Chết trước tuổi đôi mươi

46525582_614356615667974_1039381647545335808_n (1)

Nhà báo Đỗ Cao Cường

Tôi cũng chỉ biết nói vài lời với các bạn trẻ Việt Nam thế này:

Khi đang theo học năm nhất đại học quốc gia Hà Nội, tôi cũng được bầu làm bí thư đoàn, cũng gặp ông Nguyễn Phú Trọng, cũng có cơ hội được kết nạp đảng viên – đảng cộng sản Việt Nam nhưng đã từ chối tham gia ngay từ đầu, đơn giản vì tôi không hợp, không thích, đó là sự lựa chọn, nên chả có ai hơn ai ở đây cả, cuộc đời của mỗi người là do mỗi người lựa chọn, điểm đến cuối cùng vẫn là cái chết, mọi hơn thua cũng chỉ là sự tạm bợ và tương đối trong cuộc đời này.

Ra trường, cũng chỉ trong một thời gian ngắn lang thang Nam Bắc một mình, tôi cũng đã được lãnh đạo các cơ quan nhà nước như báo Pháp luật, đài tiếng nói Việt Nam… mời về làm việc, có nhiều cơ hội, cũng đến nhà riêng gặp gỡ cố vấn thủ tướng, các đại biểu quốc hội, quan chức, tướng tá, với rất nhiều cơ hội để làm giàu… nhưng tôi vẫn chấp nhận cuộc sống tự do, nghèo khổ với đầy rẫy những sự nguy hiểm, bấp bênh.

Các bạn có biết vì sao không?

Ngạn ngữ phương tây có câu: “Một nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật thì không phải là sự thật”. Tôi không muốn tham gia vào những cỗ máy bất hạnh ấy.

Cho nên, vài triệu người theo dõi trên facebook cuối cùng cũng tan theo mây khói, những gì truyền thông nói chỉ đúng một phần, đâu đó vẫn còn có rất nhiều người đáng sống và ẩn mình. Bản thân các thanh niên sống xung quanh tôi, từ em Vinh, em Tín Hải Phòng, em Khải Hải Dương, em Tín Cần Thơ cho tới em Phương, em Khánh, em Trung, em Thi, em Thắng Sài Gòn… dù mỗi bài họ viết không được 10 like, không có nhiều người biết đến nhưng đầy hành động chứng tỏ họ là anh hùng.

Dù các bạn có tham gia vào những việc làm nghĩa hiệp, được truyền thông một phía PR ( Public Relation- quảng cáo ) nhưng nếu các bạn không hiểu được những giá trị căn bản để hình thành nên một xã hội pháp quyền… rồi chạy theo sự kiện lấy tiếng, các bạn sẵn sàng tham gia đánh đập người khác, đánh đập một cách thô bạo, đánh hội đồng (trong khi thân thể con người là bất khả xâm phạm) thì các bạn có khác nào những con quỷ đội lốt người không?

Chính trị, nó quyết định gần như tất cả. Có lẽ các bạn cần tìm hiểu rất nhiều, thận trọng trước những phát ngôn của mình, các bạn hiểu thế nào là “phản động” và các bạn có biết nó hình thành từ đâu, sao biết được ai là phản động để mà gọi tên?

Với tôi mà nói, kẻ nào dùng vũ lực tấn công người khác, nhân danh chính nghĩa để bắt nạt kẻ yếu thế hơn mình, đi ngược lại xu thế phát triển của thế giới, khiến cho đất nước lầm than, nhân dân khốn khổ, bị truyền thông, giáo dục nhồi sọ, môi trường sống bị đe dọa, tuổi thơ của biết bao thế hệ bị đánh cắp mới đích thị là phản động.

Người ta thường nói “ngựa non thì háu đá”, nhưng thực chất phần lớn người già trong cái xã hội này vẫn còn không chịu lớn thì mong gì ở những người trẻ?

Nhân đây, tôi đề nghị phía công an thành phố Hồ Chí Minh cần khẩn trương khởi tố những kẻ côn đồ đã tấn công chị Mỹ Hạnh cùng những phụ nữ khác trong mùa hè năm trước. Tôi hy vọng chính quyền sẽ tìm ra một giải pháp lâu dài, tận gốc rễ trước những vấn nạn vô phương cứu chữa hiện nay chứ không phải tập trung giải quyết phần ngọn.

Xã hội không phản biện thì xã hội sẽ chết, và nếu các vị không thích nghe phản biện, khi đất nước không còn cách cứu chữa nữa, tôi hy vọng sẽ cùng những người trẻ Việt Nam chung tay dựng nên một thế hệ đáng sống, để khi đất nước nguy nan, thì đâu đó vẫn có một thế hệ biết sửa sai, một thế hệ… không chỉ biết cúi đầu.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s