Sinh viên đại học Kinh Tế TP.HCM đòi xóa bỏ môn Kinh tế chính trị Marx-Lenin

dh_kinhte_tphcm_1.jpg

Cuối 1988, chúng tôi – những sinh viên Khóa 11 Đại học Kinh tế TP.HCM – tự tổ chức các buổi thảo luận về môn học Kinh tế Chính trị Mác – Lê Nin, chỉ ra những bất hợp lý và phi khoa học của hệ thống lý luận môn học. Chúng tôi đòi loại bỏ môn học này khỏi kỳ thi cuối khóa. Thầy Đào Công Tiến – một hiệu trưởng đầu tiên được bầu – hiểu vấn đề và rất thương chúng tôi nhưng thầy ở tình cảnh “trên đe dưới búa”. Thầy Tiến phải cung cấp, giải trình cho an ninh về lai lịch và học tập của những sinh viên mà an ninh cho là “nhóm chủ xướng, cầm đầu”. Họ không tìm đâu ra dấu vết “phản động, kẻ thù” vì “nhóm chủ xướng, cầm đầu” đều là con những người cộng sản và là những sinh viên học tập nghiêm túc.

Chúng tôi đòi thầy cô, đặc biệt là thầy cô dạy môn Kinh Tế Chính Trị Mác – Lê Nin, phải đối thoại, tranh luận công khai với chúng tôi ở hội trường. Thầy Đào Công Tiến đã chấp nhận tổ chức một buổi đối thoại, tranh luận tại hội trường A. Tôi được dịp bày tỏ những trăn trở của mình về hệ thống chủ nghĩa xã hội và các qui luật kinh tế của nó. Với nhiều bức xúc về giáo dục đại học lúc đó, chúng tôi đòi cải cách giảng dạy và đòi loại bỏ môn Kinh Tế Chính Trị Mác Lê Nin ra khỏi kỳ thi tốt nghiệp.

Thầy Đào Công Tiến đã rưng nước mắt. Một thầy giáo khác thì trách chúng tôi vô ơn với công thầy “Tôi đã đi dạy gần 30 năm, bây giờ nghe các em phát biểu, tôi thấy công lao của chúng tôi như đổ sông đổ biển“. Lập tức, tôi cầm micro: “Thầy dạy 30 năm mà dạy sai thì đó là tội chứ công lao gì? Tại sao những sinh viên này, mới ngày nào vào trường là những thanh niên trong sáng, lý tưởng cống hiến mà bây giờ sắp tốt nghiệp lại sinh ra tư tưởng chạy chọt vào những nơi xớ rớ dễ ăn của dân? Đào tạo ra sản phẩm lỗi kiểu này thì đất nước sẽ về đâu? Thầy xem lại thử đào tạo ra những sinh viên như thế là công hay là tội?“.

Thầy cô bị bất ngờ, im lặng, còn các bạn sinh viên K11 thì gần như đồng loạt vỗ tay. Tôi về chỗ ngồi, bên cạnh là an ninh Bùi Minh Hải ngồi kèm. Tôi nghe anh Hải nói khẽ “Thôi, Kim đừng phát biểu nữa. Mỗi khi ông lên, sinh viên bị kích động quá!“. Tôi mặc kệ anh ta. Tôi không cãi thì ai cãi?

Tôi cũng không ngờ rằng những gì mà chúng tôi cãi thầy đến nay vẫn như thế. Gian dối đã diễn ra trên diện rộng. Giáo dục ngày càng tha hóa, đào tạo ra nhiều sản phẩm hỏng, mang tính phá hoại.

Các anh Hà Giang ơi, nên bắt chước Nguyễn Công Trứ dùng mo cau che L. bò khỏi miệng thế gian để che tỉnh Hà Giang của các anh đi!

Lương Vĩnh Kim/lược trích facebook

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s