Nhớ người thầy năm xưa ở giảng đường đại học

Đã 14 năm rồi em không gặp lại Thầy, cũng chừng ấy thời gian em vẫn hằng mơ một ngày em được trở lại thời sinh viên với bao kỷ niệm với thầy cô và bè bạn. Chiều nay em đi dự Lễ kỷ niệm 60 năm thành lập Khoa lịch sử trường ĐHSP Huế, mới bước vào cổng trường thôi giảng đường năm xưa em đã học chào đón em với cờ hoa, băng rôn rực rỡ, rồi hàng liểu rũ như vẫy gọi, bao kỷ niệm chợt ùa về bổng em nhớ đến Thầy.

Về lại Hội trường 60 năm, không hiểu sao lòng em cứ bồi hồi, xao xuyến nhớ lại hình ảnh của người Thầy năm xưa, người mà đã từng dạy dỗ em, truyền đạt cho em những kiến thức trong học tập và trong nghiên cứu khoa học đó là Thầy giáo Tiến sĩ Sử học Huỳnh Công Bá, giảng viên Khoa Lịch sử Trường ĐHSP Huế.

ảnh 3.jpg
Thầy giáo Huỳnh Công Bá (hàng ngồi thứ 2 từ trái sang)

Em còn nhớ như in, cái ngày đầu tiên khi bước chân vào trường ĐHSP Huế năm 1999, em không kém phần bỡ ngỡ, cảnh vật và mọi thứ xung quanh đều xa lạ, thầy cô và bạn bè đều khác xưa. Trong từng ánh mắt chứa đựng biết bao sự ngỡ ngàng, rụt rè và sợ sệt. Tuy nhiên, những cảm giác đó nhanh chóng qua đi với sự động viên, dìu dắt của các thầy, cô giáo đặc biệt là thầy Huỳnh công Bá đã tạo cho em niềm tin, phấn khởi vươn lên trong học tập, để em có sự nghiệp như ngày hôm nay.

Trong ánh nắng của những ngày mùa thu năm ấy, điều đầu tiên để lại trong tâm trí em lúc đó là cái chất giọng trong trẻo và đặc trưng của thầy – người con xứ Quảng sao mà thân thương thế; rồi những chỉ dẫn nhiệt tình, những cử chỉ quan tâm của thầy có gì đấy sao mà ấm áp. Phải chăng đây chính là người cha thứ hai của nhiều người con đến từ khắp các miền quê mang nhiều hoài bão và ước mơ như em…

Bài học đầu tiên em học ở Thầy là bài giảng về Lịch Sử Việt Nam (LSVN) cổ trung đại. Học phần này tương đối khó, thời lượng tiết nhiều. Nhưng với cách dạy cách giảng của thầy rất say sưa, nhiệt tình làm chúng em hiểu bài và hứng thú học. Em nhớ có lần thầy dạy học phần “Làng xã Việt Nam” đến 12h trưa chuông đã reo hết giờ nhưng thầy vẫn say sưa giảng. Chúng em bụng thì đói meo liền nói với thầy “hết giờ rồi thầy ạ!”. Lúc đó thầy mới cho lớp nghỉ.

Rồi những chuyến đi thực tế, điền giã tại các địa phương, thầy đã cho chúng em cơ hội hiểu biết thêm lịch sử làng xã của các tỉnh, nhất là hai tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên Huế. Trong các chuyến đi đó thầy hướng dẫn cách rập văn bia, dịch chữ Hán.. qua đó giúp chúng em hiểu sâu hơn học phần “Lịch sử địa phương”, “Làng xã Việt Nam” mà thầy đã dạy. Có thể nói thầy Huỳnh Công Bá có nhiều đóng góp trong việc viết lại lịch sử của làng xã hai tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên Huế.

Thầy đã giảng cho chúng em biết bao bài học về lịch sử, về tình yêu đất nước và tinh thần kiên cường bất khuất của dân tộc…  nhưng có một điều, Thầy chưa bao giờ kể về mình, về cuộc sống thường nhật của Thầy. Thầy sinh ra và lớn lên ở Quảng Nam, tốt nghiệp Đại học năm 1978 thầy Huỳnh Công Bá được nhà trường giữ lại làm giảng viên của khoa Lịch sử trường ĐHSP Huế, tham gia giảng dạy bộ môn Lịch sử thế giới cận đại. Tuy nhiên, từ mong muốn được nghiên cứu và giảng dạy Lịch sử LSVN và ước mơ được góp phần khám phá, giới thiệu về LSVN cho mọi người, thầy tìm cơ hội chuyển sang bộ môn LSVN cổ trung đại.

Lối sống Thầy thật giản dị, đơn sơ, đạm bạc. Hàng ngày đến trường, Thầy với chiếc áo sơ mi, đôi dép da lâu năm cùng với chiếc xe đạp cũ kỹ, chiếc cặp đen và những kiến thức, những tâm huyết, những niềm hy vọng của thầy chất chứa trong đó để truyền đạt cho các thế hệ sinh viên thân yêu. Tôi nhớ mỗi lần đến lớp, bước vào tiết học nét mặt Thầy lúc nào cũng trầm lắng, suy tư. Thầy xưng hô với chúng em là “các bạn” có gì đó thật gần gũi, ấm áp như những bạn thân thiết, tri kỷ. Không chỉ là giảng viên giảng dạy tốt, kiến thức uyên thâm, học thuật cao thầy còn hướng dẫn khóa luận tốt nghiệp cho sinh viên và luận văn cho học viên cao học. Những đề tài được thầy hướng dẫn một cách nhiệt tình, tỉ mỉ lập luận chặt chẽ và được hội đồng khoa học đánh giá cao.

Nói đến thầy Huỳnh Công Bá, em còn khâm phục và ngưỡng mộ thầy về nghiên cứu khoa học. Đối với thầy giảng dạy và nghiên cứu khoa học là 2 công việc không thể tách rời nên thầy miệt mài nghiên cứu vượt qua mọi khó khăn, thị phi của cuộc sống. Trong ngôi nhà đơn sơ của thầy dường như không có gì đáng giá ngoài sách, cả một rừng sách. Có thể nói như một thư viện. Toàn bộ tiền lương của thầy đều giành mua sách. Những cuốn sách được thầy nâng niu trân trọng như những người bạn quý. Thầy đam mê nghiên cứu khoa học để lại cho đời những cuốn sách có giá trị hay.

Thầy là người có sách viết chung thuộc hàng sớm nhất so với những đồng nghiệp bởi chỉ 3 năm sau ngày ra trường, thầy đã đứng tên chung trong một số quyển sách quan trọng như: Những vấn đề khoa học lịch sử ngày nay, Danh nhân Bình Trị Thiên, Tây Sơn -Thuận Hóa và anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ – Quang Trung, Thuận Hóa – Phú Xuân -Thừa Thiên Huế: 700 năm hình thành và phát triển,…

Đến nay thầy có mấy chục cuốn sách và hàng trăm bài báo được đăng trên các báo, tạp chí trong nước và nước ngoài. Sách của thầy dùng để làm tài liệu nghiên cứu học tập cho giảng viên, sinh viên trong các trường đại học. Có những cuốn sách được tái bản nhiều lần như Lịch sử Việt Nam cổ trung đại, Lịch sử văn hóa việt Nam, Lịch sử tư tưởng Việt Nam, Cơ sở văn hóa Việt Nam, Cội nguồn và bản sắc văn hóa Việt Nam,… Các tác phẩm sau khi ra đời đã được dư luận xã hội chú ý, đánh giá cao và được giới chuyên môn ủng hộ. Ở cái tuổi ngoài 60, thầy vẫn miệt mài tiếp tục nghiên cứu để hoàn thiện cho ra đời nhiều cuốn sách hay hơn nữa, đưa chúng đến với nhiều người trong và ngoài nước với mục tiêu quảng bá về lịch sử và văn hóa Việt Nam.

Sau khi tốt nghiệp đại học, bước chân vào môi trường giảng dạy ở phổ thông, hình ảnh Thầy, em vẫn luôn nhớ mãi một người Thầy thật giản dị, luôn đem hết những tâm huyết của mình cống hiến cho sự nghiệp trồng người và nghiên cứu khoa học. Em vẫn nhớ như in phong cách giảng dạy đầy nhiệt huyết của thầy và em cũng không thể quên những bài học làm người, lòng dũng cảm, đức hy sinh, cách đối nhân xử thế sao cho thấu tình đạt lý mà thầy đã dạy. Vâng, chính những phong cách ấy hàng ngày, hàng giờ đã gián tiếp thấm đượm và làm thay đổi nhận thức, phong cách sống của chúng em. Chúng em hiểu không chỉ học những kiến thức từ bài giảng mà cả phong cách, đạo đức của thầy truyền cho mình!

Trở về trường xưa sau 14 năm, mỗi chúng em như được sống lại với những kỷ niệm thời sinh viên ngày ấy. Suốt 14 năm qua và cả trong ngày hôm nay, những kỷ niệm ấy vẫn luôn được nhắc lại làm “một thời để nhớ” càng thêm sâu sắc. Lắng đọng lại tận sấu trái tim em là tình nghĩa thầy trò. Dù có đi suốt cuộc đời này, em vẫn không thể nào đền đáp được ơn nghĩa ấy và công lao ấy, em luôn ghi nhớ hình ảnh thầy giáo Huỳnh Công Bá, người giảng dạy chúng em suốt 4 năm đại học.

Lê Thị Thu Thanh

Tác giả là một cô giáo ở Quảng trị, gửi bài đến cuộc thi viết Thời sinh viên- năm học 2017-2018.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s