Thăm nhà sinh viên bất đồng chính kiến Phan Kim Khánh

26195329_745544022312069_4952685776218468673_n.jpg
Từ trái sang phải: Ngô Duy Quyền, bố của Khánh, mẹ của Khánh, em gái của Khánh, cô Nguyễn Thúy Hạnh và chú Huỳnh Ngọc Chênh. Em bé được ẵm trên tay là cháu trai gọi Khánh là cậu.

 

“2/1/2018, Hội Bầu Bí Tương Thân cùng bạn hữu đến thăm và trao quà từ Quỹ Tù Nhân Lương tâm tới gia đình Sinh viên Phan Kim Khánh.

Nhà Khánh ở xã Yên Tập, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ, cách Hà Nội chừng 100km. Gia đình của Khánh là tín hữu Công Giáo, họ là những người nông dân chất phác không am tường về chính trị thời cuộc nhưng sống ngay lành. Họ đùm bọc cưu mang con em mình chỉ đơn giản vì một lẽ: họ biết con mình là người tốt và thấy cháu chẳng làm gì sai. Từ khi hiểu lý do Khánh bị bắt và phần nào hiểu việc Khánh làm, họ quay ra ủng hộ con em mình một cách rất tự nhiên.” ( Ngô Duy Quyền- TIN BẦU BÍ TƯƠNG THÂN)

Nhà hoạt động Nguyễn Thúy Hạnh viết trên dòng thời gian của bà: “Cùng hội Bầu Bí Tương Thân đến thăm nhà Phan Kim Khánh một ngày mưa. Những con đường lầy lội heo hút, những ngôi nhà xác xơ, cả một vùng quê nghèo… Càng hiểu tấm lòng và tâm huyết của người sinh viên bị kết án 6 năm tù và 4 năm quản chế vì tội “Tuyên truyền chống phá nhà nước”, trong bài:

TÔI YÊU CHÍNH TRỊ
Tôi sinh ra ở làng quê nghèo, nơi mà những người thân của tôi phải dạy từ sớm trước cả tiếng gà gáy, để rồi ra đồng cấy cày, những người như bố tôi thì đi xây, đi sửa những ngôi nhà nhỏ…! Họ là những người vất vả nhất mà tôi từng thấy, thế nhưng tôi cũng thấy họ là những người nghèo nhất mà tôi từng gặp…

Tôi sinh ra ở nơi mà mỗi người trẻ như tôi được đi học Đại học là niềm vinh dự cho cả gia đình dòng họ. Làng tôi nhiều người học giỏi, thanh niên học từ trường danh giá cho tới những đại học bình thường, từ những ngành học Hot cho tới những ngành học mà nghe tới đã không muốn học…! Họ học giỏi và ra được trường, nhưng họ chẳng xin được việc làm.

Tôi đi học, được chơi với những người bạn mới, họ đưa tôi đi tới những nơi sang trọng mà ở quê tôi chỉ nghĩ nó tồn tại trong phim. Họ đưa tôi đi ăn những món ăn đắt tiền mà nếu quy giá cũng bẳng cả đàn gà bà tôi nuôi mỗi năm. Họ cho tôi những lọ nước hoa mà tôi vừa dùng vừa thấy tiếc mùi hương giá cả cân gạo. Tôi thường cau mày mỗi khi ngồi lại và nghĩ: Giá như người dân quê tôi được hưởng thụ những thứ đó, chỉ 10% thôi thì có thỏa cái công họ làm lụng vất vả không?

Tôi yêu chính trị, bạn bè tôi nói tôi là chính trị gia, là người có ước mơ vĩ đại này nọ…! Nhưng với tôi, làm chính trị không phải để đạt được cái gì to tát như Đại biểu Quốc hội, bộ trưởng, chủ tịch này nọ…! Với tôi, làm chính trị đơn giản là san cho con đường của các em nhỏ tới trường được dễ dàng, cho đất cày của Bà con Nông dân quê tôi được mền lúa cấy lên tươi tốt. Đơn giản là cho người với người sống yêu thương nhau..!

Tôi muốn thay đổi những nghịch lý ở trên, Nông dân được hưởng những thành quả lao động một cách xứng đáng, thanh niên đi học có công ăn việc làm, trẻ em được đi trên những con đường đẹp, người công nhân không phải ở trong những khu trọ tồi tàn v.v.v

Để làm được điều đó, cái tôi cần không phải là những mối quan hệ với người này người kia, không phải là bằng cấp… là tiền bạc…
Tôi cần tri thức, cần sự giáo dục, cần niềm tin.

Vì thế tôi chọn làm chính trị. Vì thế tôi yêu chính trị, tôi sống và chết cùng chính trị.
Cảm ơn nếu bạn đã đọc đến đây…!”

Hình: Nguyễn Thúy Hạnh

Mời bạn cùng sinh viên Việt Nam ký tên vận động trả tự do cho sinh viên Phan Kim Khánh đang ngồi tù tại đây: https://goo.gl/forms/1UnVYfbEZpcHLfa62

 

Advertisements

One comment

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s