Tóm tắt tiểu thuyết Quy luật của muôn đời – Nôđar Đumbatzer

download.jpg

Bài điểm sách Quy luật của muôn đời , tác giả Nôđar Đumbatzer, nhà văn lớn, ủy viên trung ương đảng cộng sản Gruzya. Cuốn sách từng làm nức lòng hàng trăm triệu thanh niên ở các nước thuộc khối xã hội chủ nghĩa.

Tại một tỉnh nghèo trong đất nước Gruzya (thời Liên bang Xô Viết), có chú bé Batsana sống với ông nội . Gặp phải bệnh hiểm nghèo, chú bé Batsana xin đi làm công trong nông trại của bác Glakhuna dù biết trước đó là một việc nặng. Bác Glakhuna và các anh lớn trong nông trại cưng chiều Batsana, cho ăn uống đầy đủ, và không bắt làm việc nặng, nên đến tuổi 15 trong chú thật phong phao còn hơn những đứa trẻ khác.

Trong vùng, có tên nhà địa chủ trẻ là Manutsar Kicvatzê, trước bị cách mạng lấy hết ruộng đất và bán nước cho phát xít Đức. Bộ đội cách mạng xã hội chủ nghĩa truy đuổi nên y trở thành phiến quân nấp trong rừng, thỉnh thoảng lại xuống các làng để cướp- giết- hiếp. Ba năm rồi mà một nhóm bộ đội Xô-viết vẫn không tìm được ra y và hạ y. Trong lần bị đội Xô-viết Gruzya tới nông trại của bác Glakhuna để yêu cầu (trưng thu) lương thực, bác mượn được của họ khẩu súng. Một lần nọ, tên Manutsar từ rừng vào nông trại của bác Glakhuna để cướp, dùng súng dọa dẫm bác Glakhuna phải gánh thức ăn ( cướp được từ bác) đến nơi hắn yêu cầu. Bác Glakhuna ban đầu miễn cưỡng gánh, khi bác mệt không gánh nổi, chống cự lại tên Manutsar dù bị hắn chĩa súng từ phía sau, nguyền rủa hắn. Tức thì Manutsar rút súng ra bắn chết Batsana. Chú bé Batsana biết tin bác chủ chết, liền cầm túi bao đựng khẩu súng nọ đi giết Manutsar. Tình cờ Manutsar và Batsana gặp nhau trên đường, Manutsar không biết Batsana là ai, yêu cầu cậu mở túi và lấy đồ ăn ra nạp cho y. Batsana chuốc cho Manutsar ăn uống no say tại chỗ, rồi khi hắn say quá không còn sức lực, Batsana rút súng ra kết liễu tên Manutsar. Việc ấy diễn ra lúc Batsana chỉ mới 15 tuổi, cậu gặp khủng hoảng, ông nội cậu nghe chuyện xong cũng rất buồn, chỉ biết an ủi cậu, than cho hoàn cảnh.

Lên trung học, Batsana đến tuổi lớn, đi trung học, làm một học sinh ngoan. Cậu hay đi tới một quán ăn. Ông chủ quán ăn đó mướn được một cô gái rất đẹp làm phục vụ quán, tên là Tamara. Người đẹp Tamara bưng đồ ăn cho khách, mà mọi khách nam đều say đắm sắc đẹp của cô. Tên công an là Đutu Tsentêratzê cậy quyền cậy thế trong làng, cũng ra tán tỉnh Tamara, tán tỉnh không được thì quấy rối chỗ ở trọ của Tamara. Song cô không yêu tên công an này, cũng không yêu những người đàn ông khác trong làng, chỉ thích cậu trai trẻ tuổi hơn mình là Batsana. Batsana yêu cô này , chịu không nổi những lời đàm tiếu của các bà vợ hay ghen đặt ra để nói xấu Tamara. Batsana năm đó chừng 17 tuổi, đang đêm đến phòng trọ của Tamara, yêu cầu ông bà chủ trọ cho phép đưa Tamara đi khỏi ngôi làng tai tiếng đó. Tamara vâng lời. Batsana và Tamara dắt nhau ra ga tàu, trên đường, Batsana và Tamara trao cho nhau những nụ hôn thắm thiết đầu đời, trước khi chia tay cho Tamara rời khỏi ngôi làng tai tiếng.

Sau trung học, Batsana lên học đại học ở thành phố Vêre. Nhóm bạn sinh viên trẻ, trong đó có Batsana , đã tranh luận đủ thứ chuyện trên đời, và những chuyện học thuật. Thành phố đó có một cô gái nửa điên nửa tỉnh, làm nghề thợ giặt, tên là Margô hay chơi với đám bạn này. Khi còn con gái, Margô rất đẹp. Trước đám cưới của cô, một tai nạn đã xảy ra, khiến cô hóa điên. Cô nghiện rượu nặng, ăn nói luyên thuyên, nhưng cô vẫn nuôi sống được mình, nhờ việc giặt giũ cho cư dân thành phố Vêre. Cô quan tâm đến mọi người xung quanh, cách riêng là chàng trai trẻ Batsana. Do uống rượu quá nhiều, trong quá nhiều năm, Margo bị thủng dạ dày, Batsana và đám bạn kêu giáo sư y học đến mà cũng không chữa kịp. Đám tang của Margo đông nghịt người trong thành phố đến tham dự. Batsana đi đưa tang nên bỏ học, khi bị giáo sư chất vấn vì sao hôm đó anh nghỉ, rằng anh với cô gái điên thì có quan hệ gì, thì anh trả lời đó là chị ruột mình. Giáo sư cảm kích danh từ “chị ruột” mà anh sinh viên Batsana dành cho cô gái điên xa lạ Margô , đã cho anh điểm tuyệt đối ( 5 trên 5).

Tốt nghiệp đại học, nhờ tài năng, Batsana trở thành nhà văn lớn, làm chủ bút tòa soạn lớn. Ngòi bút của ông tài hoa và rất nổi tiếng. Một quả phụ xinh đẹp tên là Marya tình cờ gặp ông giữa đường, nhận ra nhà văn mà bà hâm mộ. Duyên phận run rủi, hai người trung niên ấy yêu nhau, đến với nhau.

Batsana đưa bạn học đại học về làm nhân viên tòa báo của mình. Anh bạn này bị tố cáo là ăn hối lộ, bắt quả tang. Thanh tra của đảng cầm quyền quy trách nhiệm cho Batsana trong tư cách tổng biên tập đã bổ nhiệm sai người. Batsana hỏi vặn, hóa ra ban đầu người phóng viên này đã từ chối nhận hối lộ nhiều lần, song thanh tra đảng lại cứ lần nữa, lần nữa tạo ra hoàn cảnh đưa hối lộ nên cuối cùng người phóng viên này đã nhận hối lộ. Batsana và những viên thanh tra mâu thuẫn về cách làm này. Sau đó, Batsana vẫn được bầu vào đảng cầm quyền duy nhất thời đó.Trong cuộc bầu cử quyết định Batsana có được vào đảng hay không, không giống như những người khiêm tốn cách không thật lòng, Batsana đã mạnh dạn giơ tay lên, từ bầu cho mình. Sau đó, ông vào trung ương đảng cộng sản Gruzya.

Batsana và Marya đi lại với nhau, ông coi bà Marya như một thiên thần. Một kẻ bị ngòi bút của Batsana tố cáo mà sự nghiệp sụp đổ, dã có được thông tin về thời trẻ buông tuồng của Marya và ẩn danh gửi những tấm hình trụy lạc của Marya đến cho Batsana. Marya biết mình làm liên lụy đến Batsana, lặng lẽ bỏ đi. Lần này, bệnh cũ của ông tái phát, trụy tim và vào viện. Trong viện, cùng phòng bệnh, Batsana đã có những cuộc chuyện trò với linh mục Iôram và bác thợ giày Bulika, những người bệnh giường bên. Riêng linh mục I -ô-ram có một hoàn cảnh thực bất hạnh. Ông cai quản một nhà thờ tên là nhà thờ Chúa Ba Ngôi, giữ cho nhà thờ một cây thập tự được định giá rất đắt tiền . Một phó tế dưới quyền của ông đã lén ăn trộm cây thập tự gia bảo đó, báng bổ đoàn thể tôn giáo, và ra đi. Đến khi linh mục Iôram biết được là đã mất cây thập tự đó thì ông đau khổ một lần, đến khi ông biết cây thập tự ở trên cổ một bà nhà giàu ngoan đạo ( nhưng lại mua cây thập tự ăn trộm nó dù biết nó là đồ ăn cắp) thì ông lại đau khổ một lần nữa. Gặp lại tên trộm- là tên phó tế dưới quyền mình lần nào, bị nó vu khống, ông bực quá đến nỗi lại phải vào viện, nằm chung phòng với Batsana. Hai người bệnh , một anh cộng sản, một anh linh mục, tức là một người duy vật và một người duy tâm đã tranh cãi về lẽ sống. Anh duy vật cho rằng anh duy tâm là ủy mị và không biết cải tạo cuộc sống, suốt ngày trông chờ những thứ vô hình mà không biết tự tay làm việc. Anh duy tâm thì cho rằng anh duy vật cộng sản là phá hoại, là tham lam, là kẻ muốn cố xây thiên đường ở nước nào trên đất thì nước đó lụn bại. Hai người tranh cãi vô tận, nhưng cũng nhờ tranh cãi mà giải khuây cho nhau.

Trong bệnh viện, cũng có những nhân vật như giáo sư y khoa trị bệnh cho những người bệnh kể trên, những người đảng viên cộng sản đến xin xỏ, nhờ vả nhà văn Batsana. Tại đây, gương mặt của các đảng viên khoác áo chủ nghĩa xã hội lộ ra hết, làm cho người ta thấy rằng, tốt xấu trong cuộc đời không phải là chức vụ hay đảng phái, vì có khi như vậy lại càng tha hóa hơn.

Cuối truyện, Batsana ra viện. Bấy giờ ông mới biết những bông hoa là do Marya đưa đến. Ông gặp giáo sư y khoa. Trong câu chuyện cuối cùng trước khi xuất viện, ông nói lên quy luật của muôn đời mà ông đúc kết, trong những ngày dài trên giường bệnh. Đó là, giữa cuộc đời đầy rẫy bất hạnh này, con người phải giúp đỡ lẫn nhau.

Sinh viên Tôn Phi– tác giả gửi bài đến Nhật báo Sinh viên & Nhân quyền.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s