Tình yêu màu nắng

Tuyết Nhung

Vào một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh tôi và em quen nhau. Hồi đó tôi là sinh viên năm thứ 2 đại học, còn em là chàng trai rụt rè và nhút nhát vừa học xong cấp 3, em kém tôi 1 tuổi. Em là sinh viên khóa dưới mới vào trường. Những tin nhắn đầu bỡ ngỡ rồi ngày ngày đã trở thành một thói quen. Một tháng sau em chính thức tỏ tình với tôi qua điện thoại.

– Em ấp úng. Chị, chị…ơi

– Hử, sao em?

– Em thích chị.

– Đùa à. Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

– Không, em thích chị thật đấy…

Quả thực tôi đã rất có cảm tình với em ngay từ ánh mắt đầu tiên bởi sự hiền lành, gương mặt thư sinh, đặc biệt nụ cười toả nắng. Tôi đã biết mình cũng đã dành một tình cảm đặc biệt cho em.

2 đứa cứ xưng hô chị em như thế cho đến 1 ngày em đòi thay đổi cách xưng hô. Em nũng nịu:

Em: không thích gọi chị em thế đâu.

Tôi: Sao, ít tuổi thì phải làm em chứ nhỉ.

Gương mặt phụng phịu, dỗi hờn.

Tôi nói: Thế giờ muốn thế nào?

Em: Xưng hô vợ chồng nhé.

Tôi: Chị không thích, em ít tuổi hơn mà.

Em: Không.

Hai đứa cứ tranh luận với nhau, sau một hồi hứa hẹn em sẽ gấp tặng tôi 1000 con hạc giấy thì em cũng là người chiến thắng trong cuộc đấu khẩu đòi thay đổi cách xưng hô này. Tình cảm của chúng tôi cứ trong sáng và hồn nhiên như thế. Tính em lúc hờn ghen thì đúng là của 1 đứa trẻ con. Chỉ cần 1 tin nhắn của ai hỏi thăm tôi là đủ cho em hậm hực cả 1 ngày. Vì tôi khá nhiều vệ tinh theo đuổi nên em cứ lo giữ tôi thôi. Với tôi yêu là chung thuỷ, nên trong tâm trí của tôi luôn dành tình cảm cho em.

Ngày ngày, hai đứa tôi cùng hẹn nhau đi học. Hết giờ hai đứa thường ngồi lại sân trường dưới những bóng cây râm mát để kể cho nhau những câu chuyện cười,những nỗi niềm sau 1 buổi học. Tình cảm cứ ngây ngô và trong sáng như vậy.

Em học chuyên ngành du lịch, mỗi khi đi xa có quà cáp gì là lại giấu thật kỹ để cuối tuần mang về cho tôi.Tôi sung sướng mỗi lần đón nhận những món quà đó. Nó chả có gì to lớn, chỉ là móc chìa khoá đôi, hộp ô mai hay chiếc kẹo mút khổng lồ…Em chả làm tôi phải buồn vì điều gì cả, tình cảm cứ yên bình mà trôi đi như vậy. Khi rảnh chúng tôi lại rủ nhau ra bãi sông đùa nghịch, chúng tôi đùa vui ném cát, người đuổi người dồn hò reo khắp bãi…

is.jpg

Thế rồi tình cảm của chúng tôi bất ngờ thay đổi. Khi em học năm thứ 3, tôi là sinh viên năm cuối. Thời gian của chúng tôi dành cho nhau bắt đầu phai mờ, tôi cảm tưởng 1 sự thay đổi nào rõ rệt trong suy nghĩ em. Tôi và em cứ xa cách dần. Tôi không thể hiểu được sao em lại thay đổi thái độ nhanh như vậy. Tôi nghĩ em đã có người khác.

Tôi nhắn tin: “chia tay đi, vợ không thể yêu kiểu này nữa. Thỉnh thoảng mới hỏi thăm nhau được vài tin nhắn thì yêu làm gì”

Em nhắn lại: “ừ”

Tôi sững sờ, chưa bao giờ tôi có thể nghĩ em có thể trả lời lại với tôi như thế. Tôi đoán chắc em đã gặp được người khác, đã chán với tình yêu này. Tôi bắt đầu căm ghét em trong suy nghĩ, tôi hận em tự dưng xa rời tôi một cách phũ phàng.

Kể từ tin nhắn đó, chúng tôi rời xa nhau mãi mãi. Nhưng trong thâm tâm tôi không thể quên được em vì những gì em dành cho tôi quá tốt đẹp.

2 năm sau, tôi ra trường và làm văn thư cho một uỷ ban. Một ngày, tôi nhận được tin nhắn từ em, số điện thoại quen thuộc đã từng làm tôi thức 2-3 giờ sáng để nhắn tin 1 thời.

Em: “Chị khoẻ không, chị làm đâu rồi. Em nhớ chị”

Tôi: “Chị khoẻ,chị làm gần nhà. Em nhớ chị ư, nực cười nhỉ”

Em: “Đúng, em nhớ chị, em chưa bao giờ quên được chị, vì em yêu chị”

Tôi: “Yêu ư. Yêu mà lạnh nhạt với nhau, không quan tâm nhau, khi chia tay thì đồng ý đó ư. Không phải thời gian đó em quen người con gái khác xinh đẹp nên mới đối xử với chị thế sao”

Em: “Không. Thời gian đó em cố tình làm thế để chị ra trường có thể tìm được người tốt và tử tế hơn em. Em không muốn chị cứ phải đợi chờ 1 thằng sinh viên nghèo vẫn đang đi học như em. Em luôn theo dõi chị hàng ngày qua mạng, chị có biết em đau lắm không, em lo cho chị”

Tôi: “Sao lại thế hả”.

Tôi đã khóc, tôi khóc vì có người yêu tôi như vậy. Một người luôn sợ tôi chịu thiệt thòi khi tôi ở bên người đó. Nhưng luôn theo dõi tôi khi rời xa.

Em gọi điện. Chuông điện thoại tôi vang lên bài “Yêu lại từ đầu” của Khắc Việt. Hai năm qua mặc dù không liên lạc với nhau nhưng tôi không thể quên được em, vì tình cảm tôi dành cho em là quá lớn. Em nói nhẹ nhàng qua điện thoại : “Chị ra cổng đi”

Tôi chạy thật nhanh xuống cổng, là em. Chàng trai tôi từng yêu và yêu tôi sâu đậm. hai năm xa cách khiến em đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tay cầm con gấu bông và hộp quà. Em nói “ Mấy năm qua, em hiểu chị là động lực để em phấn đấu và cố gắng, em tự nhủ em phải làm chị hạnh phúc. Giờ em đã có 1 công việc ổn định, em đủ tự tin để lo cho chị. Mình yêu lại từ đầu được không?”

Tôi xúc động, nước mắt trào ra, tôi ôm lấy em đầy hạnh phúc.

 

Truyện ngắn  tham dự Cuộc thi viết truyện ngắn Thời sinh viên của tôi, năm học 2017-2018

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s