Hãy thương chứ đừng ghét Phó hiệu Phạm Tấn Hạ…

Thấy thiên hạ ném đá đả kích Phó hiệu trưởng ĐHKHXHNV Phạm Tấn Hạ về việc anh chàng đã không bảo vệ được nhân phẩm và danh dự cho học trò của mình khi họ cần đến anh ta nhất, khi họ đang gặp khó khăn nhất thì thấy thật buồn quá xá.

36420566_1884220351599485_5833788098869198848_n

Vì người cần được anh ta giúp lại là học trò của anh ta, và cũng lại là một cô gái trẻ. Một đối tượng số 1 thường được thiên hạ ra tay giúp đỡ nhiều nhất. Các bạn không tin thì có thể làm một thí nghiệm nho nhỏ. Nếu bạn là một cô gái và đang ở vào độ tuổi trăng tròn như cô sinh viên Nguyễn Thị Hà của chúng ta thì rất đơn giản. Hãy thử làm nạn nhân.

Có thể là nạn nhân của thiên tai lũ lụt, nạn nhân của quấy rối tình dục, nạn nhân bạo hành của những người thi hành công vụ. Và ta sẽ thấy có rất nhiều, rất nhiều và cũng đủ dạng người, đủ thành phần xã hội sẽ bước ra từ đâu đó đến với sự việc một cách mạnh mẽ và vô tư và rồi sẽ trở thành một người nghĩa hiệp đáng yêu của cô gái nạn nhân nọ. Cá 10 ăn 1 là sẽ đúng như thế.

Nhưng tại sao vụ việc lại không khiến cho chàng Phó hiệu trở thành một người anh hùng nghĩa hiệp hào hoa trước cô học trò của mình mà giờ lại trở thành một nhân vật quá ư hèn hạ không chỉ với cô gái nọ mà còn như là một cái thùng rác to tướng để cho mọi người dân ném đá vào.

Than ôi. Đấy là người dân không hiểu về chàng Phó hiệu nên mới đả kích chàng dữ dội như vậy. Bởi vì mọi người cứ tưởng một tay ăn học như thế, chức vụ của một người thầy đáng kính như thế thì làm gì phải sợ ai mà không dám hiên ngang đứng ra bảo vệ học trò của mình.

Nhầm to. Những anh trí thức XHCN, đa phần là nông dân mà rốn vẫn sặc mùi phèn ở các vùng nông thôn miền Bắc đã một thời đổ về Kinh đô Hà Nội để vươn lên. Rồi qua những nước Đông Âu để tu nghiệp và về nước với những bằng cấp to tướng cùng với những nồi áp suất, dây may so mang lậu nhét vô người. Trong hàng chục năm nay những người này được những người cầm quyền đưa lên hàng ưu tú của xã hội không phải bằng cống hiến cho xã hội mà bằng sự vô cảm bàng quang với xã hội họ đang sống. Như những kẻ sống bám thì làm gì có chuyện làm việc gì ngược lại với những người cầm quyền, cho dù là những việc đúng đắn đi nữa.

Trở lại chuyện chuyến đi định mệnh của chàng tới Trại Tập Trung, và chứng kiến cảnh học trò mình bị vả đôm đốp vào mặt thì xét theo bối cảnh chàng Phạm đã sợ té đái rồi. Có thể lúc đó anh ta đã rụt đầu vào cổ như con rùa rụt đầu vào mai với ý nghĩ không nhìn thấy cái gì là không có gì xảy ra cả. Lúc đó thì làm gì còn có can đảm để nói một lời can ngăn với ai. Trong tình trạng nguy hiểm cấp độ 1, giống với tình trạng báo động đỏ mà bà xã chàng đã thổi còi thì chàng còn phát biểu một câu trật trìa ở trên CA là:”Tôi không biết luật”.

Ô, hô. Hãy thông cảm cho chàng Hiệu phó này nếu chàng có nói :”Tôi không biết chữ”

Đừng nói đến cô học trò xui xẻo không được anh ta giúp mà bất cứ ai, ngay cả vợ hay con gái anh ta cũng đừng hy vọng được giúp nếu lỡ không đi chung nhịp với anh ta. Không phải tất cả nhưng chế độ này đã sản sinh ra rất nhiều những anh trí thức vô cảm với thời cuộc như vậy. Họ vẫn sống bằng cái cách rúc đầu vào tường như mấy chục năm nay, chẳng biết gì về giới bên ngoài đã thay đổi.

Bởi nước mưa trong lành mà vô duyên chảy xuống cống thì cũng thành nước cống. Hãy đừng trách cá nhân anh chàng hiệu phó nói trên bởi vì những nhu nhược, đớn hèn ấy nó đã được gieo và tích tụ trong máu thịt của những người trí thức XHCN như chàng Phó hiệu này rồi. Và như một lẽ tự nhiên đen tối và không bao giờ thay đổi là những người thầy như thế thì cũng chỉ dạy ra những người trò như thế.

Họ chỉ còn là những đàn gà con xao xác rúc đầu vào nhau mỗi khi có cơn mưa chiều. Làm gì mà còn tìm được những người đàn ông đích thực, những người dám đứng ra đối diện với cường quyền để bênh vực lẽ phải, bênh vực những nạn nhân yếu thế và ít nhất cũng một lần trong đời dám bênh vực để trở thành nghĩa hiệp với những người nữ học trò của mình chứ.

Nhưng thôi. Hãy thương hại họ chứ đừng ghét bỏ họ…

Mai Tú Ân/fb

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s