngay bây giờ cô ấy chỉ biết ngồi nhìn anh. Hôm nay là ngày sinh nhật, không biết anh ấy có biết được điều đó không nữa ? Linh bắt đầu hình dung và mộng mơ, rằng đêm nay anh ấy sẽ xuất hiện với một bộ sơ mi trắng tinh và nở một nụ cười đẹp tựa thiên thần , đến bên Linh và tặng cho Linh những đóa hồng hay là một chiếc đồng hồ quả lắc ? Vậy sẽ vui hơn, hạnh phúc hơn khi được anh quan tâm, ôi tình yêu nó cháy bổng và làm Linh phá đi ranh giới giữa thầy và trò rồi, Linh không biết khi bây giờ cô yêu anh bằng cả trái tim mình, không còn là chút lâng lâng buổi chớm thủa gặp anh nữa.

Ngày đó cũng là ngày đặc biệt của Linh, ngày mà cô ấy hân hoan hiện diện trên cõi đời này mà người ta gọi đó là sinh nhật. Không biết liệu rằng cả lớp có ai là người để ý đến mình hôm nay Không ? Linh bắt đầu nghĩ và những gì cô nghĩ không phải là điều mà cô dự tính, bởi lũ bạn tuy ghét cô nhưng lúc nào cũng cảm thấy an tâm hơn khi có cô chia sẽ những khoảnh khắc tuyệt vời, của tình bạn trong từng trang sách, trong chiếc áo dài thơ thẩn bay bay,…và hơn hết là trong những dồng lưu bút miệt mài còn mãi ấy có bóng dáng của những vị thần tiên. Ngày hôm ấy vội trôi qua và ban đầu là hờ hững lắm, nhưng Linh không buồn bởi cô biết thế giới này rộng lắm nhưng lại có được bao người để gần gủi và quan tâm, bởi thế lúc nào cô cũng cười thật tươi và nụ cười ấy luôn luôn tỏa nắng trong mắt mọi người. Cho đến cả Vũ, người mà cô yêu thương và mơ mộng về đêm hôm nay cũng không có tiết vào buổi chiều nên cô buồn lắm, cô nhớ ánh mắt rạng ngời, bờ môi quyến rủ và căng tròn chín mộng khiến cô muốn chạy lại và hôn nhẹ lên bờ môi ấy. Bờ vai rộng và hơi thở ấm áp của anh chỉ ban đầu chạm khẽ thôi cũng làm cho cô xao xuyến đêm ngày, cô yêu anh chân thật từ cái ngày cô gặp anh, tình yêu sét đánh của một cô gái tuổi chưa tròn hai mươi với một người thầy vừa tròn hai mươi tư tuổi. Người đó trất trẻ, đẹp trai, tài năng và rất là hiền. Tuy nhiên, nghĩ lại hôm nay anh ấy không đến và cũng không nhớ hay biết gì về ngày sinh nhật của mình nên cô buồn lắm, cô chỉ biết ngồi một mình bên khung cửa sổ và ngắm sân trường rơi một cánh hồng xinh…

Cho đến tối hôm ấy, cô lê bước chân mỏi mệt của mình về đến nhà và thờ thẩn như một người vô hồn, ba mẹ cô thấy con gái vậy biết là tâm lý nhưng họ vẫn im lặng vì mọi chuyện đều đã sắp đặt cả rồi, đằng sau màn kinh hoàng ấy là cả sự ngạc nhiên mà họ muốn dành cho con gái yêu. Vừa mới bước chân vào nhà, một tiếng pháo tuyết bùng lên và cả gian phòng đầy hoa, từ phía sau bức màn nhung ấy hiện ra những người bạn vui tươi, cầm bánh kem và tiến lại gần Linh và tặng cho cô những lời chúc tốt đẹp. Linh bất ngờ lắm, khi đó là món quà tuyệt vời nhất mà cô ấy được nhận, càng ấm áp hơn khi quanh cô lúc nào cũng có những người ban tuyệt vời. Tuy nhiên có môt chút nào đó goi là buồn, bởi sâu thẳm trong tâm hồn cô ngay lúc này chỉ nhớ đến anh, không có món quà nào vô giá hơn anh cả nếu hôm nay anh không đến. Linh nhận bánh, hoa và quà rất nhiều,…cô cố gắng nở nụ cười vui và tươi, nhưng lại thoáng lên những nét buồn đáng yêu. Cô đang miên mang suy nghĩ thì một người bạn trong nhóm đến bên cô ấy và nói rằng.

-Linh, bọn tớ có một món quà đặc biệt dành cho cậu, tớ nghĩ cậu sẽ thích rất là nhiều, hihi…

-Là gì vậy ? Linh hỏi trong sự tò mò !

-Thầy ơi, thầy có thể xuất hiện được rồi đó, người bạn cùng lớp ấy nhanh miệng ra lời nhắn cho thầy.

Vậy là đằng sau bức màn nhung màu xanh dương nhạt ấy, Vũ bước ra và gửi lời chúc mừng đến Linh khiến cô không thể nào bất ngờ được, cô ấy cũng không bao giờ biết được thầy lại đến đây và chính sự xuất hiện của anh làm cho tim mình phải bồi hồi đến vậy. Bước đến bên Linh và tặng cho cô bé học trò dễ thương ấy chiếc đồng hồ quả lắc, Vũ nói.

– Chúc em sinh nhật vui vẻ, đây là quà của thầy và chiếc đồng hồ quả lắc này sẽ giúp em nhớ mãi về thời gian đi học, chứ dạo này tui thấy cô hay late for school quá, hihi ( Đi học muộn ), Vũ lại cười và chính nụ cười đó lần nữa làm cho con tim cô chết mòn chết mõi. Nhìn Linh với nụ cười tươi đầy hạnh phúc, Vũ lại hỏi Linh vì anh ấy biết rằng tại sao mình lại biết ngày sinh nhật của cô ấy, với bản lĩnh và mạnh mẽ nhưng rất đỗi lịch sự, Vũ đã chinh phục được con tim của tất cả mọi người trong căn nhà của Linh.

– Hẵn là em muốn biết tại sao tôi biết hôm nay là ngày của em chứ gì ?

Linh bị đoán trúng tim mình nên chỉ ngập ngừng rồi nói thỏ thẻ.

-Dạ !

Vũ lại nói với Linh như tỏ vẻ trách móc cô học trò mình , nhưng anh ấy lại thích thế bởi trong mắt anh cô bé ấy lúc nào cũng ngoan và dễ thương. Nhìn Linh với nét ngượng ngùng trong buồn cười, nhưng đáng yêu lắm.

-Em quên rồi hả ? Chính tôi là người nắm danh sách của lớp, nên cô nào cậu nào sinh ngày mấy năm mấy tui đều biết hết. Cô đó nữa, không lo phụ bác dọn đồ ra đi còn ngây người ra nữa. Tiếng nói xuất phát từ trái tim chân thật làm cho Linh cảm thấy mình như được anh quan tâm và gần gủi hơn, Linh yêu anh nhiều lắm Vũ à ! Lời nói nội tâm ấy xuất phát từ trái tim và muốn Linh thổ lộ, nhưng ngay lúc này đây thì sớm quá, Linh không muốn biết bao công sức của mình bị đổ xuống sông xuống biển nếu ba mẹ biết mình đi yêu thầy. Vậy là cô chỉ cười, thoáng chút suy nghĩ vu vơ tí rồi thôi và lại tiếp tục cho buổi tiệc. Thời tiết dạo nay cứ hay chuyển mưa và xe xe lạnh chút đầu mùa vì đang độ lập đông, nhưng Linh rất là vui và ấm áp khi chính ngay lúc này đây đông đủ mọi người, lắm những yêu thương và biết bao cung bậc cảm xúc đan xen. Một buổi tối ngập tràn niềm vui, Linh cười mãi và trong cô hạnh phúc nhiều lắm, bởi ngay bây giờ đây trước mắt cô có ba mẹ, bạn bè…và hơn hết, có người cô gửi trọn tình yêu. Món quà sinh nhật tối hôm nay là món quà tuyệt vời nhất, cô nâng niu nó và xem nó như là một phần đầu tiên trong lần đầu yêu của cô. Tan buổi tiệc, mọi người đều ra về nhưng thầy Vũ thì vẫn còn ở lại vì ba mẹ của Linh muốn tâm sự với thầy về việc học của con gái mình ở trường, ấy là lúc để cho Linh được ngồi từ xa và ngắm anh nhiều hơn. Ôi, gương mặt thanh tú điển trai và lúc nào cũng cười, tuy cười thoáng nhẹ thôi nhưng lại đẹp và ngây ngất lắm. Chưa bao giờ cô lại yêu anh say đắm như hôm nay, ngoài miệng vẫn xưng thầy trò lắm nhưng trong thân tâm của cô bé đó lúc nào cũng muốn mình được gọi một tiếng “ anh ” , chứ không phải là thầy nữa. Món quà ấy đẹp lắm, nó không phải là chiếc đồng hồ quả lắc cô đang cầm trên tay mà đó là cái tình cảm của anh, cô đang ôm cái tình của anh vào lòng và tiếng tích tắc của tiếng trong hồ đó như nói lên tiếng nói nội tâm của cô, tíc tắc,…Em yêu anh !

PHẦN BẢY : ĐẠI CHIẾN GIẢNG ĐƯỜNG

Ngày hôm sau Linh lên lớp với nét vẻ hào hứng và vui tươi, cả lớp cũng biết được điều đó nên càng lúc càng chọc cô với thầy Vũ nhiều hơn, rồi thế là mọi chuyện cũng trở nên phức tạp hơn kể từ phút giây đó. Vũ bước chân vào lớp với vẻ mặt nghiêm nghị hơn mọi khi, ánh mắt lạnh lùng của anh lại trở về ban đầu và nụ cười của anh cũng ít hơn khi anh biết tin cả lớp đang đồn tin gì đó không hay về chuyện thầy giáo Vũ đi hẹn hò và tặng quà cho sinh viên. Với cơn giận, anh gõ mạnh cây thước xuống bàn và lớn tiếng, Linh cũng không hề biết chuyện gì nhưng lúc này cô chỉ biết ngồi im lặng và theo dõi thôi, bởi cô không biết được rằng chính nhóm bạn chơi chung với cô đã đi đồn bậy về chuyện của thầy Vũ khoa Ngoại Ngữ với cô sinh viên, người ấy là Linh. Không ngờ, Linh lại bị chúng bạn lôi vào cuộc mà không hề biết. Trở lại với chuyện của Vũ, anh ấy đã biết chuyện rằng ai là người mang tin xấu lan truyền để cho anh phải mất một phen hú hồn và giải thích với mấy thầy cô trong tổ bộ môn, lúc này anh đang giận lắm nhưng thấy anh giận trong có sức mạnh mẽ và cuốn hút hơn, Linh không nói gì mà chỉ quan sát anh từng cử chỉ một, trong anh đẹp và quyền lực quá.

Who is the person in the class to spread the rumor that I was flirting to a girl in our school, get up quickly?

(Ai là người trong lớp đi loan tin đồn tôi là người đi tán học sinh của trường này, đứng dậy nhanh ?)

Cả lớp vẫn ngồi im mà không ai dám đứng lên cả, tiết học bổng trở nên náo loạn và căng thẳng hơn mọi khi, bởi cái ánh mắt trìu mến đầy ngây thơ, giọng nói hiền hào và điềm tỉnh của thầy Vũ đã quên đi và thay vào đó là sự tức giận đùng đùng như lửa cháy. Anh nhìn cả lớp rồi tiếp tục nói, như muốn làm cho cả lớp hiểu được tâm lý của một người thầy. Lấy lại chút bình tỉnh, anh nói.

-I am sorry class, but who is talking more something not good and real about me.  I know who is that in our class, so I will forgive him if he say sorry with me ! )

( Thầy xin lỗi cả lớp, nhưng ai đó đã nói nhiều điều không tốt và sai sự thật về thầy. Thầy biết ai là người trong lớp của chúng ta, vì vậy thầy sẽ thứ lỗi cho bạn ấy nếu bạn ấy nói lời xin lỗi với thầy ! )

Cả lớp vẫn im lặng và không một ai dám nhận lỗi, Vũ biết được tâm lý của các cô cậu sinh viên của mình rồi nên không nói nữa mà tiếp tục vào bài giảng, anh không giận hay không đánh cũng không cho điểm kém người sinh viên dấu tên đó mà lại càng làm cho bạn đó phải nễ phục hơn. Nhìn sang Linh với vẻ tin tưởng, Vũ gọi cô ấy lên bảng và làm mẫu bắt chuyện với anh như mọi khi về chủ đề của ngày hôm nay, Linh hơi bở ngỡ trước sự thay đổi ba trăm sáu mươi độ ngoạn mục của anh, điều đó làm cô suy nghĩ nhiều. Nhưng lại rất vui, vì người gọi tên lúc này không ai khác là cô, Linh lúc nào cũng được anh ưu tiên nên cô ấy cũng không có ít dư luận và ghen tị của các bạn nữ khác trong lớp. Bước từng bước, Linh lên bảng và trò chuyện với anh trong tình huống mà anh đặt ra.

-Linh, come on ! ( Linh, nhanh lên !)

-Who are you thinking now in your mind ? ( Người mà em đang suy nghĩ ở trong đầu ngay bây giờ là ai ? )

Phút bâng quơ không che dấu nỗi lòng mình, đây là dịp để cô tỏ ra mình được anh thương và quan tâm hơn, đó cũng là lúc để Linh bày tỏ tình cảm với người ấy.

-I am going to think a person, who is generous to someone

( Em đang suy nghĩ về một người, người ấy hay rộng lượng đối với mọi người )

-Who is that ? Male or Female ?

( Là ai vậy em ? Là nam hay nữ ? )

-A man, he always wear Shirt and look like an Angle !

( Là một người đàn ông, anh ấy hay mặc sơ mi và trông giống như là một vị thiên thần ! )

Linh trả lời nhanh như phóng tiễn khiến cả lớp phải ngạc nhiên về tài giao tiếp của cô ấy, Vũ vẫn chưa hề biết Linh nghĩ gì nhưng Linh thì lại rất hiểu được cái cảm giác đó của anh. Có vẽ như cái không khí căng thẳng và tưởng chừng như là đại chiến của lớp NA14A1.1 hồi sáng đã dịu đi, thay vào đó là những tiếng nói vui cười và nhí nhảnh yêu đời bên câu chuyện chủ đề hôm nay. Mỗi người mỗi nét, nhưng đáng yêu và dễ thương lắm, nó duyên đến nỗi cô bạn vốn xấu nhất lớp vì bị hô cũng phải thẹn thùng. Tuy nhiên, chiều hôm ấy lại là một buổi chiều đầy lắm những thăng trầm, Vũ đột nhiên bị ốm và thế là tiết học bù của chiều hôm nay được thay thế cho một người giáo viên khác, ấy là cô Uyên, vị được xem là “sát thủ của phòng thi ” hay cũng có tên gọi khác là “ Bà La Sát ” vì độ quan sát cưc kỳ siêu và lầy của cô ấy, không ai có thể qua mặt cô dù chỉ là một con ruồi bay ngang.

-Good afternoon class ! ( Chào cả lớp ! )

Cô Uyên bước vào lớp khiến cả lớp thất vọng não nề, được biết đến là vị giáo viên khó tính nhất trường nên cả lớp Linh ai cũng ghét cay ghét đắng, chỉ mong sao tiết học này sớm được qua mau, chứ nhìn cái bản mặt khó ưa ấy thì không thể nào mà tập trung học được. Linh cũng cảm thấy buồn thay khi hôm nay không thấy mặt anh Vũ, không biết anh ấy có giận gì mình không hay là có chuyện gì mà không đến lớp hôm nay, Linh bần thần suy nghĩ và lo lắng. Trên lớp cô Uyên vẫn hăng say giảng và cuộc chiến ấy bắt đầu bùng nỗ, bởi từ lâu cô giáo khó tính này đã ghét cái lớp này rồi, hơn nữa cô ta rất ghét Linh bởi Vũ luôn quan tâm cô học trò nhiều hơn mình. Không biết từ bao giờ cô ấy yêu Vũ, nhưng mỗi lần thấy Vũ đi dạy ở cái lớp đó là cô ta ghét cay lắm. Vậy là có dịp để trút hết cơn giận của mình lên Linh, nhưng lại không thể mình em ấy nên Uyên trút giận lên cả lớp bằng những câu hỏi khó rồi cứ vậy mà khoanh điểm không, một với hai…

Đại chiến bắt đầu, cô giáo Uyên uy quyền bước đến bên bục giảng và thách thức cả lớp.

“ Who can answer correctly this question on the board, I will give 10 marks ”

( Ai có thể trả lời được câu hỏi này ở trên bảng, tôi sẽ cho điểm mười )

Now, we will beginning ! Are you ready ?

( Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu nhé! Các bạn đã sẵn sang chưa ? )

Không một ai dám nói lời “ No”, thế là lớp hoc bắt đầu trao đổi dần nhưng chẵng vui tí nào cả vì toàn là căng thẳng, những ai không trả lời được đều gọi tên và trở về với điểm thấp à. Qúa bức xúc vì câu hỏi ở trên bảng là quá sức chịu đựng của những người vốn không biết gì về tiếng Anh, một bạn nam trong lớp tên Tiến vội đứng dậy và tranh luận với cô giáo.

-I don’t know what do you want from my class, but your questions are not really easy for us to answer. Even Linh is the good student in my class, she still doesn’t know. Why do you usually give difficult for us ?

( Em không biết cô muốn cái gì đến từ lớp của chúng em, nhưng câu hỏi của cô nêu ra không phải là dễ để tụi em trả lời. Ngay cả Linh là học sinh giỏi nhất trong lớp, bạn ấy cũng không thể trả lời được. Tại sao cô luôn luôn tạo ra cho chúng em những điều khó khăn đến vậy ? )

Mặt của Tiến bừng bừng đỏ vì tức, không một ai trong lớp làm được cả và họ đều ra về với điểm không to tướng ở trên đầu, ngay cả Linh cũng im lặng thì cả lớp phải bó tay chấm com. Ngồi ở phía cuối bàn có một cánh tay vội đưa lên để trả lời cứu nguy cho lớp, nhưng cũng đành buông xuôi. Cô Uyên bực mình với câu trả lời của cả lớp, rồi lại quay sang nhìn Linh và nhăn nhó.

-Linh, you are the best one in this class. Why don’t you answer my questions ?

( Linh, em là sinh viên tốt nhất trong cái lớp này. Tại sao em không trả lời câu hỏi của tôi ? )

Chưa kịp nói nên lời, cô Uyên nhảy tiếp làm cản ngăn lời nói của Linh.

-Do not say to me that you don’t know ?

( Đừng nói với tôi là em không biết nhé ? )

Linh vẫn im lặng và càng chọc tức cô Uyên hơn, bởi ngay lúc này đây cô ấy muốn Linh phải khuất phục mình, tuy nhiên chính những lúc như thế này lại làm cho Linh trở nên dịu dàng và xinh xắn hơn, không như bà cô giáo La Sát hơn Linh lẫn năm sáu tuổi  với học vị cao nhất là thạc sĩ lại đi đôi co và ghen tuông với cô học trò mình. Nhìn Linh có vẽ lặng im, nên ngay lúc này người ngồi bên cạnh Linh là Hương có vẽ lạ nên hỏi Linh về đáp án cho câu trả lời đó, bởi Hương biết câu đó chẵng có gì là khó đối với Linh cả, nhưng sao bạn ấy lại không trả lời ?

-Hey, tui thấy bài này dễ mà, sao bà không trả lời ?

Linh cũng nhẹ nhàng và trả lời Hương, như muốn an ủi cậu ấy rằng mình đang cố tỏ ra là ngớ ngẫn

-Vì tớ đang muốn chọc tức bả ấy, nhìn mặt bả thấy ghét dễ sợ. Thật ra không dám dấu gì cậu, những bài này thầy Vũ đã bày cho tôi hết rồi, hihi. Linh trò chuyện nhè nhẹ và khẽ chút với Hương trong lúc bà sát thủ phòng thi ấy đang loay hoay tìm khăn lau bảng. Thấy nạt nộ hoài cũng nản, với lại trút giận như vậy cũng đủ rồi nên cô giáo Uyên dịu giọng và tiếp tục với bài giảng. Buổi chiều ấy trôi qua nhanh và tiết học cũng kết thúc, cuộc chiến tranh lạnh với nóng giữa cô và trò chấm dứt, mọi thứ lại trở về với sự bình yên. Cả lớp phấn khởi và vui tươi vì cuối cùng ơn giời tiết học đã kết thúc, khi tiếng chuống ấy reo lên là những lúc để các cô cậu sinh viên lớp NA14A1.1 tung hoành, bung lụa và tự do. Nghĩ đến lúc chiều nghe cô nói thầy Vũ hôm nay vắng mặt, nên Linh lo lắm và không biết chuyện gì xãy ra với anh nữa ?

PHẦN TÁM : THƯƠNG ANH !

Vậy là sau tiết học bù, Linh chạy sang phòng giáo vụ và hỏi chuyện về thầy Vũ, cô giáo Ngân nói thầy Vũ hôm nay bị ốm nên xin vắng và chuyển tiết thay cho cô Uyên. Nghe cô giáo vụ nói mà tim Linh nhói lên, biết anh đau mà mình không đến được ngay lúc này, đành hẹn ngày mai vậy.Vậy là dằn lòng mình lại rồi trở về nhà, nhưng Linh lại không về nhà mà lại sang nhà của Như, đã mấy ngày rồi cô không sang bên ấy vì Như có việc phải về quê, tuy nhiên cô ấy đã về lại từ lúc sáng rồi nên Linh quyết định sang chuyện trò với cô bạn thân của mình. Chính Linh cũng không biết rằng người bạn ấy của cô vừa đi chăm sóc người cô yêu về, chỉ biết là trang phục vẫn chưa thay nên đoán là đi đâu đó về thôi. Tiếng lòng Linh mách bảo cô hỏi Như về một điều gì đó sâu thẳm, nhìn Linh bằng ánh mắt thân quen rồi Linh hỏi.

-Bà cũng vừa mới đi thăm ai về hả ? Đi với người yêu của bà đúng không ? Gato quá, ước gì người đó cũng dẫn tui đi chơi như bà , nhưng hôm nay người đó ốm.

Như vẫn nở một nụ cười nhẹ và hồn nhiên như trăng rằm ngày hạ, nó dịu dàng và thanh khiết làm sao. Nghe từng nhịp thở, Như ngắm nhìn cô bạn một tí rồi hỏi nhẹ.

-Không phải bà đang giận người ta à ?

-Anh ấy bị ốm, sao bà không đến thăm ảnh mà sang đây gặp tui ?Hay là…oh no, you love me ? ( Oh không, bà yêu tôi hả ?) Như đùa Linh làm cho người bạn ấy phải té ngã, hihi.

-Noway ! hehe. Linh cũng đùa lại và tiếng cười lại rộn ràng hơn, sau bao ngày hai người bạn thân không được gặp nhau. Thoáng nhìn Như vui cười mà Linh như muốn tâm sự cho cô bạn thân ấy nghe về chuyện của anh sáng nay lúc anh nổi giận và lý do bất ngờ rằng tại sao chiều hôm nay anh lại không lên lớp, bỏ mặc Linh và chúng bạn phải trớ trêu với mấy trò dở hơi của cô giám thị khó ưa.

-Cậu biết không , không biết có chuyện gì mà hôm nay anh lên lớp mặt anh đằng đằng sát khí ?

-Anh không cười mà mặt lạnh như băng, anh lại khắt khe và nghiêm túc với lớp tôi nhiều lắm bà à !

Như lại hỏi Linh như muốn biết thêm về câu chuyện của người bạn thân đang ngồi bên cạnh mình.

-Rồi sao nữa ? Anh có mặt lạnh mặt nóng hay nổi cáu gì bà không ?

Linh hơi ngập ngừng, nhưng cô ấy vẫn cười tươi và dường như nụ cười ấy không thể che dấu những biểu hiện của cô.

-Đương nhiên là không ? Anh thương tôi không hết lấy gì ghét hay cáu với tối, hehe…

-Bà vừa nói gì ? Anh thương tôi không hết á hả ? hehe, bà đã thú nhận rồi nhé !

Linh nghe vậy thì cũng vội vàng, cuống cuồng theo Như, cô ấy quên mất mình vừa nói những gì ?

-Đâu có đâu, tui,tui…tui lỡ miệng, chứ có ai thương tui đâu mà,bà đừng hiểu lầm !

Như lại nhoẽn miệng cười và đáp khiến Linh càng thêm bối rối.

-Bà còn chối nữa hả, nhìn mặt bà kìa…đỏ cả lên rồi, tui biết hết à nghe. Thương anh thì nói thôi, có gì đâu bà ngại, Như nói tiếp rồi quên đi và bảo Linh tiếp tục với câu chuyện dang dở, Linh cũng vui vẻ và kể mọi thứ cho Như nghe.

-Thương anh lắm, mà tui đâu dám nói đâu ? Không lẽ tui nói “ Thưa thầy …Em yêu anh ”. Nó ngại lắm á bà !

-Chiều nay không biết ảnh bị gì mà không đến lớp nữa, nghe cô Ngân nói anh bị đau á.

Như vẫn lắng nghe lời tâm sự của Linh, dừng bút lại Như đưa cho Linh lời khuyên,như nhắc nhở cô ấy hơn về tình yêu và sự lựa chọn của trái tim.

-Bà nên tới gặp và thăm người ta đi, tôi biết bà thích anh ấy. Nhưng yêu đơn phương thì vất vả lắm bà à, tôt nhất là phá bỏ mọi giới hạn và nói thẳng với người ta về tình cảm của bà.

Linh vẫn chăm chú lắng nghe và hiểu rất nhiều về lời chia sẽ thân thương của cô bạn thân ấy, lắm lúc mà được người bạn hiểu mình như thế ấy.

-Vâng, tui biết rồi nè !

-Cám ơn bà nhé !

Ngày trôi qua nhanh và sáng thứ bảy lại tìm đến vội vàng,Linh đến trường và hy vọng hôm nay sẽ thấy anh, không biết hôm qua anh có đọc tin nhắn của mình không nữa ? hồi hộp quá, anh đã khỏe lại chưa ? Bao nhiêu là suy nghĩ trong Linh khiến cô phải quên mất mình phải đi lấy sổ đầu bài, chưa bao giờ Linh lại nghĩ về anh nhiều như thế. Vậy là sau khi lấy sổ đầu bài ở văn phòng, Linh gặp anh ở đó. Điều đó làm cô vui nhưng lại thương anh nhiều lắm, bởi trông anh vẫn chưa khỏe lắm thì phải ? Anh cười nhìn đẹp lắm, nhưng thương anh đến lạ khi ốm vậy mà vẫn lên lớp và tiếp tục với bài giảng của mình. Thấy anh sách cặp về lớp của mình, Linh cũng vội theo sau và theo anh đến lớp, đoạn đường không xa nên chỉ trò chuyện tí thôi, anh bước vào lớp và mọi người đều vui khi thấy anh trở lại. Nhưng Linh thì lo lắm, không biết anh có đủ sức khỏe để dạy nữa không, trông anh to cao lực lưởng và tỏ vẽ mĩm cười vậy thôi nhưng sức khỏe của anh lại không được ổn tí nào, có lẽ dạo này công việc thi cử của cả lớp khiến anh phải vất vả nhiều hơn ? Linh không nói gì mà chỉ nhìn anh, thấy anh như vậy mà thương anh lắm. Lần đầu tiên trong ánh mắt của Linh có hình ảnh của anh, ấy là lúc trái tim cô bé thổn thức và tự dưng thấy thương anh thật sự. Vũ ơi, anh bị ốm à ? Em thương anh nhiều lắm ! Câu nói ấy như hiện lên trong tâm thức và suy nghĩ của Linh, nhưng Linh lại không biết phải làm sao để nói lên nỗi lòng mình nữa. Nhìn cả lớp rồi vội quay sang Linh, anh hỏi Linh như muốn biết nhiều hơn về việc dạy bù ngày hôm qua của cô Uyên. Linh biết anh lúc nào cũng quan tâm đến lớp, quan tâm đến cô nên cô cũng vội trả lời, với một cái nhìn âu yếm, Linh nói với anh.

-Cô Uyên rất nhiệt tình, nhưng cô ấy cho tụi em chủ đề khó quá, thưa thầy !

-Vậy à ?

Vũ cười nhẹ rồi tiếp tục với tiết dạy của mình, ngoài trời vẫn mưa bay bay và đánh rơi những giọt bên thềm, ai đó trong lớp hôm nay vẫn ngồi chóng cằm và liếc mắt nhìn anh, những lúc như vậy lại làm cho tâm hồn mình bay bổng. Nhưng không vì thế mà quên đi việc học, chính anh là nguồn động lực cho Linh nên lúc nào cô ấy cũng cố gắng, bởi Linh biết với cô…anh là cả thế giới.

Thương anh nhiều vô kể, nhưng lại che dấu nỗi niềm và ngần ngại khi mỗi lần gặp anh, Linh chỉ biết dẫu nỗi niềm đêm về bên những trang nhật kí thân yêu. Ngày hôm nay thấy anh đau mà Linh thương anh nhiều vô kể, nhìn ánh mắt ấy cứ Sáng lên và gương mặt lúc nào cũng không thiếu những nụ cười nên Linh càng yêu anh hơn. Linh nhìn anh bằng cả trái tim, cô trở nên bối rối khi nào không biết khi mỗi lần mong gặp anh lắm, ấy là lúc cô thẹn thùng và không nói gì mà chỉ muốn chạy lại ôm anh thật chặt thôi. Gió nhẹ thổi mang về từng cơn, mưa lại hối hả như đan xen trong lòng cô biết bao là suy nghĩ, cô ước rằng người thầy mà cô luôn thầm yêu bấy lâu nay sẽ trở thành người chồng tương lai của cô, bởi ngay lúc này đây cô biết cô thương anh thật sự và chính trái tim mình cũng đập mạnh và dành thật nhiều cho anh. Tiếng thủ thỉ của trái tim cô chủ nhỏ lại lên tiếng, rằng Anh Vũ ơi ! Linh thương anh nhiều lắm anh biết không ? Chiều nay trên phố có mưa bay và lưa thưa những dòng người qua lại, trên con đường rợp bóng hoàng lan đó vẫn có một người cất bước trở về, trong lòng mình mang hết những tâm trạng ưu tư và đầy lắm suy nghĩ về tương lai, tình yêu, khát vọng và tuổi trẻ. Cũng tình cờ hay là chút xe duyên, cô lại gặp anh trên đoạn đường về nhà, thấy Linh đi bộ về nên Vũ dừng xe lại và bảo Linh cùng về.

-Hey girl, where is your motorbike ?

( Chào em, xe máy của em đâu ? )

Linh hơi bất ngờ vì tình cờ gặp anh phút bối rối Linh nói trong ngập ngừng.

-Mr Vu, it was broken yesterday.

( Thầy Vũ à, nó bị hỏng ngày hôm qua rồi ạ ? )

Vũ nhìn Linh mà cảm thông, anh ấy quay xe lại rồi bảo Linh cùng lên xe và chở về, trên chiếc xe Exciter màu trắng mang biển số 79 ấy đang chở theo một tình yêu bé nhỏ mà anh không hề biết, thật là kì diệu khi số phận đã an bài cho họ găp nhau. Linh ngồi sau lưng anh mà thấy mình bối rối, hơi ngại và ửng đỏ má hồng xinh xinh, nhưng thích lắm.

-Come on, I will took you to your home !

( Nhanh lên nào, thầy sẽ dẫn em về nhà ! )

Nghe anh nói mà Linh quên đi việc ngây thơ của mình,cô nhẹ leo lên xe và ngồi sau lưng anh rồi trở về, trên con đường hoàng lan đang mùa rợp bóng…Linh cảm thấy hạnh phúc nhiều lắm, khi bây giờ cô đang đi cùng với người mà mình yêu, cô đã quên rằng cô chỉ là một cô bé học sinh ngây thơ vô số đỗi bên nữa kia của mình. Ngồi bên anh ấm áp không rời xa nhé anh…Linh khẽ hát bâng quơ, nhưng ai đâu biết rằng ấy là lời mà cô muốn nói với anh, như đem hết nỗi niềm vào lời ca bay bổng…Thương anh nhiều lắm !

PHẦN CHÍN : BUỔI XEM PHIM ĐẦU ĐỜI

Một buổi sáng trong lành đầu tuần, Linh lại cắp sách đến trường và tiếp tục công việc học tập như mọi khi, hôm nay lại có tiết kiểm tra của anh với lớp nên thích lắm khi một lần nữa Linh lại được ngắm nét mặt và dáng đi dáng đứng của anh. Tâm hồn cô dạo này hay bay bổng và lâng lâng, thoáng mong manh và nhẹ vơi như một áng sương trời giăng phủ. Tiết kiểm tra bắt đầu và lúc này cả lớp đang hí ha hí hửng làm bài, ai cũng mong được ngồi gần Linh lắm bởi họ biết Linh là người giỏi nhất lớp, với lại những bài kiểm tra như thế này không phải là chuyện nhỏ đối với Linh. Vừa xoay người sang phải để bày cho cái Tâm, Linh bị anh bắt gặp và nhăn mày, không hiểu sao cái mặt anh lúc ấy nhìn nó ngố ngố và buồn cười sao ấy ? Linh nhìn anh mà không nhịn được cười, nhưng vẫn cố che dấu và tiếp tục làm bài mà chẵng nói gì thêm nữa. Bài kiểm tra bốn mươi lăm phút trôi qua nhanh quá, nhìn đồng hồ mà Linh tá hỏa khi cô không hay rằng chính việc giúp những người bạn trong lớp đã lấy đi hết thời gian của cô, còn lại vỏn vẹn mười lăm phút cuối với bốn mươi câu hỏi đan xen phần tự luận, Linh cắm đầu cắm bút và làm như bay. Điều đó khiến Vũ không phải cười thầm, bởi anh biết ngay lúc này đây cô bé học trò ngây ngô ấy đang phải vùi mình vào làm bài sao cho kịp. Thấy mà thương, Vũ tiến lại gần và nói khẽ khiến tim Linh rộn ràng và đập từng nhịp liên hồi.

-Em thấy hậu quả của việc giúp người khác chưa ? Để tui xem thử em có còn được bao lâu để làm nốt bài kiểm tra này ?

Vũ Như trách móc, nhưng thật ra thầy ấy đang cố gắng động viên Linh, bởi anh ấy biết rằng Linh là một cô bé thông minh và nhanh nhẹn. Đó chỉ là bước thử thách nhỏ cho cô ấy mà thôi, cố gắng lên nhé cô bé ! Vũ nhìn Linh và nghĩ thầm…

Tích tắc,…tiếng đồng hồ reo lên và ấy là lúc cả lớp phải nộp bài kiểm tra, Linh cũng vừa kịp xong nên bổng thấy nhẹ nhõm hơn. Do thời gian vội quá, Linh cũng không chắc là mình có làm đúng được hết toàn bộ bài không nữa ? Cầm tập giấy kiểm tra lên tay, thầy Vũ tuyên bố với cả lớp khiến bao con tim của các bạn nữ trong lớp phải hồi hộp và mong muốn rằng mình là người may mắn nhất trong đó.

-Tôi sẽ chấm bài kiểm tra và trả lại cho các em nhanh nhất vào cuối ngày thứ Tư tuần này, để thưởng cho em nào có điểm kiểm tra cao nhất lớp, tôi sẽ tặng một vé xem phim vào ngày cuối tuần với người đó.

Nghe đến đoạn này tim Linh bổng thổn thức, cô ấy luôn hy vọng rằng mình là người may mắn được anh chọn, nhưng không biết có ổn không khi hôm nay cố gắng lắm mới xong được bài, cô cũng không tự tin được bao nhiêu phần trăm nữa vì nó vội quá. Tuy nhiên,cô vẫn thầm mong mọi điều sẽ theo như ý nguyện, chứ trái tim cô bây giờ thuộc về anh.

Cho đến ngày hôm sau, anh bước vào lớp và mang bài kiểm tra lên trả cho mọi người, ai cũng đều hồi hộp chờ đợi kết quả sau cùng rằng ai sẽ là người được cùng anh đi xem phim vào ngày cuối tuần ? Tim Linh cũng hồi hộp và đập nhanh, kết quả củng như mong muốn khi bây giờ con số trên tay của cô là chín chấm bảy lăm, thật bất ngờ nhưng vẫn chưa biết được bởi kết quả anh đang nắm trên tay.

-Tôi rất bất ngờ với kết quả của các em, nó thật sự rất cao nhưng vé xem phim thì chỉ có một, nên tôi xin tuyên bố…Người sẽ đi xem phim cùng tôi vào ngày cuối tuần như lời hứa ấy là…

-Là ai vậy thầy ? Cả lớp cùng đồng thanh,duy chỉ Linh là im lặng. Ai thì nói lẹ đi, làm người ta phải hồi hộp, ghét ghê.

Nhìn cả lớp một hồi, anh đi về phía bàn của Linh và đặt nhẹ tấm vé lên bàn rồi nói khiến tim Linh bồi hồi xao xuyến, cô xuýt nữa là khóc luôn rồi nhưng lại mạnh mẽ để dấu đi, chỉ trách ai đó không nói xớm mà làm tim cô bồi hồi mà thôi.

-Linh, em xứng đáng được nhận điều đó !

-Chủ nhật này tôi đợi em trước cổng nhà em, lúc bảy giờ ba mươi phút tối nhé !

Nghe người thầy đẹp trai nói với Linh mà biết bao con tim hy vọng bổng sụp đổ, không một thế giới nào cho họ đi nên chỉ biết thở dài. Về phần Linh, cô cảm thấy ngại với chúng bạn trong lớp nhưng lại vui và thấy mình hạnh phúc, cô sung sướng cầm tấm vé lên và đặt nó lên ngực mình để cảm nhận nó ra sao ?

Vậy là sau mấy ngày chờ đợi, ngày xem phim cùng anh cũng đến và hôm nay nữa là ngày nghĩ nên cô chỉ mong sao cho trời tối thật nhanh đề được đi cùng người ấy. Linh như là người trên mây mới về, cảm giác sắp được đi cùng với Vũ khiến cô dịu dàng hơn, hôm nay cô tự động xuống bếp và làm bánh phụ mẹ khiến mẹ của cô không thể nào tin nỗi về sự thay đổi chóng mặt ba trăm sáu mươi độ của con gái mình. Vũ cũng vừa kịp đến và Linh đã hoàn tất mọi công việc rồi, tối nay được đi chơi cùng anh nên Linh diện cho mình một bộ váy trắng lung linh, trông Linh đẹp và nỗi bật hẳn lên. Vũ hơi ngạc nhiên vì Linh tối hôm nay xinh quá, không ngờ cô bé học sinh thường ngày của mình lại xinh và đẹp đến vậy, Vũ ngẩn ngơ một tí rồi lên xe chở Linh đi xe phim như lời mà anh hứa trước lớp. Vậy là dưới con đường ngập tràn ánh sao, Linh được cùng anh đi dạo phố và xem phim. Buổi tối nó đến vội vàng và bộ phim tối hôm nay anh muốn cho Linh xem là một bộ phim tình cảm kiểu kinh dị, Linh không biết rằng anh lại thích xem phim này đến thế trong khi cô thì lại sợ và muốn khóc vì từ trước đến giờ cô chưa được xem một bộ phim nào đan xen lắm tâm trạng đến vậy. Đến cái đoạn gay cấn nhất, cô giật mình và ôm chầm lấy anh và hét lên làm mọi người trong rạp phải đưa mắt nhìn cô. Vũ thấy vậy nên cũng vội hỏi Linh, ánh mắt anh có chút gì đó gọi là ngại thì phải ?

-Em sao vậy Linh, mọi người nhìn em kìa !

Linh cũng biết mình hơi lố nên ngập ngừng…

-Em,em…em sợ ma !

Vũ mĩm cười rồi nói với cô bằng giọng nói hiền hòa khiến mọi người xung quanh đều tưởng rằng anh với Linh là một đôi, vì họ quan tâm đến nhau nhiều lắm.

-Có thầy ở đây rồi, em sợ gì? Mà đã tới đoạn ma mị gì đâu, cái này là chuyện tình cảm mà, hì.

Linh hơi đỏ mặt và có chút nào đó gọi là ngần ngại vì đến ngay bây giờ cô mới hiểu được điều đó, tuy nhiên cô vẫn cảm thấy hạnh phúc và ấm áp lắm khi hồi nãy cô đã tựa vào ngực và ôm anh. Đêm đến dần buông và mọi thứ lại trở về với không gian riêng tư, bộ phim cũng đã kết thúc cách đây vài phút nhưng sao thế khi trong tim Linh bây giờ vẫn còn đọng lại hình ảnh của nhân vật chính trao nụ hôn đầu lãng mạng dưới màn mưa. Nhìn họ hạnh phúc như vậy mà Linh ao ước, bây giờ

trong cô ngay lúc này đây là cả thế giới ngập tràn yêu thương của cô và anh, cô bắt đầu suy nghĩ về bao điều xa vời…Nhưng đẹp lắm, bởi nó giản dị và chân thật trong tâm hồn của một cô bé đang tuổi tròn trăng. Buổi xem phim mới ấn tượng làm sao, kể từ hồi mới lớn đến giờ thì ấy là lần đầu tiên Linh được mời đi xem phim, lại đẹp và hạnh phúc biết chừng nào khi bên cạnh cô là một anh chàng Crush cao to, đẹp trai, cuốn hút và có một tâm hồn rộng lớn đầy vị tha. Ấy là người mà cô yêu, cô chọn và theo sự lựa chọn cả trái tim cô rằng đó là người hoàn hảo.Vũ chở cô về nhà, nhưng sao thế khi ngay lúc này đây anh ấy vẫn muốn cùng cô học trò của mình đi dạo, anh chẵng có gì cả mà chỉ có nhã ý là đi để chuyện trò với cô, về công việc và bao hoài vọng lớn lao của cô học trò bé nhỏ mà anh vẫn luôn yêu mến.

-Linh, hai thầy trò mình đi dạo phố nhé, không biết nó có làm phiền đến em không ? Nếu phiền em thì thầy xin lỗi, thầy có thể đưa em về nhà.

Linh nghe anh nói mà ngây ngất, cô vội gật đầu khiến Vũ không phải nhịn cười được, bởi anh đâu biết rằng chính cái gật đầu đó là vì Linh thích anh và muốn đi cùng với anh, dù có đến tận cùng trái đất.

-Dạ đi, em đi với thầy ạ…

Lời nói tự trái tim, hơi gấp một xí nhưng lại dễ thương quá, Linh yêu lắm cái phút giây này mãi không thôi. Cô ngồi sau lưng anh và trò chuyện, hai người nói chuyện với nhau nhiều lắm, Linh bỗng thấy mình lâng lâng về một nơi nào đó xa xôi bên cạnh anh chứ không phải là nơi này. Đà Nẵng về đêm đẹp lắm những vì tinh tú, Linh đưa mắt ngắm nhìn rồi hỏi Vũ vu vơ.

-Thầy ơi, thầy có yêu những vì sao ?

-Em rất thích những vì sao trên trời cao đó, nó đẹp và dễ thương. Điều đặc biệt là…

Linh ngập ngừng khiến Vũ cũng thắc mắc rằng tại sao cô bé ấy lại dừng lại ở đây , anh hỏi tiếp :

-Điều đặc biệt là gì vậy em ?

Linh ngập ngừng, cắn nhẹ bờ môi và nói tiếp, cô ấy nói với anh lơ thơ như mượn vì sao để nói hộ lòng mình, là tiếng nói nội tâm xuất phát từ trái tim.

-Thì, nó bên nhau khắn khít và không rời, ước gì e cũng được như thế !

Vũ không nói gì mà chỉ cười nhẹ thôi, thoáng chút nhẹ vơi nhưng Linh cảm nhận được anh đang nghĩ gì ? Chưa kịp nói gì cả, Linh đánh trống lãng sang chuyện khác .

-Thầy ơi, tối nay xem phim hay quá thầy ha ?

-Em thấy thương cho cô gái đó quá, yêu thương chàng trai đó nhiều lắm nhưng kết cục thì hai người vẫn không thể đến được với nhau.

Vũ nhìn cô và cười, anh nói tiếp như muốn ám chỉ điều gì đó xa xôi.

-Cô gái đó ngốc giống em lắm Linh à ?

Linh không biết anh nói gì nhưng cũng cố gắng mà hỏi cho bằng được, bởi cô muốn biết anh đang nghĩ gì ?

-Sao thầy lại nói em giống cô gái kia, bộ em ngốc lắm à thầy ?

Vũ lại cười và im lặng mà không nói gì, Linh cũng nhìn anh rồi lại tỏ vẽ dỗi vu vơ, nhưng chỉ là chút chút thôi bởi cô biết mình nên làm những gì để đánh cáp trái tim anh ? Cô lại tiếp tục hỏi anh, như xoáy vào nỗi niềm của một người con gái đang yêu.

-Buổi tối vui quá, cám ơn thầy nhé !

-Phim rất hay, nhưng ấy làm em sợ lắm thầy à ? Em muốn được như cô gái đó, không biết có một ngày nào đó không vậy thầy ?

Linh vẫn mượn nhân vật trong phim để nói lên nỗi lòng của mình, cũng thật tình cờ khi cô gái trong phim đó là người gốc việt, tên thật là Linh. Nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến để lộ hai hàng mi cong đầy quý phái, Linh lại tiếp tục hỏi anh nhiều hơn.

-Em rất vui vì ban đầu họ rất hạnh phúc, thầy có cảm nhận được điều đó không ?

-Nhưng buồn quá phải không thầy ? Tình yêu là gì mà khiến tâm hồn và trái tim phải thổn thức ?

Linh hỏi nhiều lắm, có lẽ ấn tượng ban đầu về buổi xem phim ấy đã in sâu vào suy nghĩ và kí ức của cô, cô mong mình cũng được yêu nhưng lại có kết cục tốt đẹp hơn, chứ không như cô gái trên màn hình ảnh nhỏ ấy phải buồn và cô đơn với những tháng ngày còn lại bên kí ức và dòng kỷ niệm trôi nhanh.

-Thầy ơi, sao thầy im lặng thế ?

Vũ vẫn nghe cô học trò của mình nói gì, nhưng anh ấy im lặng vì muốn nghe em ấy nói hết nỗi lòng mình, chứng tỏ buổi xem phim đầu đời ấy đã cho người con gái nhỏ nhắn xinh xinh ấy biết được cảm giác của tình yêu,nó đẹp nhưng cũng lắm bao điều là rắc rối và phức tạp. Yêu đơn phương, khổ lắm chứ có sung sướng gì đâu ?

Nhìn Linh bằng cả nỗi niềm, Vũ nói với em như là tâm sự của một người thầy đã từng trải, chứ hiện tại ngay lúc này anh vẫn chưa biết được rằng người đang yêu đơn phương ấy chính là Linh.

-Tình yêu là cái thứ mà người ta xem là tất cả, nó đôi lúc rất là đẹp, đẹp đến nỗi khi ai đó đã yêu rồi thì họ mới cảm nhận nó ra sao ?

-Tình yêu nó xuất phát từ trái tim, nhưng không phải đơn phương một người hay từ phía một đối phương nào đó mà là khi cả hai cùng nhịp đập,cùng hơi thở.

-Là khi mà ai đó đêm về tim thổn thức, đập mạnh và nhớ mong một người, là khi lúc nào trái tim bên lồng ngực đó đập mạnh liên hồi, lý trí và tâm trạng đan xen, …lúc nào cũng muốn cầm điện thoại lên và gọi cho người đó để nghe người ấy nói, dù chỉ là một giây !

-Chỉ cần nhìn nhau một tí thôi là nhớ nhau cả đời, hay đôi lúc tưởng chừng bên nhau một khoảnh khắc nhỏ vì biết rằng thời gian và không gian là vô hạn, nhưng vẫn muốn ngồi bên cạnh và nhìn người đó, thấy họ vui cười thôi là tim ta cũng chết lặng theo rồi…Tình yêu nó đẹp lắm em à !

Những lời nói của Vũ làm cho Linh càng lúc càng yêu anh nhiều hơn, không biết anh có hiểu cảm giác đó không khi ngay bây giờ Linh muốn chạy lại gần anh, ôm anh và nói “Em yêu anh nhiều lắm”, nhưng phút yếu lòng lại làm cho Linh không thể nói nên lời, cô chỉ biết nhìn anh trong sự im lặng.

Linh cũng cảm thấy vui phần nào, vì chính đêm nay là một đêm hạnh phúc nhất của cô. Vũ là một người từ đâu đến cô không hay biết, cô chỉ biết rằng ngay giây phút hiện tại này đây người ấy là cả một nỗi niềm, là tình yêu cháy bổng, là một khoảng trời thương nhớ bao la.

Buổi xem phim đầy ấn tượng và tràn đầy tình cảm, nó ấm áp lắm đến nỗi người đi bên cạnh cô lúc ấy cũng có cảm giác theo, nhưng không biết điều đó có thật không nữa ? Ngày Chủ Nhật sao cứ mãi bâng quơ, chợt nó đến lặng im và nhanh lắm, nhưng đẹp và nên thơ đến vô cùng…

PHẦN MƯỜI : QUÁN CÀ PHÊ CỦA ANH

Sau cái buổi xem phim ngày Chủ Nhật, Linh cảm thấy mình yêu đời và dễ thương hơn, hình như cái tính cách bốc đồng thủa trước của cô bây giờ đã không còn nữa,khi anh ấy đã vô tình đến và làm cho cô thay đổi nhiều hơn tự bao giờ ? Sáng đầu tuần mới vui vẻ, Linh đến trường và ca hát tung tăng khiến mấy đứa bạn trong lớp phải ghen tị, tuy nhiên cô cũng chẳng thèm để ý hay quan tâm họ nói những gì khi bây giờ cô rất vui và tràn đầy năng lượng. Tiết học cũng đến và một lần nữa Linh lại được thấy anh, không có niềm hạnh phúc nào bằng khi ngày nào cũng được nhìn anh như thế. Lạ nhỉ ? Đi học không lo đi học mà ở đó ngắm trai và mơ mộng, lại nghĩ xa xôi về một người thầy giáo trong mơ của mình rồi, nhưng…Điều đó làm cho Linh càng lúc càng cố gắng và nổi bật hơn,thành tích của cô mỗi lúc mỗi cao và đều được ghi nhận, chứ không như ai đó nghĩ rằng cô là một cô bé ham chơi, mộng mơ và sa sút trong việc học hành chỉ vì yêu người đó. Chút bay bổng, Linh nghĩ vu vơ rồi nhìn ra cửa sổ khiến Vũ phải để ý, anh tiến lại mép bàn và gõ mạnh cây thước xuống làm Linh phải giật mình và tập trung hơn, ngay bây giờ nhìn anh nổi giận và gõ mạnh thước khiến cô càng yêu anh nhiều hơn thế, anh đẹp trai lắm.

-Linh, what are you looking for outside ?

(Linh, em đang nhìn cái gì bên ngoài vậy ? )

Linh bị anh gõ mạnh nên lúng túng, em ấy ngập ngừng trả lời trong sự bối rối.

-Sorry sir, nothing . I just thinking something, I will concent to the lesson !

(Em xin lỗi thầy, chẳng có gì đâu ạ. Em chỉ suy nghĩ mông lung vài thứ thôi, em sẽ tập trung vào bài giảng ! )

Linh lại nói dối, lời nói dối dễ thương và đáng yêu ấy khiến anh lúc này đây cũng phải tin và tạm chấp nhận. Linh rất đỗi ngạc nhiên bởi thái độ của anh, hôm nay anh khác lắm thì phải ? Dễ giận, mà cũng dễ quên nhanh,hihi…Linh cười thầm.

Chiều nhẹ vơi, nó âm thầm đến và gõ cửa trái tim Linh bên thềm, Đà Nẵng dạo nay vào mùa hoa sữa nên nó nồng nàn và quyến rủ đến say mê. Chiều hôm nay không có tiết nên Linh xin phép ba mẹ ra ngoài cùng chúng bạn, cô rủ mọi người đi uống trà sữa và nơi mà cô muốn đến là quán cà phê Cao Nguyên, nơi mà cô đã gặp anh trong giây phút chạm mặt đầu tiên. Quán cà phê nhỏ ấy là không gian riêng tư để lũ bạn bè học nhóm hay tán gẫu, nhưng điều đặc biệt ở đây là khi đến đây thì bắt buộc tất cả mọi người đều phải nói tiếng anh.  Nhờ cái duyên của chúng bạn mà cô mới gặp được anh hôm đó, cũng không thể ngờ rằng chính tại nơi này đã cho cô vun vén tình yêu về ngoại ngữ và yêu anh nhiều hơn, mặc dù cô biết ngay lúc này mình vẫn là một cô bé ngốc chưa tròn tuổi. Linh vẫn chưa hề biết được rằng chính nơi mà cô đang ngồi ấy lại là nơi sinh hoạt của Vũ, đó tuy là một quán cà phê nhỏ nhưng lại là nhà của anh. Mãi đến khi anh bắt gặp anh mở cửa bước vào và tiến lên tầng trên, nhưng anh đi nhanh lắm khiến Linh cũng không chắc rằng người đó là anh nữa, Linh nghĩ mình đã mừng hụt vì cứ nghĩ rằng đó không phải là anh. Anh chủ quán dễ thương tiến lại gần Linh và mở lời chào thân thiện, hình như người chủ sở hữu quán cà phê này là người ngoại quốc nhưng có phần lai Việt Nam, dáng cao to, ánh mắt màu xanh đậm, lịch lãm bên bộ trang phục sơ mi trắng khiến Linh không phải trầm trồ khen ngợi.

-Good evening Ladies, you look very beautiful tonight. May I honor to talk with you ?

( Chào quý cô, tối hôm nay em rất là xinh đẹp. Anh có thể hân hạnh để được nói chuyện cùng em ? )

Đó là cách giao tiếp lịch sự của người phương Tây, nhìn người này cũng có nhã ý nên Linh nhận lời và cho phép anh ấy ngồi bên cạnh để nói chuyện với mình.

-Sure, why not ?

( Được chứ, sao lại không ? )

-Talking with an handsome man is my happiness !

( Được nói chuyện với một người đàn ông đẹp trai, ấy là niềm hạnh phúc cho tôi ! )

Linh rất tự tin về tài ăn nói của mình vì chính những bài học này đã được vũ nói nhiều với cô, chính bản thân anh chàng ngoại quốc lai Việt Nam ấy cũng phải ngạc nhiên vì cách nói chuyện của cô có phần giống với anh bạn của mình là Vũ, người bạn thân thiết nhất của anh.

-You are very friendly and your talking like my best friend.

( Em rất là thân thiện và cách nói chuyện của em rất giống với một người bạn thân của anh )

-Who is that ?

(Là ai vậy ? )

 Linh buộc miệng hỏi, ấy như lời nhắc nhở cho cô biết rằng người mà cô nhìn hồi nãy không phải là nhầm, đó là anh khi cô nghe người bạn Tây này nói tên của anh ấy.

-He is an English teacher, his name is Vu.

( Anh ấy là một giáo viên dạy tiếng Anh, tên của cậu ấy là Vũ )

Nghe đến đó mà tim Linh đập mạnh, người đó đúng là anh rồi.Cô thẩn thờ và nhìn người bạn đối diện mình khiến anh không phải thắc mắc rằng tại sao cô gái này lại nhìn mình chăm chú đến vậy ? Nói chuyện vu vơ và muốn về lâu hơn một tí vì Linh muốn đợi để gặp anh, mãi hoài chuyện mà cô quên hỏi tên của người bạn ngoại quốc đầy lịch lãm và thân thiện ấy.

-Sorry, I was forgot to ask your name.  

(Xin lỗi, em quên hỏi tên của anh rồi )

Anh chàng mắt xanh ấy nhìn Linh rồi nói, hình như anh ấy cũng thích Linh luôn rồi ? Và rồi sau đó…mọi chuyện song gió cũng bát đầu từ đây. Nói đến lúc bần thần nhìn cô, người ấy giật mình rồi nói ấp úng.

– Me, you ask me ? My name is Louish

( Anh, em hỏi anh á hả ? Anh tên là Louish )

Louish nhìn Linh một hồi say mê rồi hỏi mọi thông tin về đối phương, cậu ta muốn tìm hiểu Linh nhiều hơn rồi đây, không biết sao khi chính nụ cười của Linh đã khiến tim Louish thổn thức.

-What is your name ?

(Tên của em là gì )

-My name is Linh, nice to meet you Louish. Your name is very nice, I love it.

( Tên của em là Linh, rất vui được gặp anh. Tên của anh rất là dễ thương, em thích nó. )

Lời nói của Linh làm cho anh chàng này rung động nhiều hơn, anh đã yêu cô ngay giây phút ban đầu. Linh không biết điều đó, nhưng với Linh dù Louish thích mình thật nhưng đó chỉ là cái ấn tượng ban đầu và hơn hết lúc này đây trái tim Linh chỉ dành chổ cho Vũ, người đã làm cô say mê. Chính Louish cũng không thể ngờ rằng người mà anh đang yêu thầm ấy đang yêu bạn thân của anh, càng bất ngờ hơn khi bạn thân của anh đã có người yêu rồi nhưng vẫn chưa biết được rằng Linh lại đi yêu đơn phương anh ấy. Chuyện tình nãy có vẻ rắc rối lắm rồi đây, nhưng đó là chuyện về sau nữa. Còn bây giờ, dưới con phố nhỏ mang tên Trần Phú, bên cạnh con đường màu xanh rợp bóng hoàng lan và ngay lúc này đây Linh đang ở nhà của anh mà không phải là quán cà phê như ban đầu nữa. Phút bồi hồi xen lẫn chút suy tư đầy mộng mơ, Linh chợt hiểu ra rằng tình yêu thật kì diệu. Linh vẫn ngồi ở đó, nhấc chén trà cổ phảng phất mùi hương sen và nhìn ra khung cửa sổ ngắm mưa rơi, các bạn của cô đều về hết rồi nhưng cô vẫn còn ở lại và đợi anh về. Cuối cùng, bao chờ đợi cũng trở nên vô vọng khi đợi hoài mà người ấy vẫn chưa về, Linh buông xuôi và không đợi nữa, cô đứng dậy và bước tới quầy thanh toán rồi ra về. Anh chàng Louish ấy đã thích cô , nên đương nhiên chầu trà sữa hôm nay anh ta kiêm tất hết cho cô free luôn. Cô chào anh ra về, vừa bước ra khỏi cữa thì cô gặp anh, Vũ đi đâu về hơi vội nên anh đã vấp phải vào Linh làm cho cô phải té ngã, Vũ nhanh như bay xoay người và đỡ cô dậy khiến cho cô thổn thức và lâng lâng nhiều hơn. Cô thấy mình hạnh phúc quá, khi bây giờ cô được anh đỡ và đang ở trong vòng tay của anh, chứ không thôi thì cũng broken legs ( Gãy chân) rồi,hì. Vũ đở Linh rồi hỏi tiếp như có vẻ ngạc nhiên và cái anh chàng Louish ban nãy cũng không phải ngỡ ngàng khi thấy Vũ thân thiết với Linh.

-What are you doing ?

( Em đang làm gì vậy Linh ?)

Nhìn anh với ánh mắt ngượng ngùng, nhưng lại vờ như là quên đi điều đó, Linh nói tiếp theo câu hỏi của anh.

-I drink milk tea with my friends, what about you ? What do you do around here ?

( Em uống trà sữa với bạn của em, thầy thì như thế nào ? thầy làm gì ở đây vậy ? )

Vũ hơi ngạc nhiên trước câu hỏi đầy ngớ ngẫn của cô, nhưng anh vẫn cười vì biết rằng Linh không biết được đó là nhà của anh.

-That is my home !

( Đây là nhà của tui mà ! )

Linh biết anh sẽ trả lời như vậy, nhưng cô ấy vẫn muốn mình được quan tâm nhiều hơn, nhìn anh một tí rồi ra về vì ngay bây giờ cũng không còn là sớm nữa.

Linh quay lưng đi và để lại câu chào trong gió với một mùi hương thân quen của cô mỗi ngày, làn tóc khẽ bay bay mang theo mùi hương thơm phảng phất còn lại trong góc nhỏ của quán cà phê làm anh chàng Louish phải chết lặng theo cô. Còn với anh thì,…anh rất quen thuộc với mùi hương này, chính nó đã cho anh đã phải xuýt nữa xao xuyến về cô. Louish bây giờ lạ lắm, anh nhìn Vũ với nét mặt đầy nghi hoặc rồi hỏi.

-You know her, right ?

( Ban biết cô ấy phải không ? )

Vũ lại trả lời vu vơ với Louish cho qua chuyện rồi lên gác trên tiếp tục với công việc của mình.

-yes, she is my student.

( Vâng, cô ấy là học sinh trò của tôi )

Louish vẫn thắc mắc và muốn hỏi thêm nữa, nhưng chỉ một câu thôi bởi anh ta biết tính cách của người bạn ấy.

-Just a normal student ?

( chỉ là học trò bình thường thôi hả ? )

-yes !

Vũ lạnh lùng quay đi và nét mặt anh sắc lắm khiến Louish không thể nói thêm gì, chỉ biết lặng im và cười thầm, anh ta luôn hy vọng rằng những gì người bạn thân ấy nói là đúng, bởi bây giờ Louish đã yêu Linh thật sự rồi. Đêm dần buông và mọi thứ lại trở về với không gian tĩnh lặng, Khách cũng không còn nữa nên bây giờ anh ta khép cửa lại và treo bảng hiệu close . Tranh thủ chưa hết giờ làm việc, anh ta tính lại mấy cái bill hàng rồi tiếp tục cất lên bài ca “ you are my everything ” đầy quen thuộc.

PHẦN 11 : TẠM BIỆT THẦY THÀNH

 Ngày thứ Năm chợt tìm đến bâng quơ, Linh lại đến trường và mang theo bao là hy vọng, cô ấy thấy mình hứng khởi và chẵng hề lo lắng gì mặc dù kì thi đang tới gần. Hôm nay là ngày gì mà sao cô vui thế ? Không lẽ dạo này cô cứ mãi vu vơ, nhìn nét hồn nhiên và trong sáng với nụ cười tỏa nắng khắp sân trường mà Linh đã làm xao xuyến mọi con tim, nhưng rất tiếc khi bây giờ trái tim ấy đã lỡ trao một người, mà người ấy là thầy của mình nữa chứ, đáng ghét thật. Linh vừa bước vào sân thì lại gặp anh đi vào, nhìn Linh một hồi rồi anh quát, nhưng là chút nhỏ thôi chứ cũng không trách móc gì cả.

-Giờ này mà còn lang thang gì ở đây, vào lớp đi nhanh lên chứ chuông reo lên rồi kìa !

Lời trách móc dễ thương khiến Linh nghe theo, đó như là câu thần chú khiến Linh không biết làm gì khác ngoài việc phục tùng và ngoan ngoãn đi về lớp. Đó cũng là tiết của anh, Linh rất vui vì cô biết rằng trước sau gì mình cũng được gặp thầy ấy ở hai tiết cuối cùng. Vậy là tiết học ấy mới thú vị làm sao, nhưng lại kết thúc sớm hơn dự tính vì hôm nay toàn bộ thầy cô giáo bộ môn tổ chức buổi tiệc nhỏ chia tay thầy Thành, thầy ấy đi công tác bên Singapore. Linh cũng được mời đến tham dự vì em ấy là một học sinh tiêu biểu, lại là người đồng hành thân thiết nhất bên cạnh của thầy ấy nữa nên đương nhiên là không thiếu mặt của Linh. Vũ biết được điều đó, nên sau khi tan học anh đã gọi Linh ở lại và mang một đặc ân lớn cho Linh là rủ cô ấy đi đến dự tiệc ở nhà thầy Thành.

-Linh, tối nay thầy Thành tổ chức tiệc chia tay vì thầy ấy phải đi công tác xa trong vòng hai tháng, em có muốn đi cùng với tôi không ?

Chưa cần anh ngỏ lời, Linh cũng đoán trước điều đó và muốn rủ anh nhưng lại ngại, nhưng không ngờ anh lại chủ động trước khiến Linh không phải bất ngờ.

-Dạ, đương nhiên rồi thầy !

Linh nói rất nhanh khiến Vũ không khỏi ngạc nhiên, không ngờ việc rủ cô đi chung lại làm cho cô vui đến vậy, vui đến cuống cuồng mà quên mất mình là ai và từ đâu đến luôn ? Vậy là lại một lần nữa Vũ lại sang và chở Linh đi, nhiều người vẫn tưởng họ yêu nhau nhưng thật ra đó chỉ là tình cờ, là hữu duyên và cái thứ tình cảm mà anh dành cho Linh đơn giản nhất chỉ là tình thầy trò chứ không có ý gì hết. Vậy mà Linh vẫn yêu anh, cô mong anh là thế giới của riêng mình mà thôi, bởi cô vẫn chưa biết rằng mình đang yêu đơn phương. Linh và anh cuối cùng cũng đến, mọi người đều có mặt đông đủ cả rồi chỉ có thiếu hai người này nữa thôi,nhìn Linh đi với Vũ mà mọi người đều chọc em ấy khiến Linh hơi đỏ mặt vì ngượng. Thấy Linh đẹp rạng ngời bên chiếc váy màu vàng kim, thầy Thành không phải ngạc nhiên trước cô bé sinh viên của mình,thấy nó sang trọng và quý phái lắm, đúng thật là

“ Người đẹp vì lụa ” mà.

-Linh, đêm nay em đẹp và lung linh lắm, nó rất hợp với em khi em đi với thầy Vũ,hihi…

Thầy ấy lại cười và đùa vui với Linh, nhưng lại quên mất khi bên cạnh Linh ngay lúc này là đồng nghiệp của mình,thầy Vũ cũng có mặt đêm nay.

 Ánh đèn lung linh, những ly rượu vang đỏ và những chiếc banh su kem ngọt được bày trí trên bàn với nhiều loại trái cây khác nhau được thầy Thành tần mẫn chuẩn bị khi ở nhà,thầy ấy thật là tuyệt. Với khúc nhạc balad du dương ngân lên bởi tiếng dương cầm vang trong đêm, kèm theo đó là những điệu nhảy cực hot khiến không khí của tiệc trở nên vui tươi hơn, ấy không phải đơn thuần là một bữa tiệc chia tay mà trong nó giống với một buổi hòa nhạc thì đúng hơn.Thầy Thành cầm ly rượu vang trên tay với dáng vẻ phương tây, tiến lại bàn tiệc và thưa cùng mọi người.

-Cám ơn mọi người rất nhiều vì đã dành chút thời gian của mình đế đến đây với Thành, hôm nay là đêm cuối đầy lắm những kỉ niệm rồi đây ?

– Hãy cùng Thành nâng ly và vui vẻ hết đêm nay mọi người nhé, không say không về…một hai ba, cheer !

Linh cũng cảm thấy mình như lạc vào thế giới của người lớn, bởi cô biết rằng xung quanh cô là thầy với cô và là những người đã đứng tuổi, chỉ có anh là người trẻ tuổi nhất, nhưng anh vẫn là thầy của cô. Linh hơi ngần ngại, thấy vậy thầy Thành tiến lại và trò chuyện với cô.

-Linh, em sao vậy ? Đừng ngại, em là người đặc biệt nhất đêm nay đấy .

-Em, sao lại là em vậy thầy ?

Linh hỏi vị cứu tinh của mình trong thắc mắc, bởi cô ấy không biết ằng đêm nay là một đêm tuyệt vời đầy kỉ niệm cho thầy Thành. Nhìn Linh với ánh mắt vui tươi, thầy ấy trả lời Linh bằng giọng nói ồ ồ, nhưng lại êm tai và tình cảm lắm.

-Thầy không có ý gì cả, chỉ vì em là học sinh thôi, em khác với mọi người ở điểm này đó Linh à ! Nếu em mà là cô giáo, thì sẽ tuyệt vời biết mấy ?

-Em hiểu rồi, nhưng sao thầy lại nói vậy ạ ?

-Tuyệt vời ư ?

Linh hơi ngạc nhiên, nhưng dường như cô bé ấy hiểu được hàm ý bên trong của thầy Thành là gì ? Cô chỉ mĩm cười rồi cám ơn thầy mà thôi, bởi hơn ai hết cô rất quý thầy Thành, cô thương thầy như là ba của mình vậy bởi tuổi của thầy cũng không phải là trạc trung niên hay tứ tuần nữa, mà là gần sáu mươi rồi. Ấy vậy mà thầy vẫn chưa muốn mình về hưu, thầy vẫn tận tụy và yêu nghề đến cùng, bởi với thầy tiếng Anh là đam mê và việc dạy ngoại ngữ đã gắn liền với thầy cũng khá là lâu rồi. Nghe nói cái trường này hình thành cách đây được hơn hai mươi năm và thầy là người đầu tiên giảng dạy tại đây, biết bao là thăng trầm của thời gian đã lấy đi tuổi thanh xuân của thầy và màu phấn trắng đã làm cho thầy thêm màu tóc mới. Linh rất vui và may mắn thay, khi bên cạnh cô mỗi lúc cô ngã không ai khác là thầy ấy, người luôn luôn mang đên nụ cười cho Linh. Đêm dần buông xuống và buổi tiệc cũng kết thúc, mọi người bắt tay thầy Thành rồi chúc vị lão làng nhất của nghề có một chuyến công tác vui vẻ, thuận lợi và bình an.Vũ biết Linh tâm sự với thầy Thành như là ba của mình ở nhà nên đêm nay anh cũng không tiếp chuyện nhiều với cô, Linh cũng biết được điều đó nên cô không bao giờ giận anh hay dỗi hờn gì cả, cô thương anh còn không hết nữa là giận anh. Vũ lại chở Linh về nhà, trên đoạn đường về ấy Linh có hỏi anh đôi câu về buổi chia tay hôm nay ở nhà thầy Thành.

-Sao hôm này em không thấy thầy nhảy ?

– Thầy ơi, buổi tiệc tối hôm nay ấn tượng quá phải không thầy ?

Vũ vẫn lặng im và đợi cô bé học trò của mình hỏi xong mới trả lời, anh nói lời dịu nhẹ và đầy lịch sự khiến Linh cảm thấy mình như đánh dấu an toàn hơn trong khoãng trống tim anh.

-Thầy không thích nhảy nhót tí nào, thầy muốn mình thư thái hơn.

-Ừ, thật là ấn tượng và đêm nay em xinh lắm Linh à !

Vũ khen Linh làm cho em ấy phải thấy ngại, chợt một hồi suy nghĩ rồi anh lại hỏi Linh về chuyến đi công tác ngày mai của thầy Thành.

-Linh, mai em có lên sân bay để tiễn thầy Thành không ?

Linh không biết anh nghĩ gì ngay lúc ấy, nhưng trong thân tâm cô lúc nào cũng mong muốn rằng anh sẽ là người rũ mình cùng đi vào ngày mai, khẽ một chút bâng quơ rồi Linh nói với anh.

-Dạ có chứ ạ, điều đó là đương nhiên. Bởi với em, thầy ấy không phải là người thầy bình thường, em luôn mến thầy và xem thầy như là ba của em vậy.

Vũ hiểu Linh nói những gì, anh him lặng một lúc rồi bảo Linh, ấy là những gì mà Linh đang nghĩ ở trong đầu và cô mong muốn anh nói lên điều đó lắm.

– Mai thầy cũng không có tiết, thầy cũng muốn tiễn thầy Thành một đoạn nên mai sáng hai thầy trò mình cùng đi nhé, chuyến bay khởi hành lúc bảy giờ nên chúng ta phải đi sớm để kịp giờ, không thì nhỡ chuyến bay mất.

Linh biết được điều đó, nên cô ấy cười khẽ rồi trả lời “ Dạ ” với anh như thể đồng ý, cô rất vui khi những lúc như thế này là lúc để cô tiếp cận anh nhiều hơn, ôi nó ngọt ngào và bình yên lắm.Đúng kịp sáng hôm sau,Linh và anh có mặt ở sân bay và kịp lúc gặp thầy Thành, thấy hai người từ xa đi lại nên Thành vẫy tay và ra hiệu.

-Hai người vẫn đến đây để tiễn tôi à, tôi cám ơn tình cảm đáng quý này nhé !

Linh chưa kịp nói gì thì thầy Thành lên tiếng tiếp lời, đó là một lời nhắn nhủ nhưng tự sâu trong đáy lòng ấy, là cả một lời dặn dò tâm đắc của một người thầy bạc nắng phong sương, dãi dầu với thời gian và giông bão của cuộc đời vùi lấp.

-Tôi cám ơn thầy Vũ đã đến đây tiễn tôi, thầy cám ơn Linh vì em đã không ngại thời gian để tới đây để tiễn thầy một đoạn.

-Thi cử sắp tới rồi, thầy Vũ nhớ ôn kỉ đề cho mấy em, đặc biệt là chăm chút cho cô học trò bé nhỏ của tôi một xí nhé, đừng hờ hững mà làm nó nhè thì tội lắm.

-Linh nữa, em phải cố gắng chiếm điểm mười và nhất toàn trường nhé, tôi đợi tin vui của em và sẽ có quà mang về, tập trung vào việc học chứ đừng có mà mơ mộng về một anh chàng nào đó nhé !

Linh không nói gì mà chỉ mĩm cười và ghi nhớ lời dặn dò của thầy Thành trước lúc đi xa, thầy đã đi và khuất xa dần nhưng hình ảnh và lời dặn ấy vẫn theo Linh đến mãi cuộc đời. Cám ơn thầy nhiều lắm, Linh nói với chính mình như muốn gửi lời chúc đó đến phương xa, ở đó có một người thầy mà Linh xem như là người cha hiền lành, dịu mến và đáng yêu thứ hai trong cuộc đời Linh. Chuyến bay đã khởi hành, Linh nhìn lên trời cao và cầu chúc cho người thầy mà mình yêu quý có một chuyến đi thượng lộ bình an, sau đó cô và anh cùng nhau trở về để chuẩn bị cho ngày làm việc mới, trên con đường đầy lắm những hàng cây xanh đó có hai con người đang kề cận bên nhau, đáng yêu và nên thơ lắm.

PHẦN 12 :  MÓN QUÀ CỦA LOUISH

Ngày thứ Bảy vội tìm về và mang theo bao là niềm vui cho Linh , hôm nay là ngày nghĩ nên Linh muốn đến quán cà phê nhỏ của anh để thăm anh, dường như kể từ lúc biết đó là nhà của anh thì Linh càng lúc càng đến đó nhiều hơn. Mượn gió bẻ măng, kiếm cái cớ tới đó để uống trà sữa trân châu và đàm tiếu với mấy đứa bạn thân, nhưng thật ra đến để gặp anh và muốn nhìn anh nhiều hơn. Cô đã yêu anh từ cái nhìn ban đầu ở đây bởi nụ cười ấy, ánh mắt ấy,lời nói ấm áp ấy,kể cả những lúc anh cực kỳ cold…nó đẹp lắm, nó đã vô tình chạm mạnh đến trái tim mỏng manh của Linh. Bởi vậy, đó là lý do vì sao mà Linh quyết định đến đây nhiều hơn, dù những lúc trời chuyển mưa giông . Điều này cũng mấy khi là rắc rối,bởi chính cô đã tạo cho Louish nhầm tưởng rằng cô thích hắn ta thật sự. Linh lại đến và ngồi ở một nơi gần nhất để có thể ngắm anh, nhưng chổ của anh lại gần với cái tên Louish ấy nên lúc nào cô cũng bị hắn ta làm phiền bằng những câu hỏi mà cô chẵng muốn trả lời tí nào, bởi cô vẫn chưa biết là Louish đang ngầm thích cô. Thấy Linh đến, Louish bước đến bên bàn, cầm tấm menu trên tay và lại chào hỏi Linh.

-Good evening Linh, long time no see. You still beautiful in my eyes.

(Chào Linh buổi tối, đã lâu không thấy em. Em vẫn đẹp trong mắt anh. )

Linh nghe đến câu này mà muốn chui mình xuống bàn, không ngờ anh chàng tây lai này lại sến đến vậy, cô không thích cái kiểu đàn ông như vậy bởi nó thấy thật là kinh tởm, tuy nhiên cô vẫn cố gắng mĩm cười và đáp trả lại Louish.

-Many thanks !

( Cám ơn anh nhiều lắm ! )

Lời nói của Linh và nụ cười ngây ngất đầy tỏa nắng ấy khiến tim Louish rung động, dù lúc này là ban đêm chứ không phải là ban ngày để tỏa nắng trong anh,nhưng nó đẹp lắm . Louish biết mình phải làm gì, nên ngay lúc này đây anh ấy ngồi cạnh Linh và trò chuyện, hai người mới gặp nhau có đôi lần nhưng lại rất thân thiện, Linh dù rất ghét cái vẻ ngôn tình của Louish nhưng lại rất kết người này bởi vì anh ta rất dễ mến, thân thiện và luôn luôn lúc nào cũng đầy vẻ lịch lãm.

-How was your studied at school yesterday ?

(Việc học ở trường của em ngày hôm qua như thế nào ? )

-I felt tired because in this time I am going to prepare for the last semester

( Em cảm thấy rất mỏi mệt bởi vì khoảng thời gian này em phải chuẩn bị mọi thứ cho học kỳ cuối ).

Linh trả lời với Louish và tâm sự cho anh nghe như một người em gái, Linh xem Louish như là anh của mình bởi cô cũng ao ước rằng mình có một người anh trai,nhưng đôi khi Louish lại hiểu nhầm cái tình cảm đó nên ngày nào anh ta cũng ôm hy vọng rằng Linh sẽ hiểu được thiện ý của anh. Nhìn Linh với ánh mắt say mê, anh cố gắng lắm mới quên đi cái cảm giác đó vì bất chợt đối phương cũng đang nhìn mình, lấy lại chút hồi hộp rồi Louish nhắn với Linh

-Really ? you should trying more, I totally bebieve that you can do it well.

( Vậy hả ? Em phải cố gắng nhiều hơn, anh hoàn toàn tin tưởng rằng em có thể làm tốt được điều đó. )

Louish như muốn quan tâm hơn về Linh,cậu ấy hỏi nhiều lắm khiến Linh dù không muốn cũng phải cố gắng, bởi đó là phép lịch sự và Linh phải tôn trọng. Vì Linh vẫn chưa biết người ấy yêu Linh, chứ nếu như Linh biết thì có lẽ cô ấy sẽ unfriend mất bởi cái tính của Linh nó đôi khi là lúc nắng hay mưa. Ngồi bên Linh chuyện trò,Louish muốn biết hơn về gia đình  của cô bạn này nên cũng cố gắng hỏi,chỉ là chút tâm sự thôi nên Linh rất sẵn lòng.

-How about your parents ? Are they fine ?

(Bố mẹ của em như thế nào ? Họ vẫn khỏe chứ ? )

-Are you the only daughter in your family ?

(Em là con gái duy nhất trong gia đình hả ? )

Linh không biết anh ấy hỏi gì, nhưng co vẫn trả lời vui vẻ vì ngay bây giờ cô xem anh là anh hai, là người anh vui tính và đáng yêu bên bộ sơ mi trắng lịch lãm.

-Yes, I am the only one. My parents, they are fine. Thanks you !

( Vâng, em là người duy nhất. Bố mẹ của em, họ vẫn khỏe. Cám ơn anh nhé ! )

Louish nghe nói Linh là một cô bé ngoan hiền, học giỏi,lại là con gái một nữa nên rất là thích hợp để cho mình làm quen, vậy là hắn ta nhìn Linh rồi tiếp tục nở nụ cười với đầyhàm ý sâu sắc. Linh cũng hơi bất ngờ vì ánh mắt đó của người bạn này,nhưng cô cũng chẳng thèm quan tâm. Hôm nay là một ngày thư giản,Linh muốn đến đây đề ngồi ngắm anh Vũ nhưng lại bị cái anh chàng Louish đáng ghét này xen vào nên cô không thể nào tập trung, cô chỉ dám nhìn liếc anh thôi chứ không dám nhìn trực diện. Đứng từ xa, trong anh đẹp trai lắm, anh đẹp như một nam thần trong trí tưởng tượng của cô. Linh lại nhìn về phía anh khiến Louish thắc mắc rằng tại sao cô ấy lại nhìn Vũ chăm chú đến vậy, anh ta nhấc nhẹ ly kem dâu tây và tỏ vẻ cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh.

-What will you do after school ?

(Sau khi học xong, em sẽ làm gì ? )

Linh vẫn đang chăm chú nhìn anh, thì lại bị cắt ngang nên cô lúng túng và không biết trả lời sao cho vừa ý của Louish ngay lúc này nữa,cô hơi cuống cuồng.

-Me, I will following to his job, I will be an teacher in the future. I love him, I love his voice and I wanna become an English teacher like him .

(Em hả, em sẽ theo nghề của anh ấy, em sẽ là một giáo viên tương lai.Em yêu anh ấy, em thích giọng nói của anh và em muốn làm một giáo viên như anh ấy.)

Linh nói hết nỗi lòng của mình như cố đang bày tỏ cho Vũ nghe, nhưng ngay bây giờ đây cô quên mất rằng mình đang ngồi và trò chuyện với một người khác, là Louish chứ không phải anh nên cô hơi ngại. Cô cũng không biết mình vừa nói cái quái gì nữa, nhưng chính điều đó đã giúp cô nói hết tâm trạng của mình. Louish thi nhìn cô ngơ ngác, bởi ngay lúc này đây anh ấy đang có chút nào đó gọi là băn khoăn.

-Him, who is that ?

( Anh ấy, người nào vậy ? )

Linh hơi ngại, nên cô ấy cúi mặt mà không nói gì thêm nữa, đương nhiên cô ấy sẽ không bao giờ trả lời câu hỏi của Louish vì cô ấy không muốn biết rằng mình đang yêu thầy Vũ.

Để không cho Louish hiểu nhiều về chuyện này,Linh cố gắng tìm cách lãng sang chuyện khác để vùi đi suy nghĩ của anh ta, nhưng hình như Louish vẫn còn thắc mắc về một điều gì đó. Nhìn ánh mắt lạ lùng đó,Linh nói với Louish như thể cô ấy nói với anh trai mình.

-Don’t care about me, I just say some wrong things, some crazy things for my dream job in the futer. What are you thinking now ? You don’t believe at me ?

(Đừng có quan tâm về em, em chỉ nói vu vơ vậy thôi, một điều gì đó ngớ ngẫn về công việc trong tương lai của em á mà. Anh đang nghĩ gì vậy ? Anh không tin em hả ? )

Louish nhìn Linh và mĩm cười, thấy Linh như vậy càng dễ thương hơn và chính Louish đã trao tim mình cho cô bé này rồi nên dù có thế nào anh cũng tin Linh và không nói thêm gì. Nhìn Linh một hồi, Louish nói.

-No, I don’t have anything to think about your life.  

( Không, anh không có nghĩ gì về cuộc sống của em cả)

Hắn ta nói tiếp, khiến Linh không biết phải nói làm sao ? Louish cũng hơi vội thì phải, khi anh ta hỏi linh về vấn đề tế nhị này, Louish tỏ tình nhanh quá.

-Linh, do you have love ? I wanna say I love you because you make be fall in love at the first time I met you.

(Linh, em có người yêu chưa ? Anh muốn nói anh yêu em bởi vì em đã làm cho anh phải yêu em ngay giây phút ban đầu anh gặp em )

Linh không biết mình phải nói gì ngay lúc ấy vì lời tỏ tình hơi bất ngờ của Louish, cô chỉ biết im lặng một hồi rồi trả lời trong sự vô vọng của người mà cô luôn xem là anh trai,nhìn Louish bằng ánh mắt hiền hòa rồi em ấy nói.

-Brother, I am sorry to say about that. I have no love, but I can not love you, thanks for your love !

( Anh à, em rất xin lỗi để nói về điều này. Em chưa có người yêu,nhưng em không thể yêu anh được, cám ơn anh nhé ! )

-your present to night make me impressing, thanks again.

(Món quà của anh tối hôm nay làm em rất ngạc nhiên, cám ơn anh nhé ! )

Louish hơi thất vọng, nhưng anh ta cũng đâu có dễ buông xuôi, anh quyết định phải tim hiểu về con người của Linh nhiều hơn, rằng cô là ai mà có tiếng nói đầy nội lực đến vậy, tiếng nói đó khiến Louish dù có bản lĩnh đến đâu cũng phải dấu lòng. Linh quay sang chào anh Vũ rồi về mà không thèm quan tâm cảm giác của Louish ngay lúc ấy, thật hụt hẫng vì tình cảm của anh không được Linh đáp lại, nhưng anh bạn này vẫn còn thương và yêu Linh nhiều lắm. Linh đã về nhà rồi nhưng vẫn chưa thể bất ngờ về món quà của Louish tối hôm nay, ước gì câu nói đó xuất phát từ anh, nếu món quà bất ngờ đó được anh tặng cho Linh thì tuyệt vời lắm. Linh suy nghĩ miên man, miệng mĩm cười và đưa mắt ngắm nhìn những vì sao yêu thương trên tận bầu trời xa thẳm.

PHẦN 13 :  SỰ THẬT BẤT NGỜ

Ngày đầu tuần vui tươi, Linh lại đến trường trong niềm hân hoan và bất chợt cô vui nhiều lắm khi trong ánh mắt ấy lúc nào cũng có hình bóng của anh. Sau tiết học ở trường, Linh lại trở về phòng của người bạn thân của mình và kể cho cô ấy nghe về tình cảm của cô với người ấy. Không biết mình có vội không, nhưng thương anh đã khiến Linh bất chấp tất cả và công khai với cô bạn thân.

-Như, tui đã yêu thật rồi và anh ấy là cả khoãng trời lớn trong tôi.

Như lại mĩm cười, tay cầm con dao thái gọt táo cho Linh và hỏi người bạn ấy.

-Vậy hả ? bà giỏi lắm, nhưng bà yêu anh nào vậy ?

-Liệu tui có thể biết tên của anh được không ?

Linh như người ngớ ngẫn trên mây, cô nhìn Linh và cười rồi kể cho cô bạn thân ấy của mình nghe về chuyện tình yêu đầy bay bổng nhưng lại đầy ngốc nghếch của cô, bởi bấy lâu nay cô đã yêu một người có chủ. Hơn ai khác, chủ nhân của người mà cô yêu bấy lâu nay lại là Như, Như vẫn chưa biết gì nhưng vẫn thầm mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với Linh.

-Người ấy là một người rất hoàn hảo và tớ đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên cậu à

-Anh ấy tên là Nguyễn Hoàng Vũ, là giảng viên dạy tiếng Anh của tớ ở trường.

-Thật ra , tớ chỉ yêu đơn phương thôi chứ tớ vẫn chưa dám ngỏ lời với anh vì tớ sợ lắm cậu à !

Nghe Linh nói đến tên của người mà bạn ấy yêu giống với tên họ của người mình yêu, kể cả nghề nghiệp cũng giống nên Như bắt đầu lo lắng và hoài nghi, không biết người mà Linh đang theo đuổi có phải là anh không nữa ? Nhìn Linh một hồi, Như hỏi Linh nhiều hơn vì người mà cô nói với mình như thể muốn xác mình rằng đó không phải là sự thật, hy vọng rằng người đó không phải là anh.

-Vậy anh ấy chắc đẹp trai lắm nên mới làm bà siêu đổ đây ?

-Anh ấy quê ở đâu vậy Linh ?

Linh vẫn chưa biết được hàm ý của cô bạn thân ấy là gì nên cứ vậy mà trả lời trong sự vô tư.

-Anh ấy đến từ Đak Lak, cũng có nhà ở Nha Trang nữa Như à ! Ôi, người gì đâu mà dễ thương và đáng yêu quá vậy, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài luôn rồi đây Như à, Linh cười khẽ và có phần hơi ngại. Như thì khác, cô hy vọng điều đó không phải nhưng sự thật là vậy, biết phải giải thích với Linh sao giờ khi bây giờ người mà cô đang yêu đơn phương ấy là người yêu của mình. Như im lặng và không nói gì cả, cô ấy nhìn Linh một tí rồi lại xuống bếp, chuẩn bị cho bữa cơm trưa nay với người bạn thân. Nhưng nhìn Như bối rối lắm, sao Linh lại đi yêu người mình yêu ngay lúc này chứ ? Có lẽ là tình cờ thôi, khi Linh chưa hề biết rằng anh với Như đã yêu nhau từ lâu rồi.  Chiều lại đến bâng quơ và Linh lại tiếp tục vào lớp, cô đến lớp bằng cả niềm vui và hy vọng tràn trề, nhưng cô hôm nay rất mạnh mẽ khi quyết định nói lời yêu với anh. Cô ghi vào mãnh giấy nhỏ rồi gửi vào cặp sách của anh trong giờ ra chơi, trong đó có tên và chữ kí mang tên cô, mang tình cảm chân chất của một người con gái lần đầu biết hương vị ngọt ngào của tình yêu.Tối lại về muôn nẽo và Linh lại vui như mọi khi khi hôm nay cô đã làm cái điều mà cô không dám, chút hồi hộp xen lẫn lo lắng và có phần hy vọng, không biết anh sẽ phản ứng ra sao nên Linh lo quá. Linh vẫn thầm hy vọng rằng anh ấy sẽ hiểu tấm chân tình của cô, nhưng dù sao đi nữa thì có lẽ Linh là người đã sai thật sự rồi khi vô tình cô bước vào cuộc đời mà chưa có sự cho phép của anh. Tối hôm ấy đẹp lắm, Linh trở về nhà nhưng lại muốn đến với Như để trò chuyện nhiều hơn, nhưng trên chuyến đi tình cờ đó cô đã bắt gặp một sự thật bất ngờ khiến tim cô đau nhói, cô thấy anh đang khoác vai và ôm hôn một người, đó là Như. Hình như họ vẫn chưa thấy Linh, nên Linh ôm một mạch và chạy về phòng trong sự tiếc nuối. Đêm đó là một đêm không ngủ, Linh khóc nhiều lắm khi cô biết người cô yêu đã có người yêu, càng tức hơn nữa khi người ấy không ai khác lại là Như, bạn thân của cô. Sáng hôm sau đến lớp, Linh mang theo một tâm trạng muộn phiền và mấy lúc là vui hay cười tươi như mọi khi. Vũ vẫn chưa biết chuyện gì đang diễn ra, hình như anh vẫn chưa đọc cái tờ giấy đó của Linh thì phải ? Ở đó có tình yêu và lời nhắn nhủ của Linh, người đã xem anh là cả thế giới. Vũ nhìn Linh bằng ánh mắt lạ, anh bước đến bên bàn và nói chuyện với Linh, Linh không nói gì cả mà chỉ im lặng nhìn anh, cái ánh mắt đáng ghét đó đã khiến cô phải bùi ngùi nhiều hơn. Huhu, Linh như muốn khóc lên và dằn xé nỗi lòng mình vì bây giờ anh “ đã có người yêu rồi ”, anh không thương Linh nữa. Sáng hôm ấy mới buồn và tâm trạng đến làm sao, Linh không tập trung được nữa khi ngay bây giờ tâm trạng cô lại rối bời.

-Hôm nay em lại sao vậy ?

-Nét mặt em không giống như mọi khi, em bị bệnh hay sao vậy Linh ?

Lời quan tâm ấy làm Linh buồn hơn, bao hy vọng sụp đổ khi anh ấy đã có chủ quyền riêng, ừ thì đang bệnh và mang bệnh tương tư đây anh biết không ? Linh lại vì Vũ mà thổn thức nỗi lòng mình, cô đang đọc thoại như muốn mình quên đi cái cái cảm giác ngay lúc ấy. Linh mệt mỏi, thở dài và đi về phòng một mình, ngay lúc này đây cô ấy muốn ghé lên phòng kỷ luật để thăm thầy Thành, ôm thầy khóc và kể cho thầy nghe về câu chuyện tình cảm đầy trái ngang của một bé bé dại khờ trong buổi đầu chập chững vào yêu. Nhưng bất chợt buồn lay, thầy Thành đã đi công tác xa và bây giờ phòng kỉ luật đã phải đóng cửa trong sự im lặng, nó buồn đến nỗi Linh không thể cất bước đi nữa mà chỉ muốn ngồi xuống, úp mặt vào tường và khóc thật to. Có thể, sự thật hay làm mọi người phải mất lòng lắm, nhưng cuối cùng thì nó cũng đã đến rồi, nên Linh dù không muốn cũng phải chấp nhận. Cô ôm kỷ niệm của anh vào lòng và ấy sẽ là những khoảnh khắc đáng yêu, dễ thương và đáng nhớ mãi trong cô.

PHẦN 14: CUỘC TRANH LUẬN VÔ CỚ

Một buổi tối lâng lâng với bao là cảm xúc, Linh lang thang trên đường về một mình và bất chợt ghé vào quán của anh, mặc dù ghét anh lắm nhưng Linh vẫn muốn ghé vào đó. Thấy Linh bước vào,Louish rất vui và hạnh phúc, anh mĩm cười và đứng dậy chào Linh.

-Good evening , how can I help you girl ? an beautiful lady.

( Chào buổi tối, tôi có thể giúp gì được cho cô đây ? hỡi quý cô xinh đẹp. )

Linh không nói gì vì ngay bay giờ tâm trạng cô rối bời lắm, cô nhìn Louish một hồi rồi gọi món trà sữa thân quen.

-I want to drink milk tea, chocolate, please !

( Em muốn uống trà sữa, vị Sô cô la nhé ! )

Nhìn Linh với nét buồn lâng và khác hẵn với mọi khi, Louish tiến lại và trò chuyện với cô.

-What wrong with you,Linh ?

( Chuyện gì xãy ra với em vậy Linh ? )

-Are you tired ? (Em có mệt lắm không ? )

You look unhappy, are you ok ?

(Trông em có vẽ không được vui thì phải, em vẫn ổn chứ ? )

Linh lắng nghe lời hỏi thăm của Louish mà cố nén nỗi niềm, chợt đặt ly trà sữa xuống cô chạy lại ôm Louish và khóc khiến anh ta không phải bất ngờ, nhưng Louish lại thích cảm giác này lắm bởi anh ấy muốn ôm chặt và bên cạnh người mà anh ấy thương. Phút bồi hồi, anh ấy lại an ủi Linh, dù không biết chuyện gì đang xãy ra ?

-Do not cry, you still beautiful in my eyes. Now, please tell me know why are you silent and cry a lot ?

(Không được khóc nữa, em vẫn luôn đẹp trong mắt anh. Làm ơn, hãy nói cho anh biết tại sao em im lặng và và khóc nhiều đến vậy ? )

Linh lau nước mắt, mĩm cười nhẹ trong sự mạnh mẽ và tâm sự cho Louish nghe, cô ấy không biết mình phải nói gì nữa khi bây giờ đây ?

-I felt unhappy because a lot of things, I never love again when my first love make me broken heart.

(Em cảm thấy không vui bởi vì một số chuyện thôi, em sẽ không yêu ai lần nữa khi mối tình đầu của em đã lam tim em bị tổn thương. )

-Who make you broken heart? I will kill him ?

(Ai làm em bị tổn thương ? Tôi sẽ xử đẹp anh ta )

Louish nói như tỏ vẻ tức giận và cảm thông cho Linh hơn, bởi dù sao ấy cũng là cô gái làm anh yêu,nhưng anh lại không biết ằng cô đang yêu đơn phương một người và người làm tim cô đau rất nhiều ngay bây giờ đây là bạn thân của anh. Nuốt giọt nước mắt, cô nức nở và kể hết mọi chuyện cho người bạn cùng bàn ấy nghe.

-No one, I think you know him.

(Không ai cả, em nghĩ rằng anh biết anh ấy )

-I don’t understand ? Who is that ?

(Anh không hiểu ? Ai vậy em ? )

-His name make me crazy every night , you know ?

(Tên của anh ấy làm em phải phát cuồng lên vì mỗi đêm anh biết không ? )

-He is the first one to my life, but he doesn’t understand me. My love, I just spent for him.

(Anh ấy là người đầu tiên của cuộc đời em, nhưng anh ấy lại không hiểu em. Tình yêu của em, em chỉ dành cho anh ấy )

Linh nói nhiều lắm, nhưng vẫn chưa trả lời câu hỏi của Louish khiến anh ấy phải tò mò nhiều hơn, phút giận dỗi qua đi rồi Linh mới nói khiến Louish bất ngờ và không thể nào tin nỗi trước điều đó.

-He is your close friend, Vu.

(Anh ấy là bạn thân của anh, là anh Vũ ấy )

Louish nghe cô nói đến đây mà tim mình thổn thức và càng ghét cay người bạn thân ấy của mình hơn, Louish không hề biết chuyện gì xãy ra nhưng bây giờ anh ta chỉ quan tâm rằng người bạn thân của mình đã làm tổn thương tâm hồn trong trắng và nên thơ của Linh, người mà hắn ta yêu thầm nhớ trộm. Vũ đã đi làm chưa về vì anh ấy phải chuyển đi công tác ở một miền xa ở Tây Giang tới mai mới về, Louish sẽ gặp trực tiếp và nói chuyện với anh chàng bạn thân này vào sáng sớm ngày mai. Tối nhẹ đến dịu dàng nhưng tâm trạng nó lâng lâng và buồn vô đổi, trong ánh mắt từ hòa ấy của một người con gái lúc nào cũng long lanh và ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắng. Louish thấy được điều đó và anh at dường nhưu biết được Linh đang nghĩ gì, anh ấy tiến lại gần Linh và an ủi Linh như làm cho cô ấy bớt buồn hơn.

-Please smile and be happy always, you will beautiful more if you smile, you know ?

( Làm ơn hãy cười và vui vẻ lên, em sẽ đẹp hơn nếu như em cười đó em biết không ? )

-My friend, I will talk with him tomorrow.

( Người bạn ấy của anh, anh sẽ nói chuyện với cậu ấy vào ngày mai.)

Linh hiểu được cái cảm giác ngay lúc ấy, cô ấy im lặng rồi chào mọi người trong quán ra về. Tiếp đến chuyện của Vũ, anh vẫn ngây thơ và chưa biết chuyện gì đang xãy ra thì sáng hôm sau, sau giờ dạy anh lại về quán của mình.Tại đó anh gặp Louish và cuộc tranh luận bắt đầu, không phải là tranh luận đôi bên nữa mà đó là cải lộn với nhau, kể từ đó anh mói biết rằng cô bé học trò dễ thương ấy bấy lâu nay lại yêu mình và thầm thích mình bây lâu nay. Vũ vừa mới cất vội chiếc đèn cổ xuống bàn thì Louish tiến đến và tấn công , mặc kệ Vũ đang nghĩ gì thì anh ta vẫn chẵng thèm để ý, một tràng pháo cứ vậy mà tuôn ra từ chính cái miệng duyên dáng thường ngày của Louish khiến Vũ không phải bất ngờ. Đến ngay lúc đó khi Vũ lấy tập bài giảng ra để soạn thì mới phát hiện tờ giấy của Linh, ấy là lý do vì sao mà Louish phải lớn tiếng với anh ?

-I don’t know how can you do with her ?

(Tôi không biết tại sao rằng cậu lại phải làm như thế với cô ấy ? )

-Who is she ?

(Cô ấy là ai ?)

Vũ đã biết được mọi chuyện nhưng anh ấy vẫn lạnh lùng như chẳng có chuyện gì , Louish càng bực mình hơn khi Vũ cứ tự mình im lặng như vậy.

-Do you want I kill you ? you know her than me !

( Cậu muốn chết với tớ à ? Cậu biết cô ấy là ai hơn tớ mà )

Vũ hơi bực tức và càng lúc càng khó chịu hơn, anh ấy muốn yên tỉnh để tìm hiểu tại sao Linh lại yêu mình, trong khi em ấy biết mình là thầy giáo. Tuy nhiên, Louish vẫn luôn miệng chen vào nên buộc lòng Vũ phải lớn tiếng và từ trước đến nay chưa có bao giờ anh phải to tiếng với ai cả, kể cả người bạn thân yêu của mình.

-Yes, I know her. She is my student, but that’s not my false. I don’t know what are you thinking now, if you want you can ask her everything.

(Vâng, tôi biết cô ấy.Em ấy là học sinh của tôi, nhưng đó không phải là lỗi của tôi. Tôi không biết bây giờ cậu đang nghĩ gì, nếu cậu muốn biết cậu có thể hỏi cô ấy mọi thứ )

Louish vẫn chưa chịu thua, anh ấy dường như đứng về phái Linh nhiều hơn khiến Vũ cũng không phải thấy bất ngờ, chưa bao giờ người bạn đồng hành vui tính ấy lại đi nổi cáu với anh, mà là vì một người con gái, không lẽ Louish thích Linh ? Vũ nhìn anh ta một xí rồi dịu giọng, anh trở nên bình tỉnh hơn.

-Why ? Do you love her ?

(Tại sao vậy hả ? Cậu yêu cô ấy à ? )

Louish nhìn Vũ hơi ngại, nhưng không dấu được nỗi lòng mình nên anh ấy đành phải thú nhận, nhưng hình nhưu anh ta vẫn còn giận anh bạn thân của mình lắm vì chính Vũ đã làm Linh phải tổn thương. Dùng dằn một tí, anh nói với Vũ.

-Yes, I love her. But she doesn’t know my love, she just love you. Not me !

(Vâng, tớ yêu cô ấy. Nhưng cô ấy lại không biết được tình yêu của tớ, cô ấy chỉ yêu cậu thôi. Không phải là tớ ! )

Vũ đã hiểu hết mọi chuyện và lý do tại vì sao mà Linh lại im lặng với anh mấy ngày hôm nay ? Anh từ tốn giải thích cho Louish, tránh để người anh em ấy hiểu nhầm.

-Nhu is my love and I love her by my heart. I have no the other girl , because she is my dream wife. Linh, she is beautiful and friendly but she just my student and I never think that I can love her.

(Như là tình yêu của tớ và tớ yêu cô ấy bằng cả trái tim mình. Tớ không có một cô gái nào khác, vì cô ấy là người vợ trong mơ của tớ. Linh,em ấy xinh đẹp và thân thiện nhưng nó chỉ là học trò của tớ mà thôi và tớ không bao giờ nghĩ rằng tớ có thể yêu em ấy )

-Really ?

(Thật vậy à ? )

Louish hy vọng rằng lời của Vũ là sự thật, mặc dù giận người bạn đó nhưng trong thân tâm thì đó vẫn là người bạn tốt, mình không nên chỉ vì cá nhân mình mà làm quá vấn đề lên nên cậu ấy nhìn Vũ và nói lời “ Sorry ”.

PHẦN 15: PHÚT VÔ TÂM

Vũ đã hiểu hết tất cả mọi chuyện nên ngày hôm sau lên lớp anh cũng không cần phải hỏi bài của Linh nhiều như lúc trước nữa, anh muốn lặng đi vì không muốn gieo vào suy nghĩ Linh hình ảnh của anh. Trong thế giới của những người lớn thì Linh chỉ là một cô bé nhỏ nhắn, anh chỉ muốn rằng Linh là một cô bé học trò ngoan hiền, dễ thương và đầy mẫu mực như trước mà thôi. Linh thấy anh im lặng mà không nói nên cô ấy buồn lắm, lòng vẫn còn giận anh nhưng yêu anh nhiều hơn nữa mặc dù bây giờ Linh biết rằng cô không phải là thế giới của anh. Sau giờ tan học, Linh đến bên bàn và trò chuyện với anh, nhưng Vũ vẫn cố gắng tỏ ra lạnh lùng với Linh mặc dù ngay lúc này này đây trong lòng anh muốn nói lời xin lỗi với Linh lắm, bởi dù sao Linh cũng đã dành trọn tấm chân tình cho mình.Vũ hiểu được điều đó, nhưng với anh thì Linh vẫn là một cô bé học trò, chứ anh không thể yêu cô được. Thấy anh im lặng, Linh lủi thủi ra về  trong dáng vẻ buồn lay, thấy vậy mà thương lắm. Vũ chỉ biết ngồi đó và lặng im, suy nghĩ mọi thứ và anh cũng không hiểu tại sao mình lại tỏ vẻ vô tâm với Linh, trong khi đó em ấy là người trong cuộc. Đang suy nghĩ mênh mang , cô giáo Ngọc mang tập tài liệu vào phòng và trả lại cho cô Ngân giáo vụ thì gặp anh ngồi ở đó một mình,Ngọc là cô bạn đồng nghiệp rất thân của Vũ nên mọi cử chỉ hành động của anh cô ấy đều biết hết. Đặt tập giáo án xuống bàn, Ngọc ghé lại Vũ và nói với anh ấy như muốn chia sẽ.

-Em sao vậy Vũ, chị thấy em có vẻ buồn hơn mọi khi ?

-Cô bé học trò cưng ấy của em sao rồi ? Chị không thấy em đi chung với nó nữa, dạo này em hơi vô tâm với nó nữa thì phải ?

Vũ vẫn nghe người bạn đồng nghiệp ấy nói, bởi Ngọc lớn tuổi hơn anh nên lúc nào Vũ cũng tôn trọng và gọi anh bằng chị, nhưng khi nghe chị ấy nói về Linh thì tâm trạng Vũ lại rối bời. Anh không muốn nhắc tới Linh, nhưng vẫn tâm sự với Ngọc như là người bạn đồng hành, Ngọc là một trong năm người chị lớn tuổi nhất trong tổ bộ môn, lại rất thương Vũ nên anh ấy lúc nào cũng trân trọng và gọi người đồng nghiệp đứng tuổi ấy bằng chị.

-Dạ, em hiểu chị Năm muốn hỏi gì ?

-Nhưng chị ơi,có một sự thật bất ngờ mà em muốn nói với chị, rằng cô bé Linh yêu em.

-Em không biết ai đã đem em vào suy nghĩ của nó, nhưng điều đó là thật và em không muốn vì em mà ảnh hưởng đến việc học tập cũng như tương lai của nó, năm cuối cấp rồi chị à. Ấy là lý do vì sao em không nói chuyện với em ấy mấy hôm nay, em vẫn quan tâm nhưng vẫn phải chú ý vì không muốn nó lại hiểu nhầm thêm lần nữa là em quan tâm nó bằng tình yêu.

-Em không phủ nhận là em thương nó bởi cái tính nết dịu dàng, ngoan hiền và lễ phép,nhưng ấy là tình cảm thầy trò thôi chị à !

Vũ nói hết nỗi lòng mình cho người chị đồng nghiệp ấy nghe, Ngọc đã nghe được tiếng nói từ nội tâm ấy của anh bởi Ngọc là một người từng trải, khoác tay người em đồng nghiệp,Ngọc an ủi Vũ.

-Chị hiểu được cảm giác của em, cố lên em trai à !

Vũ vẫn lặng lẽ, anh ấy nhìn chị Ngọc rồi nói lời cảm ơn và tiếp tục vào tiết mới. Bước từng bước về lớp học ,anh không phải lo lắng khi phải sơ vì mình mà làm cho Linh phải buồn và lười học, nhưng vẫn phải cố gắng thôi bởi anh biết Linh là một cô gái mạnh mẽ nên sẽ quên nhanh thôi. Anh vẫn đến lớp và tỏ vẽ nghiêm nghị hơn, không lạnh lùng và vẫn tỏ vẻ quan tâm ngầm. Tiến lại bàn học, anh nói với cả lớp.

-This year, I think you should know what will you do ?

(Năm này nè, tôi nghĩ rằng các bạn nên biết mình phải làm gì ? )

-That is very important for us. So, please concent to your studies at school. Make your dream come true and fly to the other sky, try yourself !

(Điều này rất là quan trọng đối với chúng ta. Vì vậy làm ơn, hãy tập trung vào việc học ở trường giùm tôi cái. Hãy biến giấc mơ của các em thành hiện thực và bay đến những vùng trời mới, cố gắng lên các em ! )

Vũ lại cất giọng nói tiếp, như muốn nhắc nhở cả lớp nhưng lại là lời nhắn nhủ đối với Linh.

-Do not love or thinking somebody else in this time, you should forget all and remember that you still have an important duties.

(Trong thời gian này không được yêu đương hay nghĩ về một ai cả, các em phải quên đi tất cả và hãy nên nhớ rằng chúng ta vẫn còn có một nhiệm vụ quan trọng nữa. )

Linh nhìn anh và hiểu ý của anh muốn nói gì, nhưng cô vẫn im lặng…Ngày thứ Bảy sao cứ mãi đầy vơi ? Linh vẫn buồn và lê bước trở về, nhưng lần này trên con đường đó không có bóng anh đi cùng nữa nên cô ấy chỉ muốn khóc và khóc thật to để quên đi nỗi niềm ấy. Ước gì có thầy Thành ở đây, để cô được tâm sự và chia sẽ với thầy ấy nhiều hơn, mưa lại nhẹ bay bay và gió lại rít lên từng hồi khiến tim Linh càng lúc càng nhói hơn. Cô vẫn mĩm cười như muốn che dấu đi tâm trạng của mình ngay lúc ấy, nhìn trên cao cô chợt nhớ về khoãng xa xăm ấy và hát vu vơ ca khúc “ Em gái mưa ” của ca sĩ Hương Tràm.

-“ Nhìn trên cao, khoãng trời yêu mà em lỡ dành cho anh, giờ mây đen quyện thành bão giông tố đang dần kéo đến. Chồi non háo hức đang đợi mưa, rất giông em ngày xưa, mưa trôi để lại ngây thơ trong giấc mơ buốt lạnh ”…

Lời bài hát như nói hết tiếng lòng của Linh, dù có bề ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại mềm và yếu lắm, bởi dù sao cô vẫn là một người con gái. Ngày hôm sau lên lớp, Linh thấy anh ngồi một mình và loay hoay với đống bài kiểm tra, Linh tiến lại gần và ngỏ lời muốn giúp anh nhưng lại bị anh từ chối, tiếng lòng cô lúc này chỉ muốn gần anh hơn tí nữa nhưng lại hụt hẫng và buồn hơn.

-Em giúp thầy một tay nhé ?

Vũ thấy Linh vậy, trong lòng cũng muốn lắm nhưng lại cố lơ đi, anh nói một câu làm cho Linh sụp đổ hoàn toàn.

-Không cần đâu, tôi có thể làm được, em về đi chứ đứng ở đây làm gì ?

Ôi, trái tim Linh đã bị anh làm tổn thương thật rồi, liệu anh có tàn nhẫn lắm không khi bây giờ tâm hồn mỏng manh của một người con gái đang tuổi chập chững vào yêu ấy đã không được anh đón nhận ?

Vũ vẫn ngồi đó và nhìn theo bóng dáng nhỏ của cô bé học trò,nhìn nó đi vụt qua mà anh thấy thương, nhưng anh không thể làm gì khác. Phút hờ hững ấy có thể là vô tâm, nhưng đó là liều thuốc hiệu nghiệm để Linh quên anh và tập trung nhiều hơn về việc học, tương lai em ấy vẫn còn dài nên anh luôn cầu chúc cho em ấy được thành công và hạnh phúc.

PHẦN 16 : NGÀY CUỐI NĂM ĐẠI HỌC

Thời gian thấm thoắt qua nhanh và cuối cùng ngày ấy cũng đến, dường như ai cũng mong và háo hức vì mình sẽ bước tiếp trên một con đường mới đầy thử thách với bao điều là mới lạ, nhưng cũng có những người sụt sùi ngồi khóc dưới những tán cây xanh. Linh hôm nay không thấy cô ấy, Linh không muốn mình phải thấy anh vì sợ mình buồn hơn, nhưng tiếng lòng cô lại mách bảo cô rằng cô phải lên gặp người ấy. Bởi đâu đó trong góc nhỏ thân yêu, trái tim cô cũng không bao giờ quên được anh, yêu một người thì sâu nặng lắm. Ngày kết thúc, cô cố gắng lắm mới lê bước chân của mình về trường, bởi không về thì biết đâu được sau này có được gặp anh. Linh đưa mắt ngắm nhìn những áng mây xanh đang lơ lững bay về cuối trời mà lòng cô quặn thắt, cô ước gì tình yêu ấy của cô với anh mãi mãi xanh trong như những vầng mây đang dùng dằng trôi nhẹ trên nền trời bao la. Bất chợt nhìn về một nơi nào đó xa xôi, Linh lại thổn thức và giật mình khi nghe Hương gọi, bây giờ là ngày sau cuối nên những giây phút này đây Linh mãi hoài trân trọng cô bạn này, người đã từng là đối thủ với cô trong những lần cắp sách đến trường.

-Linh, cậu nhìn gì mà chăm chú quá vậy ?

-Lại đây cùng tớ và chúng mình cùng nhau chụp vài tấm hình kỉ niệm đi, mai xa nhau rồi !

Linh đã nghe tấm lòng chân thật của bạn cô, cô ấy thấy mình hối hận và trách mình tháng ngày qua vì một chút cá nhân riêng tư mà phải hờ hững với người bạn ấy, đến bây giờ Linh mới cảm nhận được rằng tình bạn thật tuyệt vời, nó đôi lúc là còn đẹp và đấng yêu hơn là cả tình yêu. Linh nhìn Hương mà hai dòng nước mắt tuôn rơi, cô ôm người bạn đã từng xem nhau là đối thủ ấy vào lòng mà thủ thỉ.

-Tớ xin lỗi, tớ đã hối hận thật sự rồi !

-Chỉ trách mình ngày ấy ngốc quá, sao tớ lại không nhận ra được tình bạn của chúng mình chứ ?

-Cám ơn Hương nhiều nhé, mãi mãi là bạn thân của tớ !

Hương nhìn Linh mà cũng không ngăn được dòng nước mắt, cô và người bạn ấy ngồi lại bên nhau và tâm sự với nhau nhiều hơn. Trời hôm nay đổ màu buồn thương nhớ, màu tâm sự chôn mình theo lớp của thời gian. Mưa bất chợt ngang qua làm tim người thổn thức, càng buồn hơn nữa khi mai này rời xa rồi thì nơi phương trời xa lạ ấy liệu có còn được gặp lại nhau. Tâm trạng lại rối bời, những thành viên trong lớp NA14A1.1 ban đầu gặp nhau đầy xa lạ ấy cuối cùng cũng trở nên thân quen, ngay lúc này đây họ cảm nhận được nỗi lòng mình, khi mùa thi cử qua đi thì mỗi người sẽ đi về mỗi hướng. Nên những dòng lưu bút, cánh phượng hồng đỏ thắm  hãy còn đó chút thân quen và lưu dấu ấn với thời gian.

Bất chợt nhìn hạt mưa rơi, Linh tức cảnh làm thơ như mượn đôi điều để nói lên nỗi lòng của mình, với bạn bè và người cô yêu.

“Cơn mưa nào rơi vội

  Làm ướt cả áo ai ?

  Chỉ một con đường dài

 Mưa rơi hoài, rơi mãi…”

Thấy Linh làm thơ, dù buồn lắm nhưng cả lớp vẫn muốn cô làm tặng thêm bài nữa, cũng không ngờ rằng Linh lại có khiếu làm thơ và hay đến vậy khiến mọi người phải bất ngờ, kể cả anh…

“ Ở nơi ấy, anh có biết không ?

 Em đã thấy một khoãng trời bé nhỏ

 Em lặng lẽ hóa mình vào cơn gió

 Bay lên cao, đón lấy ánh nắng hồng

 Anh đi rồi, màu nắng tắt phải không ?

 Mang hơi thở trả về cho làn gió

 Anh có biết phương trời em đợi đó

 Chờ anh về, ôm anh mãi không thôi ”

Bài thơ hay quá khiến cả lớp không phải thán phục Linh, nhưng Linh vẫn buồn nhiều lắm khi trong ánh mắt ấy vẫn còn chút nào đó gọi là cay cay, là màu buồn tâm trạng. Thật ra trong lúc Linh làm thơ, anh ấy đã đứng từ rất xa để nhìn em ấy, nhưng anh lại không thể đến gần vì không muốn em phải buồn phải khóc vì anh. Bởi anh biết ngày cuối cùng của năm đại học,tâm trạng nó dễ bị vỡ òa theo cảm xúc nhiều lắm, mà Linh là một cô bé hay khóc nữa nên anh không nói gì mà chỉ lặng lẽ ngắm từ xa. Đang thơ thẩn thì anh bị tiếng gọi của thầy Trung làm anh phải giật mình, không biết cú đập vai ấy đã làm anh tỉnh thức từ lúc nào chẵng hay ? Anh như thấy mình ngơ ngác, như chú nai vàng lạc mình chốn rừng xanh.

-Vũ, làm gì mà đứng ngây người ra như cây đơ vậy ? Đi cùng tui sang bên kia dự buổi chia tay tụi học trò đi, nay là ngày cuối cùng rồi.

Vũ nhìn Trung rồi nở nhẹ một nụ cười và hỏi anh như đang hỏi chính mình, đang cố gắng tìm lại những tháng ngày vui vẻ cùng tụi học trò đáng yêu đáng ghét của anh.

-Lại một thế hệ nữa qua đi phải không anh ?

-Ừ, tụi nó nhanh quá, thảo nào tụi mình cứ già đi ?

Trung trả lời vũ như hiểu nỗi lòng, nhưng thật sâu bên trong tâm hồn Vũ vẫn còn nhiều điều khó nói nên lời lắm. Vậy là anh cùng thầy Trung sang nhà hàng kế bên để vào tiệc chia tay tụi nhỏ, nay là buổi cuối cùng rồi nên có gì chia sẽ cho nhau. Vũ ngồi chung bàn với cô Ngọc, thầy Trung và những người bạn đồng nghiệp khác ở bàn dành cho giáo viên bên dãy trái. Anh đưa mắt nhìn tổng quát xung quanh và tìm Linh, nhưng anh ấy vẫn chưa thấy cô bé học trò dễ thương của mình hằng ngày ở đâu cả. Thật ra mà nói là Vũ không phải ghét Linh, mà anh ấy rất thương và quan tâm Linh, chỉ vì anh ấy sợ Linh không thể nào quên anh được mà thôi, anh ấy cũng rất lo lắng rằng vì anh mà Linh sẽ không còn đủ sức mạnh để bước tiếp con đường trước nữa. Vũ lo cho Linh nhưng lại lạnh băng với Linh cũng đúng, bởi anh muốn tốt cho em ấy mà thôi. Ngày cuối cấp mang tâm trạng đầy vơi, bao nhiêu là gương mặt cười nói tí thôi, nhưng sau lại là ôm mặt nhau và khóc. Cuối cùng anh cũng thấy Linh ngồi ở góc bên kia gần với sân khấu, anh tiến lại gần em ấy và tâm sự như muốn động viên Linh nhiều hơn.

-Hôm nay, vào buổi sáng thầy có lên trường nhưng thầy không tiện gặp em vì thầy phải bận giúp quý thầy cô khác chuẩn bị cho kháng đài để vinh danh.

-Thầy rất vui khi cuối cùng em cũng được xứng tên trong cái danh sách màu đỏ đó, thầy nghĩ rằng thầy Thành tuy chưa về kịp nhưng khi nghe được tin này thì thầy ấy cũng sẽ rất vui.

-Em đừng buồn nữa, thầy biết em đang nghĩ gì, cố gắng lên ! Thầy xin lỗi vì mấy ngày qua thầy không nói chuyện nhiều với em nhé. Tương lai đang chờ em, cố gắng lên !

Linh vẫn im lặng và nghe lời nói của anh, thấy anh cười thêm một lần nữa khiến con tim Linh dù có băng giá đến mấy cũng phải rung động, cô ngước mắt nhìn anh và im lặng một lúc ròi nói lời cám ơn. Mai là ngày cuối cùng, liệu cô có còn được gặp anh nữa không, ngay lúc này đây cô chủ động đứng dậy và ôm anh thật chặt. Buổi tối đó mới ấm áp làm sao, Linh vẫn ôm anh thật chặt và mãi không buông khiến mọi người đều nhìn vào Vũ, tuy nhiên họ chỉ biết rằng đó là tình cảm của thầy với trò nên cứ vậy mà để cho họ ôm nhau. Vũ hơi ngượng một tí, nhưng vẫn để cho Linh ôm anh thật chặt, bởi anh biết cái ôm này là lần sau cuối. Linh không nói gì thêm nữa mà chỉ ôm anh thật chặt, cái ôm đó mới ấm áp làm sao,Linh tuôn nhẹ hai hàng nước mắt rồi cũng trả anh về với thế giới của anh. Cô quay nhẹ, hôn chạm lên môi anh một tí rồi quay mặt bước đi mà không quay lại. Vũ rất bất ngờ vì cú hôn môi chạm khẽ ấy, nhưng mãi là kỉ niệm mãi không quên cho anh và cô bé nhỏ học trò thân yêu. Đêm cuối rồi đong đầy kỉ niệm, những lời sau cuối cũng nói hết rồi, khóc thì cũng khóc rồi…tâm trạng nó đầy vơi. Đêm nay trời không buồn và mưa rơi nữa mà đẹp và duyên dáng lắm bởi ánh trăng tròn dịu nhẹ, treo lơ lưng trên trời cao. Bầu trời đêm đẹp lắm, anh lại cùng ai đó trở về trên con đường đầy ánh sáng của ánh trăng buồn, bên cạnh những vì sao.

PHẦN 17 : CHUYẾN CÔNG TÁC XA

Ngày chia tay hôm qua ấy cũng là ngày sau cuối anh nói lời tạm biệt với Linh, anh phải đi công tác xa và lần này đi là không biết bao giờ mới trở lại nữa, anh phải đi nước ngoài và có lẻ anh sẽ định cư luôn ở bên đó mà không về Việt Nam nữa. Nhưng về hay không thì đó là quyết định của anh, bởi hơn ai hết anh vẫn còn thương và yêu sâu đậm một người ở trên mãnh đất quê hương mình.  Ngày thứ Bảy chợt tìm về với một thoáng mộng mơ, anh tìm lên trường để tìm lại cho mình những khoãnh khắc đẹp của ngày hôm ấy, anh nhớ tiếng cười của lũ sinh viên tinh quái và hơn hết anh vẫn mang theo mình nụ cười tỏa nắng của Linh. Nụ cười duyên ấy đã khiến tim anh một hồi rung động, nhưng chỉ là phút mộng mơ quá đỗi trong một buổi chiều nhè nhẹ lá bàng rơi. Nay là ngày nghĩ, anh lên thăm trường nhưng sao thế khi bây giờ kỉ niệm còn đó nhưng lại vắng đi nhiều thứ, anh nghĩ mông lung và không biết rằng liệu này đây anh có còn cơ hội quay lại đây để gặp mọi người. Anh muốn gặp Linh, nhưng có lẻ hình ảnh cô học trò xinh xinh má lúm ấy nay còn là ký ức, bởi bây giờ anh chẵng thấy người đó ở đâu. Đang lang thang tìm về trang kỉ niệm, Vũ bất chợt nghe tiếng bước chân khẽ từ phía dưới hành lang, anh tiến lại thì gặp bác bảo vệ đang trực ở đó. Tiến lại gần hơn, anh cất tiếng chào gọi chú Út như muốn trò chuyện với chú nhiều hơn.

-Chào chú !

Chú Út là người làm nhiệm vụ chăm sóc và bảo vệ trường, biết bao là cánh cửa củ đều được bàn taychú sơn, cây cảnh trong trường cũng đều được một tay chú vun xới và chăm sóc. Đang lúc tưới cây, thấy thầy Vũ đến nên chú dừng tay lại và gửi lời chào đáp lại bằng một nụ cười hiền hậu.

-Vâng, chào thầy Vũ. Thầy ghé lại thăm trường à ?

Vũ nhìn chú với nét vẻ hiền hòa, anh cười nhẹ như ánh nắng ban mai, nhìn anh toát lên vẻ nhân từ và đẹp trai lắm. Ôi, nụ cười ấy đến say mê khi bao nhiêu con tim phải khao khát và rung động về anh.

-Dạ, con về thăm trường thưa chú. Mới tạm biệt ngày hôm qua thôi, mà ngỡ như là một năm rồi không gặp lại á chú nhỉ ?

Chú Út nghe anh nói mà cũng cảm thấy mình già đi nhiều hơn, bởi bấy nhiêu mùa bế giảng ấy là bấy nhiêu mùa tóc bác bạc màu với thời gian. Nhìn Vũ bằng cái nhìn trìu mến, bác ấy bảo với anh.

-Vâng, thưa thầy. Thời gian mà, nó trôi qua nhanh chóng nhưu một chiếc bánh xe lăn vòng và quay đều.

-Dạ !

Mặc dù anh với vai trò là một người thầy giáo được xã hội tôn vinh và mọi người kính nể, nhưng trong anh lúc nào cũng giữ thái độ kính trọng, hòa nhã và khiêm nhường. Anh đến với mọi người bằng tình thương cao đẹp, bao la và nhân ái, bởi trong con người ấy luôn có sự thánh thiện và vị tha. Chú Út hiểu điều đó, trong ánh mắt anh dường như có bao điều muốn chia sẽ nên chú ấy không ngần ngại mà hỏi anh,chú  ấy cũng là người rộng lượng nên sẵn sàng lắng nghe mọi suy nghĩ của mọi người.

-Thầy có chuyện gì muốn nói phải không ?

Vũ luôn luôn tôn trọng chú Út bởi chú ấy là người có tấm lòng lương thiện, hơn nữa bây giờ sân trường cũng không còn ai khác để tâm sự ngoài chú nữa nên anh nói lên hết nỗi lòng mình.

-Vâng, thưa chú ! Mai con phải đi công tác xa, có lẻ lần này con sẽ đi luôn mà không về Việt Nam nữa, con sẽ sang Anh học tập và làm việc ở bên đó chú à.

-Đó là lý do vì sao con lang thang cất bước về đây, con nhớ mọi người lắm thưa chú !

Vũ nói ra tâm trạng của anh , chú Út là người tử tế nên hiểu được cảm xúc của anh ngay lúc này. Khoác bàn tay lên vai, bác vỗ nhẹ và động viên anh như lời chia sẽ thật tình của một người thân trong gia đình.

-Tôi hoàn toàn ủng hộ ý kiến của thầy, nếu điều này làm cho tương lai của thầy tươi sáng hơn thì thầy nên đi.

-Tuổi của thầy còn trẻ, phải đi để trải nghiệm thầy à. Chứ như tôi đây, già lụm khụm thế này thì đi đâu được, ở cái tuổi gần đất xa trời này thì còn muốn đi đâu. Thầy còn quá trẻ, hãy dành cho mình những chuyến đi và viết lên đó hành trang tuổi trẻ đầy khát vọng.

Chú Út tâm sự với anh bằng cả nỗi niềm của một người đã từng là cả tuổi thanh xuân như anh, nên lúc này đây anh hoàn toàn hiểu những lời chân thành mà bác Tâm chia sẽ với anh. Anh nhìn chú với ánh mắt cảm thông, một hồi rồi anh hỏi tiếp.

-Chuyến hành trình này đẹp thật, nhưng còn tình yêu thì sao hả chú ?

-Con vẫn còn yêu một người rất nhiều, cô ấy là cả thế giới của con

Chú ấy vẫn trầm tư, nhìn Vũ và chia sẽ tiếp.

-Tình yêu ư , câu hỏi khó trả lời lắm đây ?

-Liệu người ta có yêu thương thầy thật sự bằng cả tình yêu và trái tim của họ hay không ? Nếu họ thật lòng, thì thời gian không phải là vấn đề tất cả.

-Quan trọng rằng với khoãng cách địa lý rất xa về không gian và thời gian ấy, người ấy có  cam chịu bỏ qua tất cả để chờ thầy không ? Đó mới là tình yêu đầy cao thượng và đích thực !

Những lời nói của một người đã từng trải khiến anh trở nên mạnh mẽ và bản lĩnh hơn, tuy nhiên Vũ vẫn còn thương và yêu Như nhiều lắm, bởi em ấy là một người con gái ngoan, hiền lành, đẹp tình đẹp nết và đậm chất của người con gái Việt Nam nên anh rất yêu. Anh đã yêu Như, từ cái lần anh gặp cô…Vũ lặng nhìn thời gian , tâm sự với chú Út một hồi mà đã đến trưa, anh vội chào chú  trở về và chúc chú có một ngày làm biệc vui vẻ, bình an. Trưa lại tìm về bên góc nhỏ thân quen, Vũ ghé lại tiệm mỳ quen thuộc của anh rồi ăn trưa luôn ở đó. Cô chủ tiệm thấy anh đến nên rất vui, cô chào hỏi anh với niềm háo hức.

-Chào thầy Vũ, hôm nay thầy muốn ăn gì nào ?

Vũ mĩm cười cám ơn cô chủ quán thân thiện, nở nụ cười tươi rồi anh đáp lại.

-Dạ, cô cho con một tô mỳ chả, không hành như mọi khi nhé cô !

-Vâng, có ngay. Cô chủ dễ thương ấy cũng nhanh miệng đáp lại, đúng là phong cách chuyên nghiệp của một người làm nghề buôn bán. Vũ ngồi ăn và ngắm dòng người qua lại trên phố tấp nập, anh hình dung được rằng con người đang phải hối hả và chạy đua với thời gian để đánh đổi cho cuộc sống mưu sinh, thấy mà thương đến lạ. Trả tiền xong, anh lại chạy xe máy loanh quanh đi dạo phố, Đà Nẵng dạo này sinh khí hẳn lên thì phải ? Phải rồi, hôm nay trời có nắng và ấm hơn những ngày qua, mưa cứ rơi mãi làm nhịp sống của thành phố bên sông Hàn phải dùng dằn và chậm lại. Anh đi dạo một hồi rồi ghé sang nhà Linh chơi, nhưng Linh đã đi tập Yoga với mẹ rồi nên bây giờ chỉ có ba của cô ấy ở nhà. Thấy thầy giáo của con gái mình đến, bác trai vội ra mở cổng và mời người thầy giáo trẻ vào nhà, ngồi chơi và trò chuyện. Thấy Vũ đến, ba của Linh vui lắm, ông ấy rất mong một ngày nào đó con gái yêu của mình cũng trở thành một phần như thầy Vũ hôm nay. Nhìn Vũ bằng ánh mắt vui tươi, bác ấy trò chuyện với anh bên tách trà còn thơm mùi hương sen.

-Hôm nay thầy ghé thăm nhà, chẵng hay có chuyện gì à ?

-Thầy muốn gặp bé Linh hả ? Nó đi ra ngoài tập Yoga với mẹ rồi, tí nữa mới về á.

-Thầy vất vả với con gái nhà tôi nhiều rồi, thật lòng tôi cám ơn thầy nhiều lắm.

Ba của Linh nói vậy khiến lòng anh cảm thấy an tâm hơn, bởi bây giờ anh vẫn còn lo lắng rằng Linh sẽ vì chuyện tình cảm mà quên đi mọi thứ, nghe bác trai nói Linh như vậy thì anh thấy an tâm nhiều hơn. Anh cũng không muốn dấu lý do vì sao anh ghé lại đây, anh muốn gặp Linh và chào em lần sau cuối, nhân tiện ba của Linh hỏi nên anh cũng tâm sự luôn.

-Dạ thưa bác, thú thật con đến đây để thăm Linh và chúc cho em ấy có một kì thi tốt lành, sẵn tiện dặn em ấy vài lời trước khi con đi xa ạ.

– Đi xa , thầy định đi đâu à ?

Ba của Linh hỏi như thắc mắc , bởi ông ấy vẫn chưa biết được rằng anh sẽ cất cánh vào ngày mai.

-Dạ vâng, thưa bác. Con sẽ đi công tác ở nước ngoài và chuyên đi của con sẽ cất cánh vào ngày mai.

-Linh là một cô bé học trò ngoan, dễ thương lại học giỏi nữa nên con muốn nhắn với em ấy vài điều trước khi con đi xa, con kính chúc hai bác sức khỏe và em Linh có một kì thi viên mãn tròn đầy.

Vừa lúc ấy Linh mới về, bên ngoài trời mưa hay sao mà hai mẹ con bị thấm ướt, thấy anh ngồi đó nên Linh không phải bất ngờ, cô chào anh rồi lên phòng và thay đồ cho chỉnh chu tí chứ ngay lúc này đây nhìn cô như là một con mèo bị mắc mưa. Dù còn tức anh lắm , nhưng Linh vẫn muốn nhìn thấy anh nên cô đã xuống tầng dưới, ngoan ngoan lễ phép chào ba mẹ và chào anh. Vừa thấy Linh xuống, anh nở nụ cười và khen Linh khiến cô không biết phải nói gì với ba mẹ nữa.

-Linh, hồi nãy em như con mèo lười bị dính mưa, còn bây giờ thì em xinh như một chú gấu bông màu hồng đáng yêu, dễ thương và dễ mến.

Linh nhìn anh mĩm cười rồi nói lời cám ơn, sau đó cô hỏi anh .

-Hôm nay thầy ghé nhà em có chuyện gì không ạ ?

Vũ nhìn cô một lúc rồi tiếp chuyện với mọi người, hy vọng nhận được lời chúc phút bình an cho chuyến đi vào ngày mai.

-Ngày mai thầy phải bay sang Anh để công tác, thầy sẽ đi sang dó và định cư ở bên kia.

-Hôm nay thầy sang đây để gặp em và chúc em có một kỳ thi tốt lành, thành công, cố lên nhé cô bé hay hờn dỗi !

Nghe anh nói mà lòng cô buồn lay, anh còn ở đây thì cô có thể gặp anh và nhìn anh được, nhưng anh mà đi rồi thì cô biết phải làm sao ? Hình ảnh ấy sẽ cùng cô theo hoài năm tháng, cô sẽ nhớ mãi nụ cười của anh khi chính ánh mắt đó, gương mặt đó lúc nào cũng là dấu ấn đẹp đầu đời mãi mãi không quên. Linh muốn nghe những lời tâm sự của anh với cô nhiều hơn mỗi lúc anh say, nhìn anh đẹp trai và nồng nàn lắm. Mai anh đi rồi, anh đi để công tác và liệu anh có còn quay về Việt Nam để cô ngắm anh mỗi ngày nữa không ? Linh chóng cằm nhìn anh và nghĩ mộng mơ, ba mẹ Linh biết rằng đây là lúc cần để hai thầy trò tâm sự nên họ cũng phải vào bên trong và tạo không gian riêng cho họ. Linh chợt ngắm anh một lúc rồi lên tiếng, trong anh bây giờ đẹp như một bức phù điêu.

-Vậy, mai thầy đi lúc mấy giờ ?

Vũ nhìn Linh , đặt vội chén trà xuống rồi trả lời .

-7 giờ 30 phút sáng, chuyến bay sẽ cất cánh vào giờ đó em à.

-Vậy mai em lên tiễn thầy nhé ?

Linh hỏi Vũ, bây giờ đó là lời thỉnh cầu sau cuối, cũng là cơ hội để cô được nhìn anh, thấy anh.  Ngay lúc ấy, cô rất muốn và chờ đợi câu trả lời của anh là “ Ừ ”, thế là cô cũng được như ý nguyện khi cuối cùng coo được anh đồng ý. Cô vui hẳn lên, như ánh sao mai vừa ló dạng trên nền trời tươi đẹp. Và thế là sáng sớm hôm sau trời Đà Nẵng buồn có mưa bay nhè nhẹ, Linh dậy sớm và có mặt ở sân bay để chờ và tiễn anh. Sáng Sớm hơi lạnh nên Linh ngồi nép vào một gốc bên hàng ghế chờ sẵn ở ngoài, thấy anh đến mà lòng Linh đan xen nhiều cảm xúc. Vui vì được gặp anh, thấy anh cười và nhận được hơi ấm sau cùng của anh,nhưng buồn một cái là từ giây phút này đây cô sẽ mãi mãi xa một người, người ấy đã từng là cả thế giới trong lòng cô.

-Thầy đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe, sang bên đó lạnh lắm nên nhớ mặc ấm vào nhé thầy, đừng quên gọi về cho em nhé !

-Chuyến công tác này dài hạn lắm đây , biết bao giờ em mới được gặp lại thầy ?

-Thầy lên đường bình an, bảo trọng nhé !

Vũ lại ôm Linh một cái nhẹ rồi quay đi, đó là lần đầu tiên anh chủ động ôm cô và chính điều đó lại làm cho cô mạnh mẽ hơn, dù cô biết đây là lần sau cuối anh ấy nghe chính mình nói.

-Thầy ơi !

Vũ quay lại nhìn Linh, nở một nụ cười rồi vẫy tay chào Linh. Không dấu được nỗi lòng mình , Linh nói thật to như chính con tim cô muốn vở òa theo cảm xúc.

-Thầy ơi…Em yêu anh !

Lời nói muộn màng ấy cuối cùng cũng toát ra, dù hơi muộn một tí nhưng trong tim cô cảm thấy bình an và thanh thản. Cô không còn hối hận nữa, không biết anh có nghe thấy cô nói gì không, nhưng trái tim cô đã nói hết bao điều mà cô muốn nói với anh bấy lâu nay. Hy vọng rằng, chuyến bay của anh được bình an và xin anh hãy mang trọn tình em về với bầu trời, về bên anh những gì là đẹp nhất.

Sarangheyo !

PHẦN 18 : NGÀY ANH TRỞ VỀ

Chuyến bay của anh đã để lại bao nhiêu là nỗi nhớ và niềm hy vọng cho Linh, Linh vẫn nhớ lời anh và hy vọng rằng anh ở bên ấy sẽ chúc phúc cho cô có một kì thi như ý nguyện. Và thế là mọi thứ đều được viên mãn, Linh tốt nghiệp cấp ba và thi đổ vào một trường đại học danh tiếng ở thành phố Hồ Chí Minh. Trong suốt thời gian đi học xa, Linh phải xa gia đình và mọi thứ cô phải bắt đầu tự túc, ấy là lúc để cô quên anh nhưng sao thế khi lúc nào trong suy nghĩ của cô vẫn có bóng dáng của anh. Linh nhớ nụ cười của anh và ánh mắt của anh nhiều lắm, giọng nói của anh lúc nào cũng ấm áp và tràn đầy năng lượng khiến cô dù yếu đuối đến mức nào đi chăng nữa cũng cố gắng đứng lên. Hằng ngày, cô đều chờ đợi cuộc gọi của anh, nhưng đợi hoài trong vô vọng và hình như càng lúc cô càng thấy anh như quên mình rồi thì phải ? Cô hụt hẫng, nhưng vẫn phải mạnh mẽ và cô luôn tin vào phép màu, rằng anh ấy vẫn đang âm thầm theo dõi cô ở một nơi nào đó xa xôi tận bên kia trái đất, rằng cô tin một phép màu nhiệm sẽ cho cô gặp lại anh vào một ngày nào đó không xa bởi hình ảnh của anh lúc nào cũng xuất hiện trong ngăn kí ức của cô, trong những trang nhật kí của cô mỗi đêm về cô đều gói cho mình những dòng tâm sự dấu kín riêng tư về anh

… 5 năm sau

Linh đã ra trường và có một tấm bằng đại học, điều này khiến cô trưởng thành và tự tin nhiều hơn, cô rất vui vì ngay lúc này đây bên cạnh cô đều có những người thân yêu, nhưng cô lại chạnh lòng khi bây giờ không có anh. Thầy Thành đã trở về Việt Nam và bây giờ thầy ấy đã về hưu, nhưng vẫn không quên dành chút thời gain đến dự ngày trọng đại của cô. Thấy thầy đến, cô không ngại chạy lại và ôm thầy, cô ôm thầy khóc và thủ thỉ như một đứa con nít lên ba, đến bây giờ tốt nghiệp đại học rồi mà cô vẫn giữ được cái tính nết trẻ con, hay nhè ấy. Tuy vậy, thầy ấy vẫn thương và yêu cô như ngày nào.

-Thầy ơi, em thương anh ấy quá, em nhớ anh ấy nhiều lắm thầy ạ. Tối hôm nay em vui lắm, em cám ơn vì thầy cũng đến đây, nhưng em vẫn buồn vì bây giờ không có anh thầy à !

Ba mẹ Linh hoàn toàn không biết Linh đang nhắc đến anh nào,nhưng với thầy Thành thì quá hiểu rõ, bởi hơn ai hết thầy ấy là người gắn bó với Linh trong suốt thời gian cấp ba. Nhìn Linh bằng ánh mắt trìu mến thân thương, thầy Thành xoa đầu Linh và an ủi em ấy, như muốn tiếp thêm nguồn năng lượng mạnh mẽ vào con người của em. Thầy ấy cũng biết rằng Linh cũng là một cô bé kiên cường và bản lĩnh và chính điều đó lại làm cho Linh có được sự thành công như hôm nay.

-Cố gắng bản lĩnh lên nhé em, thầy tin em sẽ làm được và thầy cũng dám chắc rằng ở bên kia người ấy vẫn chúc thầm cho em, mạnh mẽ lên cô gái !

Lời của thầy làm ngọn đèn soi sáng bước chân Linh, cô ôm thầy vào lòng và thì thầm.

-Em cám ơn thầy nhé, vị thần may mắn của em !

Thầy Thành mĩm cười và rất tự hào về thành tích của cô học trò cưng bé nhỏ ngày nào, thầy nắm đôi bàn tay bé nhỏ của em ấy và cùng đi dạo, dưới con phố sặc mùi món ăn đường phố mà thầy vẫn hay dẫn Linh đi khi mỗi lần cô nhõng nhẻo. Linh vừa đi, mĩm cười và thầm cám ơn thầy Thành nhiều lắm bởi vì thầy ấy đã khơi dậy lại những kỉ niệm cho Linh. Linh ghé tai thầy và nói nhỏ như muốn thầy quay lại ngày xưa ấy, ngày mà thầy cùng anh và cô đi ăn ốc trộn bà Liên, quán ăn vặt nổi tiếng khắp Đà Nẵng bên chân cầu Trần Thị Lý.

-Thầy ơi, em nói nghe nè !

-Sao vậy em ? Thầy Thành muốn biết câu hỏi của người học sinh thân yêu của mình ngay lúc ấy, Linh cũng muốn cho thầy nhớ lại nên cũng nói luôn.

-Thầy còn nhớ quán của bà Liên, bà ấy bán ốc hút rất ngon và chính ngày ấy em và thầy ,với lại anh Vũ đi ăn chung sau giờ học ấy ?

Thoáng thời gian chốc đổi qua nhanh thật, mới đó mà đã là hơn năm năm, mọi thứ bây giờ chỉ còn là kỉ niệm. Và thế là, hai thầy trò cùng trở lại chốn củ để ăn, kỉ niệm ấy chợt ùa về nhưng lại buồn thay khi bây giờ thiếu vắng nụ cười của Vũ. Hai thầy trò tâm sự với nhau khá lâu rồi cũng lại nói lời tạm biệt nhau mà ra về, đêm nay sẽ là một đêm nữa đầy vơi và không ngủ được vì nhớ anh. Linh đã tốt nghiệp đại học và có công việc hẳn hoi, bây giờ cô ấy là một thông dịch viên cho công ty người nhật có trụ sở tại Đà Nẵng, đáng ra là cô có một chuyến công tác sang làm việc bên kia nhưng cô lại không muốn, cô vẫn muốn ở lại Việt Nam và chờ đợi anh. Không được gặp anh, nhưng những kỉ niệm về anh thì vẫn còn mãi ở quanh đây, những lúc như vậy cô lại thấy mình ấm áp và hạnh phúc hơn là sang xứ người một mình lạnh lẽo. Đã hơn năm năm rồi nên bây giờ Linh đã khác hơn xưa, cô chững chạc và thấy mình trưởng thành nhiều hơn, tuy nhiên cô vẫn muốn mình được là cô bé hay dỗi hờn vu vơ và ngây thơ như ngày nào còn đi học.Và thế là bao chờ đợi cuối cùng cũng được đáp lại, anh đã phản hồi lại cho cô sau bao năm đợi tháng chờ qua một dòng tin nhắn, tim cô bồi hồi và thổn thức trở lại như giây phút ban đầu, cô muốn được gặp anh ngay tức khắc.

-Linh à, em có khỏe không ? Công việc và mọi thứ như thế nào rồi, mọi người vẫn ổn cả chứ ? Để thầy đoán xem nhé, em bây giờ cũng đã lớn và trưởng thành nhiều hơn xưa, chắc em đẹp và lung linh lắm nè ?

-Thứ Tư tuần sau, thầy sẽ về Việt Nam nhé !

Nghe thầy nói mà tim Linh cồn cào và hồi hộp, không biết đó là thật hay mơ nữa ? Linh sung sướng đến vô cùng, đã lâu lắm rồi cô mới có một cảm giác thật là yomos như hôm nay. Và cuối cùng mọi điều cũng đến, dêm đó anh về Việt Nam vào đúng dịp mùa đông. Anh đã về tới Việt Nam nhưng anh vẫn chưa muốn cho ai biết sự thật này, bởi anh muốn tạo bất ngờ. Anh cũng không nhắn tin cho Linh, mà muốn Linh ngạc nhiên hơn về món quà mùa đông đầy ấn tượng và bất ngờ của anh. Đêm hôm ấy anh ra ngoài và anh đã vô tình gặp lại Linh, với bộ áo lông cừu màu trắng tinh đầy ấm áp. Anh vẫn cười và nụ cười ấy lại làm cho cô nhớ về ngày xưa, ôi nó đẹp và ngây ngất. Không biết cô đang say hay tỉnh,cô nhìn chăm anh mãi mà không rời vì muốn biết mình có phải thật hay là mơ ? Là sự thật, anh đã về và đứng trước mặt Linh, Linh sung sướng quá nên ôm anh vào lòng và giữ anh thật chặt, cám ơn trời đã cho cô được gặp lại anh.

Anh bây giờ khác lắm, nhưng lúc nào trong anh vẫn đẹp rạng ngời bởi nụ cười tươi, đó là kỉ niệm mà Linh không bao giờ quên được. Thấy Linh vui vẻ và thành công, anh cũng mừng thay cho cô bé học sinh của mình, nhìn Linh một lúc rồi anh cũng phải ra về vì bây giờ anh phải trở về để đoàn tụ với gia đình sau bao năm xa nhà. Tuy vậy anh vẫn không quên gửi lời chào Linh,  cám ơn người con gái ấy đã vì anh mà bao năm chờ đợi.

-Cám ơn em nhé, thầy sẽ hẹn em  vào dịp tối ngày mai. Em vẫn còn nhớ quán cà phê Cao Nguyên chứ ? Hẹn gặp em ngày mai ở đó.

  •  Mùa đông vui vẻ, ấm áp và an lành nhé !

Và thế là ngày hôm sau, Linh chuẩn bị cho mình một bộ trang phục lộng lẫy để đến gặp anh, cô hồi hộp và thổn thức khi trong mình ngay bay giờ cô nghe tiếng lòng cô thì thào thổn thức ! Mưa vẫn bay bay và hối hả với dòng người qua lại, trên con phố thân quen ngày nào cô đã tìm lại cho mình bao nhiêu là kỉ niệm của ngày xưa. Ôi, những dòng kí ức nó cứ mãi in sâu trong tâm hồn của một con người đã từng cháy bổng vì yêu, của một thời mà người ta gọi đó là Thanh xuân còn mãi…

Truyện ngắn tham dự Cuộc thi viết Thời sinh viên của tôi năm học 2018-2019 do Nghiệp đoàn sinh viên Việt Nam tổ chức. Xem chi tiết về cuộc thi này tại đây: https://goo.gl/jwUePV

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s