Mẹ đi ai lấp cho đầy

51053069_2076356065812197_598803378335645696_n.jpg

Tôi gặp em vào một buổi chiều như thế
Giữa Sài Gòn dâu bể ngược xuôi
Bước chân em đi trong đơn chiếc ngậm ngùi
Làm nhớ lại tuổi thơ của mình từng một thời buồn tủi
Lầm lũi chen đua, rong ruỗi chợ đời.

Tôi gặp em giữa ngày dài trong rét buốt chơi vơi
Khi cái lạnh cuối đông ôm lấy một góc đời bé nhỏ
Tháng năm nghèo khốn khó
Không mẹ để lo cho manh áo xuân về.

Tôi soi mình từ một thuở muội mê
Ngày mất mẹ chẳng thể nào ham sống
Đến cả giấc mơ cũng không sao lấp đầy khoảng trống
Buốt sâu, đau khuyết kiệt cùng.

Ánh mắt em nhìn vào một khoảnh trời mờ ảo mông lung
Dài vô tận chùng chùng xa hút gió
Tôi thương em lẻ loi đi men theo chiều cuối ngõ
Lang thang không có nhà về.

Tóc tém, dép mòn, tay cầm vạt áo mân mê
Mặt lầm lũi, vé chiều ươn ế vắng
Dòng người vẫn ngược xuôi cuốn ào theo vô tận
Em lẳng lặng vẫy tay cho quạt vé quay đều.

Phố đông người mấy ai bận bịu rớt lại ánh nhìn yêu
Mắt vội vã đăm chiêu theo chiều thời gian phía tây vụt tắt
Những xác người rất thật
Bay qua không gắn linh hồn.

Tôi cũng như mọi người sống tạm cõi này đợi chết đem chôn
Bởi thể xác mỗi ngày bị bào mòn đi quá đỗi
Dáng em hôm nay vì đâu nên nỗi
Tôi thương…tim cắn xé mình!!!

29-01-2019
Trịnh Sơn

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s