File ghi âm của cô lớp phó- Truyện ngắn dự thi Thời sinh viên của tôi

daihoc2a
Ảnh: Internet

Lớp đại học của Tuấn, dãy bàn cuối quy tụ những thành phần không ưa nhẹ, thích chém gió chém bão. Mấy thằng con trai nói dóc riết thành quen, đến khi nói thiệt cũng không dám tin nhau nữa. Đó là trong giờ ra chơi. Trong giờ học chính, cả lớp câm như hến, không biết không nói mà biết cũng không nói. Duy chỉ có Tuấn và một số ít bạn nữa là dám mở miệng.

Hồi cấp ba, Tuấn đã nổi tiếng khắp trường. Cu cậu chẳng nghe lời thầy cô. Thầy cô nói một câu, cu cậu đớp lại một câu. Nhưng cô giáo chủ nhiệm rất cưng Tuấn. Thời buổi này, nói thiệt, tìm đâu ra một học sinh dũng cảm như vậy.

Năm học lớp 12, Tuấn thi trượt đại học. Cu cậu bị trầm cảm. Khi đi thi về, mẹ hỏi mà Tuấn im ỉm mặt lạnh tanh không nói gì. Biết Tuấn trượt đại học, ai cũng thương em. Bạn bè nhắn tin an ủi, họ hàng động viên. Tuấn chán đời, bỗng đổi giọng ăn nói như thanh niên bất cần đời. Tuấn đi vào miền Nam làm thuê một năm. Bận thì bưng bê thức ăn trong nhà hàng ở Sài Gòn, bận thì làm công nhân ở Bình Dương. Một người cậu biết tin, gọi Tuấn về nhà, lo cho ăn ở nhà ông một năm để ôn thi lại đại học.

Lần này Tuấn thi đỗ vào đại học Đà Lạt. Mới nhập học được mấy ngày, cậu đã liền tìm được một chỗ gia sư. Ban ngày đạp xe đến trường, ban đêm đi gia sư cho một nhà giàu. Thấy Tuấn trung thực, nhà chủ cho anh ở một phòng để kèm đám con học.

Trong lớp đại học ngành triết, những tưởng thầy cô khoa này sẽ bắt bớ ghê lắm. Không ai ngờ đó là có tự do học thuật, chỉ cần đừng cửi đảng ghê gớm quá là được. Giảng viên chủ nhiệm của Tuấn khá thoải mái. Tuấn giơ tay phát biểu, phản biện lại lời thầy cô mà họ cũng bỏ qua. Đến khi bầu lớp trưởng, cả lớp dồn phiếu cho Tuấn, chẳng mấy ngạc nhiên gì.

Cả lớp triết của Tuấn ở Đà Lạt tinh toàn con nhà giàu. Tâm hồn thoải mái. Đứa nào cũng vui vẻ. Ẩn sau sự vui vẻ đó là nỗi sợ. Nền giáo dục phổ thông 12 năm tiêm vào mọi đứa trẻ một căn bệnh gọi là bệnh ươn hèn. Thể chất thì khỏe mạnh cao lớn, ăn uống đầy đủ mà, nhưng trong trí não thì hèn. Riêng Tuấn người Bắc vào, nhỏ con nhưng cứng rắn, dũng cảm thì khỏi bàn.

Giờ chính trị, thầy giáo biết rằng lòng dân Việt Nam ai cũng căm ghét đảng cộng sản. Chuyện thầy vào đảng chỉ là vì miếng cơm, thầy cũng ghét cay ghét đảng chứ bộ. Thầy ngưỡng mộ nhất là luật sư Nguyễn Văn Đài. Luật sư này có câu nói rất hay: “Một đảng mà chỉ coi trọng quyền lực của mình hơn chủ quyền quốc gia và sinh mạng của Nhân dân, thì đó là đảng gì?????? Nhân dân trả lời: Đó là đảng khốn nạn” Ngày nào, gặp ai, thầy cũng hỏi là có biết Nguyễn Văn Đài không. Thầy hay kiếm lý do để chọc khéo đảng Cộng sản. Người nào tinh ý mới biết được. Ông nói ôn tồn: Chính trị là thủ đoạn để giành quyền lực. Tùy cách hiểu của mỗi đứa sinh viên.

Tuấn bắt được tín hiệu. Hóa ra ông thầy mở cửa bật đèn xanh cho sinh viên nói thật. Tuấn vốn giỏi các môn tự nhiên. Em dùng vật lý ra mà phân tích đúng sai các vấn đề chính trị và triết học. Cách lý luận của Tuấn thiệt là hay, cả lớp ai cũng thích. Riêng mấy đứa con nhà đảng trong lớp thì ghét cậu. Chẳng có ai làm nhục đảng viên Cộng sản bằng Tuấn cả. Nhưng chúng chẳng bác được lý luận cuả Tuấn, đành ôm hận nỗi nhục của mình và nỗi nhục cha mẹ. Có cô trong lớp bố là đảng viên, trước khi gặp Tuấn cô này cũng cuồng đảng cuồng lãnh tụ ra phết. Nghe Tuấn phân tích bữa học thứ hai, cô gái bừng tỉnh ra. Hôm đầu cô thấy nao nao khó chịu trng lòng, dù gì gia đình mình cũng ba đời đảng viên cộng sản. Rồi nhiều đêm nằm sấp nằm nghiêng, cuối cùng cô nhận ra rằng, chủ nghĩa cộng sản là thứ trùng độc mọc trên hoang tàn chiến tranh, chỉ có hại chứ không có lợi.

Đến độ này Tuấn đã là lớp trưởng, cô là lớp phó. Trong lớp ai ai cũng ủng hộ Tuấn. Cô là người thầm lặng, ủng hộ ngầm.

Hết lần này đến lần khác, kẻ thù của Tuấn muốn bẫy anh đều trượt. Họ tưởng rằng cô lớp phó là con nhà đảng, cùng phe mình nên bàn mưu hại Tuấn với cô. Cô cũng gật gật dạ dạ. Nhưng cô đã bí mật ghi âm thứ âm mưu đê hèn của chúng.

Tuấn nhận file ghi âm trong tay cô, cười ngặt nghẽo:

  • Bọn đó nịnh tớ bấy lâu, ai ngờ muốn làm hại tớ. Giờ có cái này rồi, tụi bây chạy đâu cho thoát!Cô lớp phó đấm vào vai Tuấn:
  • Thế không cám ơn tớ à?
  • Ừ, cám ơn cô lớp phó cho tớ file ghi âm.Tuấn đưa tay lên sờ lên mái tóc làm cô lớp phó má ửng hồng. Tay của anh bạn gỡ ra một bông hoa dại đưa cho cô bạn:

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s