Người thầy là quyết định, sao không đổi mới từ đào tạo người thầy?

15181377_10211328165629229_1006574208982056095_n.jpg
Tác giả bài viết

Cũng như các môn học khác, chương trình mới môn Ngữ văn đã được công bố. Đó là kết quả của 1 tập thể với sự nỗ lực rất lớn. Dù vẫn còn những điều chưa toại nguyện, nhưng ban soạn thảo đã cố gắng cập nhật và đáp ứng các yêu cầu mới. Tuy nhiên những ý tưởng tốt đẹp có thành hiện thực hay không, phụ thuộc rất nhiều vào việc triển khai thực hiện, nhất là yêu cầu đổi mới cách dạy, cách học, cách đánh giá…Nghĩ thế, tôi mừng ít, lo nhiều.

Còn nhớ, trong cuộc họp tại văn phòng chính phủ, trước rất đông người, ông Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội nhà văn phê phán rất quyết liệt nhiều chuyện về dạy và học văn. Ông nói rất hùng hồn:“tôi phản đối quan niệm của anh Đỗ Ngọc Thống khi cho rằng:“điều quan trọng nhất với chương trình Ngữ văn là đổi mới cách dạy, cách học và cách kiểm tra, đánh giá”; rồi ông lí luận:“nếu chỉ chú ý đến cách dạy thì một tác phẩm dở, thầy càng giỏi càng nhân cái dở lên gấp nhiều lần, nên phải chú ý nội dung trước…”

Tôi ngồi im lặng, rất buồn cười, nhưng vì tôn trọng ông, tôi chỉ tập trung nghe, nhường lời cho nhiều vị đang muốn phát biểu. Kết thúc họp, tình cờ gặp Hữu Thỉnh ở cổng, tôi chỉ nói: “Anh Hữu Thỉnh ạ, nếu ông thầy đã giỏi, có cách dạy đúng, thì gặp một tác phẩm dở vẫn dạy tốt hơn ông thầy kém dạy 1 tác phẩm hay. Thầy kém gặp một tác phẩm hay thì cũng biến nó thành dở; gặp tác phẩm dở lại khen hay. … Chỉ thấy Hữu Thỉnh cười; vừa đi ra xe, vừa lẩm bẩm:“vẫn phải có tác phẩm tốt, nội dung, tư tưởng là quyết định…”

Tôi không biết làm thơ, cũng như nhiều việc khác không đáng là học trò ông Hữu Thỉnh . Nhưng về Chương trình Ngữ văn cũng như việc dạy văn trong nhà trường phổ thông VN và thế giới thì tôi rành hơn ông Hữu Thỉnh là cái chắc. Ông bà dặn rồi: “Làm thần nơi nọ, đứng xó nơi kia”. Trong cuộc đời, mỗi người may ra chỉ “làm thần” ở một lĩnh vực nào đó. Thế đã là may rồi. Ngay cả chỗ mình làm thần thì cũng nhiều thần lắm,“ngoài trời còn có trời” kia mà. Không hiểu sao có những người khi nào và ở đâu cũng muốn làm thầy thiên hạ. Lại có kẻ tự đắc đến mức chỉ thấy mình đúng, khác với mình là sai.

Mọi cuộc đổi mới giáo dục thành hay bại, người thầy là quyết định. Chỉ tiếc là mặc dù giáo dục từ lâu luôn được xem là “quốc sách hàng đầu”, nhưng trong thực tế điều đó có lẽ mãi chỉ là khẩu hiệu, là khát vọng và niềm mơ ước mà thôi.

Hôm qua nhận được điện thoại của 1 Giáo viên từ 1 bản làng xa xôi, đầy khó khăn vất vả; gần 2 chục năm rồi, ra trường, lấy vợ và ở lại với núi rừng. Em hỏi: – bao giờ thì lương Giáo viên đủ sống hả thầy? Tôi chưa biết trả lời thế nào thì em bảo:“từ khi ông Nguyễn Thiện Nhân tuyên bố đến năm 2010 Giáo viên sẽ sống được bằng lương, em cứ mong mãi”.

Tự nhiên tôi thấy rất thương em. Em không biết rằng ông Nguyễn Thiện Nhân cũng như nhiều lãnh đạo ta thường có thói quen nói chưa xong đã quên, nhất là các lời hứa và tuyên bố. Chỉ có người dân là tin, nhớ và mong mãi.
Bỗng thấy như có lỗi vì trước đây tôi đã khuyên em làm nghề dạy học.
Hà Nội 30-12-18

Đỗ Ngọc Thống

( lược trích Facebook)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s