Nữ sinh đại học Công nghiệp TP.HCM đứng đường làm “gà”: Vấn nạn & Giải pháp

Quận Gò Vấp và quận 12, địa bàn chung quanh trường đại học Công nghiệp 4 TP.HCM, những cô gái ban ngày là sinh viên, ban đêm là gái điếm. Cánh tài xế truyền tai nhau rằng trường đại học Công nghiệp TP.HCM cung cấp “gà” (tiếng lóng chỉ gái mại dâm) cho toàn thành phố!

Vấn nạn

Đại học Công nghiệp 4 TP.HCM là trường có mức thu học phí vào loại “Cắt cổ” so với các trường công lập quốc gia, với mức tuyển đầu vào rất thấp ai vào cũng được. Sinh viên Việt Nam có câu chế giễu quen thuộc về trường này như sau: “Điện tăng, nước tăng, nhưng không tăng nhanh bằng học phí đại học Công nghiệp”. Nhiều cô gái thi rớt, ít điểm, ghi danh vào học trường này, đến khi biết mức học phí quá khả năng chi trả, trên 15 triệu đồng mỗi năm thì ngã ngửa ra. Có những em gái, vì một lý do nào đó không có tiền đóng học phí nên đã liều mình ra đứng đường làm gái để có tiền trang trải học hành.

Do không có các cơ chế bảo vệ, cho nên nhiều nữ sinh đại học Công nghiệp 4 đã bị lây nhiễm  HIV. Sự lây lan càng ngày càng rộng ra khắp xã hội, nhiều bà vợ, bà mẹ cũng không biết tại sao mình bỗng nhiễm HIV và nhiều căn bệnh sinh dục lạ như lậu, giang mai,.. . Từ một cô gái sinh viên làm gái mại dâm có thể làm cho cả toàn thành phố mắc bệnh.

Giải pháp

Chứng kiến những mảnh đời bất hạnh kể trên, nhóm bạn trong Nghiệp đoàn sinh viên nhân quyền đã nghiên cứu và đề xuất ra mấy giải pháp sau đây:

1/ Trong quy chế tuyển sinh, đặc biệt là trong phát hành cuốn Những điều cần biết về kỳ thi tuyển sinh Đại học- Cao đẳng phát hành hàng năm, các trường bắt buộc phải công khai mức thu học phí. Khi tất cả các trường đều công khai học phí và không có trường nào giấu giếm, các học sinh cuối cấp trung học mới có bảng so sánh. Nếu em gái nào đọc và biết được mức thu học phí của trường Đại học Công nghiệp 4 TP.HCM quá cao so với khả năng chi trả của gia đình thì em đó sẽ không đậu đơn. Và sau này, em đó sẽ không gặp cảnh túng thiếu.

2/ Các trường cần tạo ra cơ chế để sinh viên trả góp học phí. Nghĩa là, thay vì đến hạn thì đóng 1 lần toàn bộ số tiền 6 triệu học phí, nhà trường có thể chia ra 4 đợt, mỗi đợt một em được đóng khoảng 1 triệu 5.

Ví dụ, vào tháng 11 hàng năm, nhà trường bắt sinh viên đóng học phí học kỳ 1 số tiền là 6 triệu đồng. Một em nữ vào lúc tháng 8 vào học cho đến tháng 11 là 4 tháng, được mẹ cho mỗi tháng 3 triệu. Mỗi tháng em đó đóng học phí 1,5 triệu, còn dư 1,5 triệu để ăn uống và chi tiêu. Sau 4 tháng, em đó hoàn thành được học phí. Còn nếu nhà trường chỉ nhận đóng học phí vào tháng 11, lỡ em nữ đánh rơi cục tiền 6 triệu ( hoặc chỉ có 4 triệu, thiếu mất 2 triệu, hoặc vì một lý do nào đó mà không đủ 6 triệu) thì chẳng lẽ em nữ đó phải bán thân để có được số tiền đóng học phí?

Bằng cách chia nhỏ đóng học phí ra nhiều đợt nhỏ, sinh viên được chủ động đóng học phí, tránh khỏi lâm vào tình cảnh túng thiếu như khi bị bắt đóng vào một đợt.

Thậm chí, các trường có thể làm việc với ngân hàng để sinh viên đóng học phí được liên tục. Ví dụ:

trường ĐH Công nghiệp có mức thu học phí là 300 000 đồng / 1 tín chỉ. Vào tháng 8, một sinh viên trường ĐH Công nghiệp được báo là đến tháng 11 sẽ phải đóng 6 000 000 đồng học phí. Sinh viên này đi làm thêm, trong hai ngày được 500 000, liền đóng tiền vào tài khoản của nhà trường số tiền 300 000 ( ngân hàng xuất hóa đơn cho nhà trường và nhà trường xuất hóa đơn rằng đã mua 1 tín chỉ cho sinh viên đó) . Vậy là đổi lại số tiền học phí 6 triệu vào tháng 11 em này phải đóng sẽ giảm còn 5,7 triệu đồng (6-0,3=5,7). Sang tháng 9, em đó được cô dì, cậu mự tặng 2 triệu đồng , thì em đó sẽ trích 1,5 triệu để đóng học phí, đến tháng 11 em này chỉ còn phải đóng 4,2 triệu ( 5.7-1,5=4,2). Sang tháng 10, em này đi làm thêm được 4 triệu, nộp 3 triệu vào tài khoản trường thì số tiền sẽ phải đóng còn là 1,2 triệu ( 4,2-3=1,2). Sang tháng 11, em này chỉ cần xin gia đình 1,2 triệu để đóng, như vậy cả quá trình sẽ hoàn tất số tiền 6 triệu một cách dễ dàng. Còn nếu nhà trường đè đầu sinh viên để thu một đợt, có những em nữ không thể xoay xở kịp số tiền, đi vay tiền nặng lãi và sau đó bị ép làm gái tiếp khách làng chơi. Giữa hai cách thu tiền, cách thu tiền chia ra nhiều đợt vừa có lợi cho nữ sinh, vừa có lợi cho nhà trường. Cách thu tiền một đợt có lợi cho các tiệm cho vay nặng lãi và các động mại dâm. 

Trên đây là một số giải pháp để giảm thiểu tình trạng nữ sinh phải ra đứng đường làm gái ở Việt Nam, chúng tôi đã ước lượng và thấy hoàn toàn khả thi,  áp dụng được ngay, trước tiên là có thể đối với đại học Công nghiệp 4 TP.HCM.

Bạn hãy bỏ phiếu để chúng ta sớm có chính sách này nhé. Bỏ phiếu tại đây: Ký tên ủng hộ cho phép sinh viên mua lẻ tín chỉ. 

 

 

Bài viết thuộc Chương trình nghiên cứu và đề xuất chính sách mới  do Nghiệp đoàn sinh viên nhân quyền tổ chức.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s